Chương 4: Hỗn Độn (Cần cân nhắc kỹ lưỡng về hợp tác, cũng như những kẻ mạnh nhất không đáng tin cậy).

⏱ ~14 min read

Chương 4: Hỗn Độn (Cần cân nhắc kỹ lưỡng về hợp tác, cũng như những kẻ mạnh nhất không đáng tin cậy).

Trong phòng riêng, Bạch Dạ đang ngồi trên ghế, trước mặt là một tấm bản đồ được chiếu sáng bởi ánh sáng màu lam nhạt.

Bản đồ này là khu vực trung tâm của thế giới lần này, nơi có rất nhiều khu vực nguy hiểm được đánh dấu bằng màu đỏ thẫm, và những khu vực đó chính là nơi sinh vật vực sâu tụ tập.

"Lần này thế giới có chút phiền phức."

Bạch Dạ nhẹ giọng nói, ánh mắt dừng lại trên một khu vực được đánh dấu đặc biệt.

Khu vực đó có tên là "Vùng Đất Chúng Sinh", là nơi nguy hiểm nhất trong thế giới lần này, nghe nói bên trong có tồn tại cấp bá chủ.

"Đại ca, chúng ta thật sự phải đi vào đó sao?"

Bố Bố Uông nằm bên cạnh, vẻ mặt có chút do dự.

"Không vội, trước tiên xem tình hình đã."

Bạch Dạ lắc đầu, thu hồi bản đồ, sau đó đứng dậy đi về phía cửa.

"Đi thôi, đi gặp một người."

"Gặp ai?"

Bối Ni tò mò hỏi.

"Mã Văn Hoa Nhĩ Tư."

Bạch Dạ trả lời, giọng điệu bình thản.

"Lần trước ở thế giới hỏa ảnh, hắn nợ ta một ân tình, lần này có thể dùng được."

Nghe vậy, Bối Ni gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.

Một lúc sau, tại một quán rượu nhỏ trong khu trung tâm.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư ngồi ở góc, trước mặt là một ly rượu màu hổ phách, vẻ mặt có chút trầm tư.

"Ngươi đến rồi."

Nhìn thấy Bạch Dạ đi tới, hắn ngẩng đầu, khóe miệng nở nụ cười.

"Nghe nói lần này ngươi cũng đến thế giới này?"

Bạch Dạ ngồi xuống đối diện, gật đầu.

"Ừ, có chút chuyện cần xử lý."

"Chuyện gì?"

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư tò mò hỏi.

"Có liên quan đến vực sâu."

Bạch Dạ trả lời ngắn gọn.

Nghe vậy, sắc mặt Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hơi đổi.

"Vực sâu? Ngươi nói là... sinh vật vực sâu?"

"Không sai."

Bạch Dạ gật đầu, sau đó nói tiếp:

"Lần này thế giới này xuất hiện một khe nứt vực sâu, bên trong không ngừng có sinh vật vực sâu tràn ra, nếu không xử lý kịp thời, chỉ sợ sẽ gây ra phiền phức lớn."

"Ngươi muốn ta giúp gì?"

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư trầm giọng hỏi.

"Giúp ta trấn giữ một nơi, thời gian không cần quá lâu, ba ngày là đủ."

Bạch Dạ nói.

"Ba ngày?"

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhíu mày.

"Chuyện gì mà cần đến ba ngày?"

"Ta cần vào trong khe nứt vực sâu một chuyến, bên ngoài cần có người trấn giữ, tránh để sinh vật vực sâu tràn ra ngoài."

Bạch Dạ giải thích.

Nghe vậy, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư trầm ngâm một lát, sau đó gật đầu.

"Được, ta giúp ngươi."

"Đa tạ."

Bạch Dạ gật đầu, sau đó đứng dậy rời đi.

Nhìn bóng lưng Bạch Dạ rời đi, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lẩm bẩm:

"Kẻ này... càng ngày càng khiến người ta khó lường."

Rời khỏi quán rượu, Bạch Dạ đi thẳng về phía khu vực trung tâm.

Trên đường đi, hắn gặp không ít khế ước giả, những người này phần lớn đều đang vội vã, hiển nhiên cũng đã nhận được tin tức về khe nứt vực sâu.

"Xem ra lần này phiền phức không nhỏ."

Bạch Dạ thầm nghĩ, sau đó tăng tốc bước chân.

Đi được một lúc, hắn dừng lại trước một tòa kiến trúc cổ kính.

Trên cửa tòa kiến trúc có treo một tấm biển, trên đó viết ba chữ lớn: "Thương Hội Địa Tinh".

"Đến rồi."

Bạch Dạ đẩy cửa bước vào.

Bên trong thương hội, một tên địa tinh đang ngồi sau quầy, nhìn thấy Bạch Dạ đi vào, lập tức nở nụ cười.

"Khách nhân, ngài cần gì?"

"Ta muốn mua một ít vật phẩm tiêu hao."

Bạch Dạ nói, sau đó lấy ra một danh sách đưa cho đối phương.

Tên địa tinh nhận lấy danh sách, nhìn lướt qua, sau đó gật đầu.

"Được, xin ngài chờ một chút."

Nói xong, hắn quay người đi vào bên trong.

Một lúc sau, tên địa tinh mang ra một cái rương, bên trong đựng đầy các loại vật phẩm tiêu hao.

"Khách nhân, đây là tất cả những thứ ngài cần."

Bạch Dạ gật đầu, kiểm tra sơ qua một lượt, sau đó thanh toán tiền xu lạc viên, xách rương rời đi.

Ra khỏi thương hội, Bạch Dạ không trở về phòng riêng ngay, mà đi thẳng về phía khu vực trung tâm.

Nơi đó có một tòa kiến trúc cao lớn, chính là đại sảnh cường hóa thuộc tính.

"Vào trước tiên cường hóa một chút thuộc tính đã."

Bạch Dạ thầm nghĩ, sau đó đẩy cửa bước vào.

Bên trong đại sảnh, có không ít khế ước giả đang xếp hàng chờ đợi.

Bạch Dạ tìm một chỗ ngồi xuống, yên lặng chờ đợi.

Ước chừng nửa giờ sau, cuối cùng cũng đến lượt hắn.

"Vào khoang cường hóa thuộc tính."

Bạch Dạ nói với nhân viên.

Nhân viên gật đầu, dẫn hắn đến trước một khoang cường hóa thuộc tính.

Bạch Dạ bước vào, cửa khoang từ từ đóng lại.

Bên trong khoang, một giọng nói máy móc vang lên:

"Hoan nghênh ngài sử dụng khoang cường hóa thuộc tính, xin ngài lựa chọn thuộc tính cần cường hóa."

Bạch Dạ nhìn lướt qua bảng thuộc tính của mình, sau đó nói:

"Cường hóa nhanh nhẹn."

"Được, xin ngài xác nhận."

Bạch Dạ gật đầu.

Tiếp theo, một luồng sáng màu trắng bao phủ lấy hắn, Bạch Dạ cảm nhận được thân thể mình đang dần trở nên nhẹ nhàng hơn.

Ước chừng mười mấy giây sau, ánh sáng tan đi, giọng nói máy móc lại vang lên:

"Cường hóa hoàn tất, thuộc tính nhanh nhẹn của ngài đã tăng lên."

Bạch Dạ gật đầu, sau đó rời khỏi khoang cường hóa.

Ra khỏi đại sảnh cường hóa thuộc tính, hắn lại đi về phía đại sảnh thăng cấp kỹ năng.

Lần này, hắn tiêu hao không ít điểm kỹ năng hoàng kim, đem mấy kỹ năng chủ yếu đều thăng cấp lên một bậc.

Làm xong những việc này, Bạch Dạ mới trở về phòng riêng.

Về đến phòng riêng, hắn ngồi trên ghế, bắt đầu chỉnh lý lại trang bị và vật phẩm tiêu hao của mình.

"Lần này vào khe nứt vực sâu, không biết sẽ gặp phải nguy hiểm gì, phải chuẩn bị đầy đủ mới được."

Bạch Dạ thầm nghĩ, sau đó lấy ra một cái rương bảo vật cấp thánh linh.

Mở rương ra, bên trong là một thanh trường đao màu đen.

Thanh trường đao này tên là "Diệt Pháp Chi Nhận", là chiến lợi phẩm hắn có được ở thế giới trước.

"Thanh đao này uy lực không tồi, nhưng vẫn còn thiếu một chút."

Bạch Dạ lẩm bẩm, sau đó lấy ra một khối thạch đoạn hồn ảnh.

Khối thạch này là vật liệu hiếm có, có thể dùng để cường hóa vũ khí.

"Đem khối thạch này dung nhập vào trường đao, hẳn là có thể tăng lên không ít uy lực."

Nghĩ vậy, Bạch Dạ bắt đầu động thủ.

Hắn lấy ra một ít vật liệu luyện kim, phối hợp với thạch đoạn hồn ảnh, bắt đầu cường hóa trường đao.

Quá trình này kéo dài ước chừng hai giờ.

Khi hoàn thành, thanh trường đao màu đen tỏa ra ánh sáng u ám, hiển nhiên uy lực đã tăng lên không ít.

"Không tệ."

Bạch Dạ hài lòng gật đầu, sau đó thu hồi trường đao.

Làm xong những việc này, hắn đứng dậy đi về phía cửa sổ, nhìn ra bầu trời bên ngoài.

Lúc này, sắc trời đã tối, trên bầu trời lấp lánh vô số ngôi sao.

"Ngày mai, chính là lúc tiến vào khe nứt vực sâu."

Bạch Dạ thầm nghĩ, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.

Sáng sớm ngày thứ hai.

Bạch Dạ dậy sớm, sau khi ăn sáng xong, liền dẫn theo Bố Bố Uông và Bối Ni rời khỏi phòng riêng.

Đi đến khu vực trung tâm, hắn nhìn thấy Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đã đứng chờ ở đó.

"Ngươi đến rồi."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu.

"Đi thôi."

Bạch Dạ nói xong, liền dẫn đường đi về phía trước.

Một đoàn người xuyên qua khu trung tâm, đi về phía rìa thành phố.

Đi ước chừng nửa giờ, bọn họ đến một nơi hoang vắng.

Nơi này có một khe nứt khổng lồ, bên trong không ngừng tỏa ra khói xanh đen.

"Đây chính là khe nứt vực sâu."

Bạch Dạ nhìn khe nứt, ánh mắt hơi nheo lại.

"Ngươi xác định muốn vào trong đó?"

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư trầm giọng hỏi.

"Ừ."

Bạch Dạ gật đầu, sau đó quay người nhìn về phía Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.

"Nơi này giao cho ngươi, nhớ kỹ, bất kể chuyện gì xảy ra, cũng không được để sinh vật vực sâu tràn ra ngoài."

"Yên tâm."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu.

Bạch Dạ hít sâu một hơi, sau đó bước về phía khe nứt vực sâu.

Khi hắn đến gần khe nứt, một cỗ lực lượng kinh khủng bao phủ lấy hắn.

Cỗ lực lượng này khiến hắn cảm thấy áp lực vô cùng, giống như muốn đè bẹp hắn vậy.

"Đây chính là lực lượng vực sâu sao?"

Bạch Dạ cắn răng, chống đỡ áp lực, tiếp tục tiến về phía trước.

Cuối cùng, khi hắn bước vào khe nứt, thân ảnh biến mất trong làn khói xanh đen.

Bên trong khe nứt vực sâu là một thế giới hoàn toàn khác.

Nơi này không có ánh mặt trời, bầu trời là một mảng màu xám xịt, trên mặt đất mọc đầy các loại thực vật kỳ dị.

"Đây chính là vực sâu sao?"

Bạch Dạ nhìn quanh bốn phía, ánh mắt lộ vẻ cảnh giác.

Hắn có thể cảm nhận được, nơi này tràn ngập một cỗ khí tức nguy hiểm.

"Đại ca, nơi này có chút đáng sợ."

Bố Bố Uông núp sau lưng Bạch Dạ, có chút run rẩy nói.

"Đừng sợ."

Bạch Dạ trấn an một câu, sau đó dẫn theo hai người bạn đồng hành, thận trọng tiến về phía trước.

Đi ước chừng nửa giờ, bọn họ gặp phải sinh vật vực sâu đầu tiên.

Đó là một con quái vật hình dạng giống con thằn lằn, toàn thân phủ đầy vảy màu đen, trong mắt lóe lên ánh sáng đỏ rực.

"Liệp ma thời khắc."

Bạch Dạ thầm niệm một câu, sau đó rút trường đao ra.

Con quái vật kia nhìn thấy Bạch Dạ, lập tức gầm lên một tiếng, lao về phía hắn.

Bạch Dạ tránh sang một bên, sau đó vung đao chém về phía con quái vật.

"Xoẹt!"

Một tiếng vang nhẹ, con quái vật bị chém làm hai đoạn, máu đen bắn ra tung tóe.

"Thực lực không tệ, nhưng vẫn còn kém một chút."

Bạch Dạ thu đao, tiếp tục tiến về phía trước.

Càng đi sâu vào bên trong, sinh vật vực sâu gặp phải càng nhiều, thực lực cũng càng ngày càng mạnh.

Nhưng đối với Bạch Dạ mà nói, những sinh vật này vẫn chưa tạo thành uy hiếp quá lớn.

Cho đến khi hắn đi đến một khu vực trống trải.

Nơi này có một tòa kiến trúc cổ xưa, trên kiến trúc khắc đầy các loại phù văn thần bí.

"Đây là...?"

Bạch Dạ nhíu mày, cẩn thận quan sát tòa kiến trúc.

Đúng lúc này, một giọng nói già nua vang lên từ bên trong kiến trúc:

"Ngươi cuối cùng cũng đến."

Bạch Dạ cảnh giác nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một lão giả mặc áo bào đen chậm rãi đi ra từ bên trong kiến trúc.

"Ngươi là ai?"

Bạch Dạ trầm giọng hỏi.

"Ta là người trấn giữ nơi này."

Lão giả nói, ánh mắt nhìn Bạch Dạ đầy thâm thúy.

"Ngươi đến đây, hẳn là vì khe nứt vực sâu phía sau ta?"

"Không sai."

Bạch Dạ gật đầu.

"Vậy thì ngươi phải vượt qua ta trước đã."

Lão giả nói xong, khí tức trên người bỗng nhiên bùng nổ.

Một cỗ khí tức kinh khủng bao phủ lấy Bạch Dạ, khiến hắn cảm thấy hít thở khó khăn.

"Thực lực này... ít nhất cũng là cấp bá chủ!"

Bạch Dạ biến sắc, trong lòng cảnh giác tăng lên đến cực điểm.

"Đến đây đi, để ta xem ngươi có bao nhiêu cân lượng."

Lão giả nói xong, thân ảnh đột nhiên biến mất tại chỗ.

Bạch Dạ đồng tử co rút lại, theo bản năng vung đao chém về phía sau.

"Keng!"

Một tiếng kim loại va chạm vang lên, Bạch Dạ cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ truyền đến, khiến hắn lùi lại mấy bước.

"Phản ứng không tồi."

Lão giả xuất hiện ở vị trí vừa rồi của Bạch Dạ, trong tay cầm một thanh trường kiếm màu đen.

"Xem ra ngươi cũng không phải hạng tầm thường."

Bạch Dạ ổn định thân hình, ánh mắt nhìn chằm chằm vào lão giả.

"Ha ha, đã lâu rồi ta chưa gặp đối thủ thú vị như vậy."

Lão giả cười lớn một tiếng, sau đó lại lao về phía Bạch Dạ.

Hai người lập tức giao chiến với nhau.

Trong khoảnh khắc, kiếm quang và đao mang đan xen, phát ra từng tiếng va chạm lanh lảnh.

Bạch Dạ phát huy toàn bộ thực lực, nhưng vẫn bị lão giả áp chế.

"Thực lực của lão gia hỏa này quá mạnh."

Bạch Dạ thầm nghĩ, trong lòng có chút nóng nảy.

Đúng lúc này, hắn chợt nhớ tới một chiêu thức.

"Nhận Đạo Đao · Thời!"

Bạch Dạ quát khẽ một tiếng, trường đao trong tay đột nhiên phát ra ánh sáng kỳ dị.

Thân hình lão giả khựng lại trong nháy mắt, giống như bị đông cứng vậy.

"Cơ hội!"

Bạch Dạ nắm bắt thời cơ, vung đao chém về phía lão giả.

"Phụt!"

Một tiếng vang trầm, trường đao xuyên qua ngực lão giả.

"Ngươi..."

Lão giả trừng mắt nhìn Bạch Dạ, vẻ mặt đầy khó tin.

"Ngươi... làm sao có thể..."

"Xin lỗi."

Bạch Dạ rút đao ra, lão giả ngã xuống đất, hơi thở dần yếu đi.

"Thực lực của ngươi rất mạnh, nhưng đáng tiếc, ngươi gặp phải ta."

Bạch Dạ nhìn thi thể lão giả, thở dài một hơi.

Sau đó, hắn nhìn về phía tòa kiến trúc cổ xưa, bước về phía trước.

Đẩy cửa bước vào, bên trong là một không gian rộng lớn.

Ở trung tâm không gian, có một quả cầu năng lượng màu đen đang xoay tròn.

"Đây chính là hạt nhân của khe nứt vực sâu sao?"

Bạch Dạ nhìn quả cầu năng lượng, ánh mắt lộ vẻ trầm tư.

Hắn có thể cảm nhận được, bên trong quả cầu năng lượng này ẩn chứa một cỗ lực lượng kinh khủng.

"Nếu phá hủy nó, hẳn là có thể đóng khe nứt vực sâu lại."

Bạch Dạ thầm nghĩ, sau đó giơ trường đao lên.

Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau:

"Ngươi xác định muốn phá hủy nó?"

Bạch Dạ quay đầu lại, chỉ thấy một bóng người đang đứng ở cửa.

Người này mặc áo bào trắng, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ màu bạc, không nhìn rõ dung mạo.

"Ngươi là ai?"

Bạch Dạ trầm giọng hỏi.

"Ta là người canh giữ nơi này."

Người áo trắng nói, giọng điệu bình thản.

"Ngươi cũng là người canh giữ?"

Bạch Dạ nhíu mày.

"Không sai."

Người áo trắng gật đầu.

"Chỉ là, ta không giống lão già vừa rồi, ta không có ác ý với ngươi."

"Vậy ngươi muốn gì?"

Bạch Dạ hỏi.

"Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi một câu."

Người áo trắng nói:

"Phá hủy hạt nhân này, xác thực có thể đóng khe nứt vực sâu lại, nhưng đồng thời cũng sẽ giải phóng một cỗ lực lượng kinh khủng bị phong ấn bên trong."

"Lực lượng gì?"

Bạch Dạ hỏi.

"Lực lượng của chúa tể vực sâu."

Người áo trắng trả lời.

Nghe vậy, sắc mặt Bạch Dạ hơi đổi.

"Ý ngươi là... bên trong hạt nhân này phong ấn chúa tể vực sâu?"

"Không sai."

Người áo trắng gật đầu.

"Nếu ngươi phá hủy hạt nhân, chúa tể vực sâu sẽ thức tỉnh, đến lúc đó, hậu quả sẽ khó mà lường được."

Bạch Dạ trầm mặc một lát, sau đó hỏi:

"Vậy ngươi có biện pháp gì tốt hơn?"

"Có."

Người áo trắng nói:

"Ta có thể giúp ngươi phong ấn lại hạt nhân này, nhưng cần ngươi hỗ trợ."

"Hỗ trợ gì?"

Bạch Dạ hỏi.

"Ta cần một vật phẩm cấp khởi nguyên."

Người áo trắng nói:

"Chỉ có vật phẩm cấp khởi nguyên mới có thể áp chế lực lượng của chúa tể vực sâu."

"Vật phẩm cấp khởi nguyên?"

Bạch Dạ nhíu mày.

"Thứ đó rất hiếm có, ta không có."

"Ta biết ngươi không có."

Người áo trắng nói:

"Nhưng ta biết nơi nào có."

"Ở đâu?"

Bạch Dạ hỏi.

"Ở vùng đất chúng sinh."

Người áo trắng trả lời.

"Trong vùng đất chúng sinh có một vật phẩm cấp khởi nguyên, tên là 'khởi nguyên thạch · thế giới'."

"Khởi nguyên thạch · thế giới?"

Bạch Dạ lẩm bẩm, ánh mắt lộ vẻ trầm tư.

"Đúng vậy."

Người áo trắng gật đầu.

"Nếu ngươi có thể lấy được vật phẩm đó, ta có thể giúp ngươi phong ấn lại hạt nhân này."

Bạch Dạ trầm ngâm một lát, sau đó gật đầu.

"Được, ta đi lấy."

"Vậy thì tốt."

Người áo trắng nói xong, thân ảnh dần dần trở nên mờ nhạt.

"Ta sẽ ở đây chờ ngươi trở về."

Nói xong, người áo trắng hoàn toàn biến mất.

Bạch Dạ nhìn quả cầu năng lượng màu đen, ánh mắt lộ vẻ phức tạp.

"Xem ra, chuyến đi này còn xa mới kết thúc."

Hắn thở dài một hơi, sau đó quay người rời khỏi tòa kiến trúc.

Ra khỏi khe nứt vực sâu, Bạch Dạ nhìn thấy Mã Văn Hoa Nhĩ Tư vẫn đang trấn giữ ở đó.

"Ngươi ra rồi?"

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn thấy Bạch Dạ, có chút kinh ngạc nói.

"Ừ."

Bạch Dạ gật đầu.

"Bên trong tình hình thế nào?"

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hỏi.

"Có chút phiền phức."

Bạch Dạ nói, sau đó đem sự tình bên trong kể lại một lượt.

Nghe xong, sắc mặt Mã Văn Hoa Nhĩ Tư trở nên ngưng trọng.

"Ngươi định đi vùng đất chúng sinh?"

"Ừ."

Bạch Dạ gật đầu.

"Nơi đó rất nguy hiểm."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói:

"Nghe nói bên trong có tồn tại cấp bá chủ."

"Ta biết."

Bạch Dạ nói:

"Nhưng ta không có lựa chọn nào khác."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư trầm mặc một lát, sau đó nói:

"Vậy ta đi cùng ngươi."

"Không cần."

Bạch Dạ lắc đầu.

"Ngươi vẫn nên tiếp tục trấn giữ ở đây, phòng ngừa sinh vật vực sâu tràn ra ngoài."

"Vậy ngươi phải cẩn thận."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói.

"Yên tâm."

Bạch Dạ gật đầu, sau đó dẫn theo Bố Bố Uông và Bối Ni, rời khỏi nơi đó.

Trên đường đi, Bạch Dạ vẫn luôn trầm tư.

Hắn đang suy nghĩ về lời của người áo trắng kia.

"Khởi nguyên thạch · thế giới... rốt cuộc là thứ gì?"

Hắn lẩm bẩm, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.

"Đại ca, chúng ta thật sự phải đi vùng đất chúng sinh sao?"

Bố Bố Uông có chút lo lắng hỏi.

"Ừ."

Bạch Dạ gật đầu.

"Không đi thì không được."

"Thế nhưng... nơi đó rất nguy hiểm."

Bối Ni cũng nói.

"Ta biết."

Bạch Dạ nói:

"Nhưng nếu không lấy được khởi nguyên thạch · thế giới, khe nứt vực sâu sẽ không thể phong ấn, đến lúc đó sẽ càng thêm phiền phức."

Nghe vậy, Bố Bố Uông và Bối Ni đều trầm mặc.

Bọn họ biết, quyết định của Bạch Dạ rất khó thay đổi.

"Đi thôi."

Bạch Dạ nói xong, tăng tốc bước chân.

Một đoàn người hướng về phía vùng đất chúng sinh, nhanh chóng biến mất ở cuối chân trời.