Chương 5: Tà Ác (Không Đáng Tin, Trừ Khi Cần Thiết, Xin Đừng Đến Gần Kẻ Mạnh Nhất).

⏱ ~9 min read

Chương 5: Tà Ác (Không Đáng Tin, Trừ Khi Cần Thiết, Xin Đừng Đến Gần Kẻ Mạnh Nhất).

Bên trong phòng riêng, Tô Hiểu đang ngồi trên ghế, trước mặt là một quả cầu pha lê đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Đây là vật phẩm mà hắn có được từ thế giới lần trước, có thể dùng để liên lạc với các khế ước giả khác.

"Bạch Dạ tiên sinh, ngài đã trở về rồi." Một giọng nói già nua vang lên từ trong quả cầu pha lê.

"Ừm, có chuyện gì sao?" Tô Hiểu trả lời ngắn gọn.

"Là như thế này, bên phía Luyện Kim Thực Nghiệm Thất có một số phát hiện mới, muốn mời ngài qua xem một chút." Giọng nói già nua mang theo vài phần cung kính.

Tô Hiểu trầm ngâm một lát, gật đầu: "Được, ta sẽ đến ngay."

Cúp liên lạc, Tô Hiểu đứng dậy, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. Luyện Kim Thực Nghiệm Thất là nơi hắn thiết lập ở khu vực trung tâm, chuyên nghiên cứu một số kỹ thuật luyện kim cổ xưa. Mà lão nhân vừa nói chuyện kia, chính là một vị luyện kim sư mà hắn quen biết từ trước, tên là Bố Bố Đặc Ni.

Đi ra khỏi phòng riêng, Tô Hiểu đi dọc theo hành lang dài. Xung quanh là những bức tường kim loại phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, thỉnh thoảng có vài khế ước giả đi ngang qua, khi nhìn thấy hắn đều vội vàng tránh sang một bên, cúi đầu không dám nhìn thẳng.

"Kẻ mạnh nhất..." Một giọng nói thì thầm vang lên từ phía sau.

"Đừng nói bậy, ngươi không thấy danh sách treo ở đại sảnh sao? Tà Ác (Không Đáng Tin, Trừ Khi Cần Thiết, Xin Đừng Đến Gần Kẻ Mạnh Nhất)."

"Ta biết, nhưng nghe nói hắn vừa từ một thế giới chiến tranh trở về, còn mang theo không ít chiến lợi phẩm."

"Những thứ đó không phải thứ chúng ta có thể với tới, đi nhanh đi."

Tô Hiểu không để ý đến những lời bàn tán phía sau, tiếp tục bước về phía trước. Đối với hắn mà nói, những lời đánh giá từ người ngoài căn bản không ảnh hưởng gì. Hắn chỉ quan tâm đến việc làm sao để trở nên mạnh hơn, làm sao để hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Đi tới cuối hành lang, một cánh cửa kim loại màu xám đang khép hờ. Tô Hiểu đẩy cửa bước vào, bên trong là một không gian rộng rãi, bày đầy các loại dụng cụ thí nghiệm và bình thủy tinh chứa chất lỏng phát sáng.

"Ngài đến rồi." Bố Bố Đặc Ni từ trong một góc đi ra, trên tay cầm một lọ thuốc màu xanh lam, "Ta phát hiện một thứ rất thú vị."

"Ừm?" Tô Hiểu nhướng mày.

Bố Bố Đặc Ni đưa lọ thuốc cho Tô Hiểu: "Ngài xem, loại thuốc thử này có thể phản ứng với năng lượng vực sâu. Ta đã thử trên mấy sinh vật vực sâu, hiệu quả rất rõ rệt."

Tô Hiểu nhận lấy lọ thuốc, quan sát một lát, sau đó mở nắp, ngửi nhẹ. Mùi hương có chút kỳ lạ, giống như hỗn hợp của lưu huỳnh và thảo mộc.

"Ngươi muốn dùng nó để làm gì?" Tô Hiểu hỏi.

"Ta nghĩ, nếu chúng ta có thể tinh chế loại thuốc thử này, có lẽ sẽ tạo ra được một loại vũ khí chuyên dùng để đối phó với sinh vật vực sâu." Bố Bố Đặc Ni nói với vẻ hưng phấn, "Ngài biết đấy, gần đây hoạt động của vực sâu ngày càng thường xuyên hơn, nếu có thể có được loại vũ khí này..."

"Ý tưởng không tồi." Tô Hiểu gật đầu, "Nhưng cần phải thử nghiệm thêm, ta không muốn mang theo một thứ chưa hoàn thiện vào chiến trường."

"Yên tâm, ta sẽ tiếp tục nghiên cứu." Bố Bố Đặc Ni vỗ ngực cam đoan.

Tô Hiểu gật đầu, xoay người rời khỏi Luyện Kim Thực Nghiệm Thất. Vừa ra đến cửa, hắn nhìn thấy một bóng người đang đứng ở phía xa, dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực.

Người đó mặc một bộ đồ đen, khuôn mặt bị che khuất bởi một chiếc mũ trùm, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén như chim ưng.

"Bạch Dạ, lâu rồi không gặp." Người đó lên tiếng, giọng nói trầm thấp.

"Ừm, ngươi vẫn khỏe chứ?" Tô Hiểu dừng bước, nhìn về phía người kia.

"Vẫn ổn." Người đó cởi mũ trùm xuống, lộ ra khuôn mặt có một vết sẹo dài từ trán xuống má, "Nghe nói ngươi vừa từ thế giới chiến tranh trở về?"

"Ừm, có chút thu hoạch." Tô Hiểu không giấu diếm.

"Vậy thì tốt." Người đó gật đầu, "Ta có một chuyện muốn nhờ ngươi."

"Nói đi."

"Ta cần một ít vật phẩm, nhưng không tiện tự mình đi mua." Người đó lấy ra một tờ giấy da cừu, đưa cho Tô Hiểu, "Đây là danh sách, ngươi xem giúp ta."

Tô Hiểu nhận lấy tờ giấy, liếc qua một lượt. Bên trên ghi vài loại vật phẩm, đều là những thứ khá hiếm, có một số còn nằm trong danh sách cấm của giao dịch thị trường.

"Ngươi cần những thứ này để làm gì?" Tô Hiểu hỏi.

"Không tiện nói." Người đó lắc đầu, "Nhưng ta có thể trả giá cao."

Tô Hiểu trầm ngâm một lát, gật đầu: "Được, ta sẽ giúp ngươi hỏi thăm."

"Cảm ơn." Người đó gật đầu, xoay người rời đi, nhanh chóng biến mất trong bóng tối của hành lang.

Tô Hiểu cất tờ giấy da cừu vào trong ngực, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. Người vừa rồi là một khế ước giả cấp bảy, thực lực không tệ, nhưng tính tình khá kín đáo, rất ít khi lộ diện. Hôm nay chủ động tìm đến mình, xem ra là có chuyện quan trọng.

Không nghĩ nhiều nữa, Tô Hiểu đi về phía giao dịch thị trường. Trên đường đi, hắn gặp không ít khế ước giả, nhưng hầu hết đều tránh xa hắn, chỉ có một số ít người quen biết gật đầu chào hỏi.

Đi tới giao dịch thị trường, Tô Hiểu đi thẳng vào một cửa hàng trang sức. Bên trong, một lão già đang ngồi sau quầy, đeo kính lão, đang tỉ mỉ kiểm tra một món trang sức.

"Lão Đức, có hàng mới không?" Tô Hiểu lên tiếng.

Lão già ngẩng đầu, nhìn thấy Tô Hiểu, trên mặt nở nụ cười: "Là Bạch Dạ à, ngồi đi. Ngươi đến đúng lúc lắm, ta vừa nhận được một món hàng khá thú vị."

Nói rồi, lão già từ trong ngăn kéo lấy ra một chiếc nhẫn, đặt lên quầy: "Ngươi xem, chiếc nhẫn này có khắc một loại phù văn cổ xưa, ta đã kiểm tra qua, hẳn là vật phẩm từ thời văn minh luyện kim."

Tô Hiểu cầm chiếc nhẫn lên, quan sát kỹ. Quả nhiên, trên mặt nhẫn có khắc những đường nét tinh xảo, tạo thành một loại phù văn kỳ lạ. Hắn thử truyền vào một chút năng lượng thanh cương ảnh, phù văn lập tức phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

"Thứ tốt." Tô Hiểu gật đầu, "Bao nhiêu?"

"Ngươi là người quen cũ, ta không nói giá cao." Lão già giơ ra năm ngón tay, "Năm trăm linh hồn tiền xu."

"Được." Tô Hiểu không mặc cả, trực tiếp lấy ra năm trăm linh hồn tiền xu đặt lên quầy.

Lão già cười híp mắt thu tiền, rồi lại lấy ra một món đồ khác: "Còn có thứ này nữa, ngươi xem có hứng thú không?"

Đó là một mảnh giấy da cừu đã ố vàng, bên trên vẽ một số hình vẽ kỳ lạ. Tô Hiểu nhận lấy, xem xét một lát, ánh mắt hơi nheo lại.

"Đây là... bản đồ?" Hắn hỏi.

"Không sai." Lão già gật đầu, "Nghe nói là bản đồ dẫn đến một di tích cổ, nhưng ta không có can đảm đi thám hiểm, nên bán lại cho ngươi."

"Bao nhiêu?"

"Ba trăm linh hồn tiền xu."

Tô Hiểu trầm ngâm một lát, gật đầu: "Được, ta lấy."

Mua xong hai món đồ, Tô Hiểu rời khỏi cửa hàng trang sức. Hắn đi dạo một vòng quanh giao dịch thị trường, mua thêm một ít vật phẩm tiêu hao, sau đó quay về phòng riêng.

Về đến phòng, Tô Hiểu ngồi xuống bàn làm việc, lấy tờ giấy da cừu mà người kia đưa cho ra xem xét. Bên trên ghi vài loại vật phẩm, đều là những thứ khá đặc biệt:

- Tinh thể linh hồn (số lượng: 10)
- Khoáng thạch hoạt tính (số lượng: 5)
- Thạch đoạn hồn ảnh (số lượng: 1)

Tô Hiểu nhíu mày. Những vật phẩm này đều có liên quan đến linh hồn, xem ra người kia đang muốn nghiên cứu một thứ gì đó liên quan đến linh hồn. Nhưng những thứ này đều là hàng hiếm, không phải lúc nào cũng có trên thị trường.

Hắn đứng dậy, đi tới bên cạnh cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Từ phòng riêng của hắn có thể nhìn thấy toàn cảnh khu vực trung tâm, những tòa kiến trúc cao thấp san sát, thỉnh thoảng có vài bóng người đi lại.

Đột nhiên, Tô Hiểu cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc. Hắn quay đầu nhìn về phía cửa, quả nhiên, một bóng người đang đứng đó.

"Vào đi." Tô Hiểu nói.

Cánh cửa mở ra, một người phụ nữ bước vào. Nàng mặc một bộ váy dài màu tím, mái tóc dài màu bạc trắng xõa xuống vai, trên mặt mang vẻ lạnh lùng.

"Sắt Phi Lợi Á?" Tô Hiểu hơi ngạc nhiên, "Sao ngươi lại đến đây?"

"Ta có chuyện cần nói với ngươi." Sắt Phi Lợi Á đi tới, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, "Ngươi có biết gần đây có một tổ chức đang nhắm vào ngươi không?"

Tô Hiểu nhướng mày: "Tổ chức nào?"

"Tổ chức Nhật Thực." Sắt Phi Lợi Á nói, "Bọn chúng là một tổ chức thần bí, chuyên nghiên cứu các loại năng lượng cổ xưa. Gần đây, bọn chúng đã để mắt đến ngươi, có lẽ là vì ngươi có được một số vật phẩm mà bọn chúng cần."

Tô Hiểu trầm ngâm một lát, gật đầu: "Ta biết rồi."

"Ngươi không lo lắng sao?" Sắt Phi Lợi Á nhìn hắn, "Tổ chức Nhật Thực không phải là tổ chức dễ đối phó."

"Lo lắng thì có ích gì?" Tô Hiểu lắc đầu, "Nếu bọn chúng dám đến, ta sẽ khiến bọn chúng phải trả giá."

Sắt Phi Lợi Á nhìn hắn một lúc lâu, rồi khẽ thở dài: "Được rồi, ngươi tự mình cẩn thận. Ta đi trước."

Nói rồi, nàng đứng dậy, đi về phía cửa. Đến cửa, nàng dừng lại, quay đầu nhìn Tô Hiểu: "À, còn một chuyện nữa. Ngươi có biết tại sao bọn chúng lại gọi ngươi là 'Tà Ác' không?"

Tô Hiểu không trả lời, chỉ im lặng nhìn nàng.

"Bởi vì ngươi quá mạnh, mạnh đến mức khiến người khác cảm thấy sợ hãi." Sắt Phi Lợi Á nói, "Mà những kẻ mạnh đến mức khiến người khác sợ hãi, thường bị coi là tà ác."

Nói xong, nàng xoay người rời đi, để lại Tô Hiểu một mình trong phòng.

Tô Hiểu ngồi yên một lúc lâu, sau đó khẽ cười một tiếng. Hắn không quan tâm người khác nghĩ gì về mình. Hắn chỉ quan tâm đến việc làm sao để hoàn thành nhiệm vụ, làm sao để trở nên mạnh hơn.

Hắn đứng dậy, đi tới bên cạnh chiếc rương bảo vật cấp thánh linh mà hắn có được từ thế giới lần trước. Mở nắp rương, bên trong là một số vật phẩm quý giá, bao gồm một viên tinh thể linh hồn, một khối khoáng thạch hoạt tính, và một mảnh thạch đoạn hồn ảnh.

Tô Hiểu lấy ra ba món đồ này, đặt lên bàn. Xem ra, vận khí của hắn không tệ, những vật phẩm mà người kia cần, hắn đều có đủ.

Hắn lấy tờ giấy da cừu ra, viết thêm vài chữ lên trên, rồi gấp lại, đặt vào một chiếc phong bì. Sau đó, hắn gọi một con quạ đen từ trong bóng tối, đưa phong bì cho nó.

"Giao cho chủ nhân của ngươi." Tô Hiểu nói.

Con quạ đen kêu lên một tiếng, bay vụt ra khỏi cửa sổ, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm.

Tô Hiểu nhìn theo hướng con quạ biến mất, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. Hắn biết, cuộc sống yên bình của hắn sắp kết thúc. Tổ chức Nhật Thực, những kẻ đang nhắm vào hắn, và cả những bí mật đang chờ đợi hắn ở phía trước...

Tất cả những điều này, đều khiến hắn cảm thấy hưng phấn.

Bởi vì, đối với một kẻ mạnh nhất như hắn, chiến đấu chính là niềm vui duy nhất.