Chapter: 4. Rương Bổ Sung Linh Hồn (★★★★★).

⏱ ~10 min read

Chapter: 4. Rương Bổ Sung Linh Hồn (★★★★★).

Bạch Dạ ngồi trong phòng riêng, trước mặt là một cái rương báu màu đen tuyền, trên nắp rương có khắc những đường vân kỳ dị, phát ra ánh sáng nhàn nhạt màu tím.

Đây là rương báu cấp Thánh Linh mà hắn có được từ trong Vực Sâu.

"Rương bổ sung linh hồn..."

Bạch Dạ lẩm bẩm, đưa tay chạm vào nắp rương.

Khoảnh khắc ngón tay chạm vào, một luồng khí tức lạnh lẽo truyền đến từ đầu ngón tay, khiến hắn không khỏi nhíu mày.

Cái rương này có chút cổ quái.

Hắn trầm ngâm một lát, rồi mở nắp rương ra.

"Két..."

Theo tiếng vang trầm đục, nắp rương chậm rãi mở ra, một luồng sáng màu xanh lam nhạt tràn ra từ bên trong, chiếu sáng cả căn phòng.

Bên trong rương, lẳng lặng nằm một viên tinh thể hình cầu trong suốt, bên trong tinh thể có vô số điểm sáng lưu động, giống như một vũ trụ thu nhỏ.

【Rương Bổ Sung Linh Hồn (★★★★★)】
Loại: Vật phẩm tiêu hao
Hiệu quả: Sau khi sử dụng, tăng cường độ linh hồn 15 điểm, đồng thời khôi phục toàn bộ năng lượng linh hồn.
Ghi chú: Đây là vật phẩm hiếm có do Vực Sâu ngưng tụ, chỉ có những tồn tại cực kỳ mạnh mẽ trong Vực Sâu mới có thể ngưng tụ ra được.

"Cường độ linh hồn tăng 15 điểm?"

Bạch Dạ hơi nhướng mày.

Cường độ linh hồn là một thuộc tính rất đặc biệt, không thể tăng lên thông qua điểm thuộc tính thông thường, chỉ có thể tăng lên thông qua một số vật phẩm hoặc kỹ năng đặc thù.

Mà cường độ linh hồn càng cao, sức mạnh linh hồn càng mạnh, khả năng kháng cự các đòn tấn công tinh thần cũng càng cao.

Đối với hắn mà nói, thứ này quả thực là vật phẩm cực kỳ trân quý.

"Không tệ."

Bạch Dạ gật đầu hài lòng, không chút do dự đưa tay nắm lấy viên tinh thể.

Khoảnh khắc tay chạm vào tinh thể, tinh thể lập tức hóa thành một dòng chất lỏng màu xanh lam, chui vào lòng bàn tay hắn.

Một cảm giác mát lạnh lan tỏa từ lòng bàn tay ra toàn thân, khiến tinh thần Bạch Dạ chấn động.

【Đã sử dụng Rương Bổ Sung Linh Hồn, cường độ linh hồn +15, năng lượng linh hồn đã khôi phục đầy đủ.】

【Cường độ linh hồn hiện tại: 87 điểm.】

"Cường độ linh hồn 87 điểm..."

Bạch Dạ cảm nhận sự biến hóa trong cơ thể, khóe miệng hơi nhếch lên.

Hắn có thể cảm nhận rõ ràng linh hồn của mình trở nên ngưng thực hơn, lực lượng linh hồn cũng trở nên hùng hậu hơn.

"Tiếp theo, nên đi xử lý những vật phẩm khác."

Bạch Dạ đứng dậy, thu dọn những vật phẩm khác trong phòng.

Lần này tiến vào Vực Sâu, thu hoạch của hắn không nhỏ, ngoài cái rương bổ sung linh hồn này ra, còn có không ít vật liệu và trang bị.

Hắn định đến Giao Dịch Thị Trường xử lý những thứ này.

Đi ra khỏi phòng riêng, Bạch Dạ đi dọc theo hành lang dài, đi về phía Giao Dịch Thị Trường.

Trên đường đi, không ít khế ước giả nhìn thấy hắn, đều chủ động né tránh, ánh mắt mang theo vẻ kính sợ.

Dù sao, Bạch Dạ ở Luân Hồi Lạc Viên cũng coi như là một nhân vật có chút danh tiếng.

"Bạch Dạ đại ca!"

Đúng lúc này, một giọng nói vui mừng vang lên từ phía sau.

Bạch Dạ quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặc trang phục thợ săn đang nhanh chân chạy tới.

Người này tên là Ngũ Đức, là một khế ước giả cấp thấp, trước đó từng được Bạch Dạ giúp đỡ vài lần.

"Ngũ Đức, có chuyện gì sao?"

Bạch Dạ hỏi.

"Bạch Dạ đại ca, tôi nghe nói lần này ngài đi Vực Sâu, thu hoạch không nhỏ?"

Ngũ Đức cười hì hì, vẻ mặt đầy vẻ nịnh nọt.

"Ừm, cũng tạm được."

Bạch Dạ đáp qua loa.

"Vậy... ngài có cần xử lý vật phẩm không? Tôi biết một chỗ, giá cả rất công bằng."

Ngũ Đức vội vàng nói.

"Không cần, tôi tự mình đi xem."

Bạch Dạ lắc đầu, không có hứng thú với chuyện này.

"Vâng vâng, vậy không làm phiền ngài nữa."

Ngũ Đức thấy Bạch Dạ không có ý định hợp tác, cũng không dám nhiều lời, vội vàng cáo lui.

Bạch Dạ tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh đã đến Giao Dịch Thị Trường.

Giao Dịch Thị Trường là một khu vực rộng lớn, bên trong có vô số quầy hàng, bày đủ loại vật phẩm.

Bạch Dạ đi dạo một vòng, rất nhanh đã tìm được một quầy hàng có vẻ ổn định.

Chủ quầy là một lão già tóc hoa râm, ánh mắt sắc bén, nhìn là biết ngay là một tay buôn bán lão luyện.

"Tiểu huynh đệ, muốn mua gì hay bán gì?"

Lão già thấy Bạch Dạ đi tới, lập tức nở nụ cười.

"Bán ít đồ."

Bạch Dạ nói, rồi lấy ra một đống vật liệu từ trong không gian trữ vật.

Lão già nhìn thấy đống vật liệu này, ánh mắt lập tức sáng lên.

"Ồ, đều là vật liệu cấp cao đấy! Tiểu huynh đệ, cậu giỏi thật đấy!"

Lão già vừa nói, vừa cầm lấy từng món vật liệu lên xem xét kỹ lưỡng.

"Vật liệu này ta thu với giá 5000 tiền xu lạc viên, chỗ này... tổng cộng 8 món, ta tính cậu 4 vạn tiền xu lạc viên, thế nào?"

Lão già ngẩng đầu nhìn Bạch Dạ.

"Được."

Bạch Dạ gật đầu, giá này coi như công bằng.

Hắn không có thời gian để mặc cả từng món một.

Sau khi giao dịch xong, Bạch Dạ lại đi dạo một vòng Giao Dịch Thị Trường, mua một ít vật phẩm tiêu hao cần thiết.

Đợi đến khi xử lý xong mọi chuyện, đã là hai giờ sau.

Bạch Dạ trở về phòng riêng, ngồi trên ghế, bắt đầu lên kế hoạch cho hành trình tiếp theo.

Lần này tiến vào Vực Sâu, tuy thu hoạch không nhỏ, nhưng cũng khiến hắn ý thức được một vấn đề.

Thực lực của hắn, vẫn chưa đủ mạnh.

Nếu không phải lần này may mắn, có lẽ hắn đã nằm lại trong Vực Sâu rồi.

"Xem ra, phải nhanh chóng tăng thực lực lên mới được."

Bạch Dạ trầm ngâm.

Hắn lấy ra một quyển sách cổ từ trong không gian trữ vật.

Trên bìa sách viết mấy chữ cổ xưa: "Bí Điển Luyện Kim".

Đây là vật phẩm hắn có được từ trong Vực Sâu lần này, nghe nói là di vật của Văn Minh Luyện Kim thời Đệ Nhị Kỷ.

Bên trong ghi chép rất nhiều tri thức luyện kim thượng cổ, đối với hắn mà nói, giá trị cực kỳ to lớn.

"Luyện Kim Thuật..."

Bạch Dạ lật xem vài trang, ánh mắt dần trở nên chăm chú.

Hắn vốn có chút hứng thú với Luyện Kim Thuật, chỉ là trước đây vẫn chưa có cơ hội tiếp xúc sâu.

Giờ có quyển bí điển này, hắn có thể nghiên cứu một chút.

"Keng!"

Đúng lúc này, một tiếng nhắc nhở đột nhiên vang lên bên tai hắn.

【Nhắc nhở: Ngươi có một thư mời, xin hãy kiểm tra.】

Bạch Dạ hơi nhíu mày, mở giao diện hệ thống ra.

Một phong thư màu vàng kim đang lẳng lặng nằm trong hòm thư.

Hắn mở ra xem, bên trong chỉ có một câu ngắn gọn:

"Ba ngày sau, Vùng Đất Chúng Sinh, có chuyện quan trọng bàn bạc."

Ký tên: Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.

"Mã Văn Hoa Nhĩ Tư..."

Bạch Dạ lẩm bẩm cái tên này.

Đây là một khế ước giả thực lực không tồi, trước đó từng hợp tác với hắn vài lần.

"Vùng Đất Chúng Sinh..."

Bạch Dạ trầm ngâm một lát.

Vùng Đất Chúng Sinh là một khu vực đặc thù trong Luân Hồi Lạc Viên, bên trong có rất nhiều sinh vật mạnh mẽ, là nơi rèn luyện tốt.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hẹn hắn ở đó, chắc chắn không phải chuyện đơn giản.

"Được, đến lúc đó đi xem sao."

Bạch Dạ gật đầu, thu hồi thư mời.

Hắn cúi đầu, tiếp tục nghiên cứu Bí Điển Luyện Kim.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Ba ngày sau, Bạch Dạ đúng hẹn đi đến Vùng Đất Chúng Sinh.

Vùng Đất Chúng Sinh là một khu vực rộng lớn, bên trong có vô số ngọn núi và rừng rậm, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng gầm rú của dã thú.

Bạch Dạ vừa bước vào Vùng Đất Chúng Sinh, đã thấy Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đang đứng đợi ở một gốc cây cổ thụ.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư là một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài nho nhã, trên mặt luôn nở nụ cười ôn hòa.

"Bạch Dạ huynh đệ, cậu đến rồi."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư thấy Bạch Dạ, lập tức chủ động chào hỏi.

"Ừm, Mã Văn huynh, không biết lần này gọi tôi đến có chuyện gì?"

Bạch Dạ đi thẳng vào vấn đề.

"Ha ha, không vội, không vội."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười cười, rồi nói: "Tôi phát hiện một nơi, bên trong có thể có bảo vật, nhưng một mình tôi không đủ sức, nên muốn mời cậu cùng đi thăm dò."

"Bảo vật?"

Bạch Dạ hơi nhướng mày.

"Đúng vậy."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Tôi phát hiện một di tích cổ ở phía đông Vùng Đất Chúng Sinh, bên trong có thể có di vật của Văn Minh Luyện Kim."

"Di vật của Văn Minh Luyện Kim?"

Ánh mắt Bạch Dạ khẽ động.

Hắn vừa mới có được Bí Điển Luyện Kim, lại nghe được tin tức về di tích Văn Minh Luyện Kim, đây chẳng phải là quá trùng hợp sao?

"Đúng vậy, tôi đã quan sát một thời gian, di tích đó có cấm chế rất mạnh, một mình tôi không phá được."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói: "Cho nên tôi mới nghĩ đến việc mời cậu cùng đi, hai chúng ta liên thủ, có lẽ có thể phá giải cấm chế."

Bạch Dạ trầm ngâm một lát, rồi gật đầu: "Được, tôi đi với anh."

"Tốt quá!"

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư mừng rỡ, lập tức dẫn Bạch Dạ đi về phía đông.

Hai người xuyên qua rừng rậm, đi khoảng nửa giờ, cuối cùng đến trước một sơn cốc.

Trong sơn cốc, mơ hồ có thể thấy một tòa kiến trúc cổ xưa đang ẩn hiện trong làn sương mù.

"Chính là nơi đó."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư chỉ vào tòa kiến trúc cổ xưa, nói.

Bạch Dạ nhìn về phía tòa kiến trúc cổ xưa, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư.

Hắn có thể cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa và nguy hiểm tỏa ra từ bên trong.

"Đi thôi."

Bạch Dạ nói xong, bước về phía trước.

Hai người đi vào sơn cốc, càng đến gần tòa kiến trúc cổ xưa, khí tức nguy hiểm càng thêm nồng đậm.

Đợi đến khi đến trước cửa kiến trúc cổ xưa, Bạch Dạ đột nhiên dừng bước.

"Có gì đó không ổn."

Bạch Dạ nhíu mày nói.

"Hả? Sao vậy?"

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư sững sờ.

"Cấm chế nơi này... không giống cấm chế của Văn Minh Luyện Kim."

Bạch Dạ chậm rãi nói: "Mà giống cấm chế của Vực Sâu hơn."

Sắc mặt Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hơi đổi: "Cậu nói... đây là di tích của Vực Sâu?"

"Không chắc chắn lắm."

Bạch Dạ lắc đầu: "Nhưng khí tức này, tuyệt đối không phải thứ mà Văn Minh Luyện Kim có thể tạo ra."

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư trầm mặc một lát, rồi nói: "Vậy... chúng ta còn vào không?"

"Vào."

Bạch Dạ nói: "Đã đến rồi, không vào xem thì phí công."

Nói xong, hắn đưa tay đẩy cánh cửa đá nặng nề.

"Két..."

Theo tiếng vang trầm đục, cánh cửa đá chậm rãi mở ra, một luồng khí tức âm lãnh ập vào mặt.

Bên trong kiến trúc cổ xưa tối đen như mực, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một chút ánh sáng yếu ớt ở phía xa.

Bạch Dạ hít sâu một hơi, bước vào bên trong.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư do dự một chút, rồi cũng đi theo.

Hai người men theo hành lang tối tăm, đi về phía nguồn sáng.

Đi được một lúc, một khung cảnh rộng lớn hiện ra trước mắt họ.

Đó là một đại sảnh khổng lồ, bốn phía đều là những bức tường đá được chạm khắc những hoa văn kỳ dị.

Mà ở chính giữa đại sảnh, lơ lửng một quả cầu ánh sáng màu đen, tỏa ra khí tức thần bí.

"Đó là..."

Ánh mắt Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lộ ra vẻ kinh ngạc.

Bạch Dạ nhìn chằm chằm vào quả cầu ánh sáng màu đen, ánh mắt lộ ra vẻ ngưng trọng.

Hắn có thể cảm nhận được, bên trong quả cầu ánh sáng màu đen này ẩn chứa một luồng sức mạnh cực kỳ khủng bố.

"Đừng động vào nó."

Bạch Dạ trầm giọng nói.

Nhưng đã muộn.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư dường như bị quả cầu ánh sáng màu đen mê hoặc, chậm rãi đưa tay về phía nó.

"Đồ ngốc!"

Bạch Dạ quát một tiếng, vội vàng lao tới kéo Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lại.

Nhưng ngay khoảnh khắc này, quả cầu ánh sáng màu đen đột nhiên bùng nổ, một luồng sức mạnh khổng lồ cuốn về phía hai người.

"Ầm!"

Bạch Dạ chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, cả người bị đánh bay ra ngoài.

Trong lúc mơ hồ, hắn dường như nghe thấy một tiếng cười lạnh lẽo...