Chapter: 3. Tử Thành: Cổ Lão Phi Long.

⏱ ~4 min read

Chapter: 3. Tử Thành: Cổ Lão Phi Long.

Trong bóng tối của tòa thành cổ, một luồng khí tức cổ xưa và nguy hiểm đang lan tỏa. Bạch Dạ đứng trên đống đổ nát, ánh mắt nhìn về phía sâu trong thành phố.

"Đó là..." Bạch Dạ nheo mắt, cảm nhận được một áp lực khổng lồ từ xa truyền đến.

Một tiếng gầm trầm thấp vang lên từ sâu trong lòng đất, mặt đất bắt đầu rung chuyển nhẹ. Từ trong đống phế tích, một bóng dáng khổng lồ từ từ hiện ra.

Đó là một con cổ lão phi long, toàn thân phủ đầy vảy đen bóng, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa đang cháy. Nó dang rộng đôi cánh khổng lồ, tạo ra một cơn gió mạnh thổi bay bụi đất xung quanh.

"Không ngờ lại gặp được một con cổ lão phi long ở đây." Bạch Dạ lẩm bẩm, tay phải đã nắm chặt chuôi đao.

Con phi long gầm lên một tiếng chấn động, từ miệng phun ra một luồng hơi thở màu xanh đen. Luồng hơi thở này mang theo sức mạnh hủy diệt, quét qua mọi thứ trên đường đi, khiến đá vụn tan chảy thành dung nham.

Bạch Dạ nhanh chóng né tránh, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh biến mất khỏi vị trí ban đầu. Khi hắn xuất hiện lại, đã ở trên một tòa tháp đổ nát gần đó, quan sát con phi long từ trên cao.

"Thực lực của nó..." Bạch Dạ phân tích, "ít nhất cũng là cấp bá chủ."

Con phi long dường như nhận ra kẻ địch không hề tầm thường, nó thu lại đôi cánh, cúi thấp người, tư thế chuẩn bị tấn công. Từ trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.

"Đến đây đi." Bạch Dạ rút đao ra, lưỡi đao phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng.

Con phi long lao tới với tốc độ kinh người, móng vuốt sắc bén xé toạc không khí, mang theo tiếng gió rít chói tai. Bạch Dạ không tránh né, ngược lại còn chủ động nghênh đón.

"Reng!"

Tiếng kim loại va chạm vang lên, lưỡi đao của Bạch Dạ chém lên móng vuốt của phi long, tạo ra một loạt tia lửa. Hắn cảm nhận được lực phản chấn khổng lồ truyền đến từ cánh tay, không khỏi kinh ngạc trước sức mạnh của con phi long này.

"Quả nhiên không phải loại tầm thường." Bạch Dạ lùi lại vài bước, ổn định thân hình.

Con phi long không cho hắn cơ hội thở dốc, chiếc đuôi dài quét tới như một cây roi thép. Bạch Dạ nhảy lên, đạp lên chiếc đuôi đó, mượn lực lao thẳng về phía đầu phi long.

"Chết đi!"

Lưỡi đao của hắn mang theo một luồng sáng màu xanh lam, chém thẳng vào cổ con phi long. Nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi đao sắp chạm vào, con phi long đột nhiên ngửa đầu lên, phun ra một quả cầu lửa màu xanh đen.

Bạch Dạ buộc phải đổi chiêu giữa chừng, lưỡi đao chuyển hướng, chém vỡ quả cầu lửa. Những mảnh lửa văng tung tóe khắp nơi, thiêu đốt mặt đất xung quanh.

"Thông minh đấy." Bạch Dạ hơi nhíu mày, con phi long này không chỉ mạnh mẽ mà còn rất thông minh, biết dùng chiêu thức để phá giải thế tấn công của hắn.

Hai bên giằng co trong chốc lát, không ai chiếm được thế thượng phong. Con phi long dường như cũng ý thức được kẻ địch trước mặt không dễ đối phó, nó bắt đầu thay đổi chiến thuật.

Nó đột nhiên dang rộng đôi cánh, bay vút lên không trung, sau đó há miệng phun ra một luồng hơi thở rồng khổng lồ. Luồng hơi thở này bao phủ một khu vực rộng lớn, gần như không thể né tránh.

Bạch Dạ nhìn luồng hơi thở rồng đang ập tới, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh. Hắn đột nhiên cúi người, lưỡi đao cắm xuống đất.

"Trận Truyền Tống Diệt Pháp!"

Một trận pháp màu xanh lam đột nhiên xuất hiện dưới chân hắn, lan rộng ra xung quanh. Khi luồng hơi thở rồng sắp chạm vào người hắn, thân hình hắn đột nhiên biến mất.

Con phi long sửng sốt, nó không ngờ kẻ địch lại có thể biến mất trong nháy mắt. Nó vội vàng tìm kiếm xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng Bạch Dạ đâu.

"Đang tìm ta à?"

Giọng nói lạnh lùng vang lên từ trên đỉnh đầu con phi long. Nó ngẩng đầu lên, chỉ thấy Bạch Dạ đang lơ lửng trên không, lưỡi đao trong tay đã ngưng tụ một luồng sáng màu xanh lam.

"Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ!"

Lưỡi đao chém xuống, mang theo một luồng sáng xanh như ma quỷ. Con phi long gầm lên một tiếng, cố gắng né tránh, nhưng vẫn bị lưỡi đao chém trúng cánh.

"Xoẹt!"

Một mảng lớn vảy rồng bị chém bay, máu đen phun ra. Con phi long kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình khổng lồ rơi xuống từ không trung, đập xuống đất tạo ra một tiếng động lớn.

Bạch Dạ hạ xuống, đứng trên người con phi long, lưỡi đao chỉ vào cổ nó.

"Kết thúc rồi."

Lưỡi đao đâm xuống, máu đen bắn ra. Con phi long giãy giụa vài cái rồi dần dần bất động.

Bạch Dạ rút đao ra, nhìn xác con phi long, trong mắt lóe lên một tia suy tư.

"Con cổ lão phi long này... tại sao lại xuất hiện ở đây?"

Hắn nhìn về phía sâu trong thành phố, nơi đó dường như có một luồng khí tức càng nguy hiểm hơn đang chờ đợi hắn.

"Xem ra, tòa tử thành này không hề đơn giản."