Chương 5: Hộp Chí Bảo.
Sau khi rời khỏi Đại Sảnh Cường Hóa Thuộc Tính, Tô Hiểu đi dọc theo hành lang dài. Ánh sáng từ các tinh thể năng lượng trên trần chiếu xuống, tạo thành những mảng sáng tối xen kẽ trên mặt đất. Hắn đang suy nghĩ về việc phân bổ điểm thuộc tính vừa rồi.
Lần này, hắn đã tăng toàn bộ điểm thuộc tính chân thực vào lực lượng và thể lực. Dù sao, trong chiến đấu thực tế, sinh mệnh và sát thương mới là thứ quan trọng nhất. Về phần nhanh nhẹn và trí lực, hắn đã có đủ kỹ năng và trang bị để bù đắp.
"Két..."
Tiếng mở cửa phòng riêng vang lên, Tô Hiểu bước vào căn phòng quen thuộc. Đây là không gian riêng của hắn trong Luân Hồi Lạc Viên, tuy không lớn nhưng đủ để hắn nghỉ ngơi và chỉnh đốn trang bị.
Hắn ngồi xuống bên bàn, lấy ra một chiếc hộp cổ xưa từ trong không gian trữ vật.
Chiếc hộp này có màu đen tuyền, trên bề mặt khắc đầy những hoa văn phức tạp. Khi Tô Hiểu vừa lấy nó ra, một luồng khí tức cổ xưa và thần bí liền tỏa ra khắp phòng.
"Rương bảo vật cấp thánh linh..."
Tô Hiểu lẩm bẩm, ánh mắt lộ ra vẻ mong đợi.
Chiếc hộp này là chiến lợi phẩm hắn có được trong nhiệm vụ lần trước. Vì là rương bảo vật cấp thánh linh, giá trị của nó không hề thấp. Theo quy tắc của Luân Hồi Lạc Viên, loại rương bảo vật này có thể mở ra những vật phẩm cực kỳ quý giá.
Tô Hiểu đưa tay chạm vào nắp hộp, cảm nhận được dòng năng lượng ấm áp truyền từ lòng bàn tay. Hắn hít sâu một hơi, sau đó nhẹ nhàng mở nắp hộp.
"Vù..."
Một luồng sáng vàng kim bắn ra từ bên trong, chiếu sáng cả căn phòng. Tô Hiểu nheo mắt, chờ đợi ánh sáng tan dần rồi mới nhìn vào bên trong hộp.
Bên trong hộp có ba vật phẩm, mỗi thứ đều tỏa ra những luồng khí tức khác nhau.
Vật phẩm đầu tiên là một viên tinh thể màu xanh lam, bên trong dường như có dòng năng lượng đang lưu chuyển. Đây là tinh thể linh hồn, một vật liệu quý hiếm dùng để cường hóa trang bị hoặc dung hợp kỹ năng.
Vật phẩm thứ hai là một cuộn giấy da cừu cổ xưa, trên đó viết đầy những ký tự thần bí. Tô Hiểu cầm lên xem xét, đây là một tấm giấy da cừu khế ước, có thể dùng để ký kết khế ước với sinh vật hoặc linh hồn nào đó.
Vật phẩm cuối cùng khiến Tô Hiểu hơi bất ngờ. Đó là một mảnh vỡ màu đen, trên bề mặt phản chiếu ánh sáng kỳ lạ. Khi hắn cầm lên, một dòng thông tin lập tức truyền vào đầu hắn.
"Đây là... mảnh vỡ nguyên sơ?"
Tô Hiểu nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Mảnh vỡ nguyên sơ là vật phẩm cực kỳ hiếm gặp, có thể dùng để dung hợp với trang bị hoặc kỹ năng, tạo ra hiệu quả ngoài dự đoán. Giá trị của nó thậm chí còn cao hơn cả tinh thể linh hồn và giấy da cừu khế ước cộng lại.
"Xem ra lần này vận khí không tệ."
Tô Hiểu gật đầu hài lòng, thu hồi ba vật phẩm vào không gian trữ vật.
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Từ phòng riêng của hắn có thể nhìn thấy một góc của Luân Hồi Lạc Viên. Những tòa kiến trúc cao thấp san sát, thỉnh thoảng có những tia sáng lóe lên - đó là nơi các khế ước giả đang sử dụng kỹ năng hoặc truyền tống.
"Tiếp theo, nên đi xử lý mấy thứ này."
Tô Hiểu thu hồi ánh mắt, xoay người rời khỏi phòng riêng.
Hắn đi đến khu vực giao dịch thị trường. Nơi này là một trong những khu vực nhộn nhịp nhất của Luân Hồi Lạc Viên, vô số khế ước giả tụ tập tại đây để trao đổi vật phẩm, mua bán trang bị.
Tô Hiểu tìm một góc trống, bày bàn hàng của mình ra. Hắn không có ý định bán hết số vật phẩm vừa nhận được, mà chỉ muốn trao đổi một số thứ hắn đang cần.
"Ồ? Mảnh vỡ nguyên sơ?"
Một giọng nói vang lên bên cạnh. Tô Hiểu quay đầu nhìn lại, thấy một người đàn ông trung niên đang đứng cạnh bàn hàng của hắn, ánh mắt dán chặt vào mảnh vỡ màu đen trên bàn.
Người đàn ông này mặc một bộ trang phục màu xám, trên ngực đeo một huy hiệu hình ngọn lửa - đó là dấu hiệu của Thương Hội Địa Tinh.
"Ngươi muốn bán thứ này?" Người đàn ông trung niên ngẩng đầu nhìn Tô Hiểu, trong mắt lóe lên vẻ tinh ranh.
"Tùy vào giá cả." Tô Hiểu bình thản đáp.
"Ta ra năm vạn tiền xu lạc viên, ngươi thấy sao?"
Tô Hiểu lắc đầu. Hắn biết rõ giá trị thực tế của mảnh vỡ nguyên sơ cao hơn nhiều so với con số đó.
"Tám vạn, đây là giá cao nhất của ta." Người đàn ông trung niên cắn răng nói.
"Ta muốn đổi lấy vật phẩm, không phải tiền." Tô Hiểu nói.
"Vật phẩm gì?"
"Ngươi có thân cành hắc phong không?"
Người đàn ông trung niên sửng sốt, sau đó cười khổ lắc đầu: "Thân cành hắc phong là vật phẩm cực kỳ hiếm, ngay cả Thương Hội Địa Tinh cũng không có nhiều. Ngươi đòi hỏi hơi cao đấy."
"Vậy thì không cần bàn nữa." Tô Hiểu thu hồi mảnh vỡ nguyên sơ, chuẩn bị đứng dậy rời đi.
"Khoan đã!" Người đàn ông trung niên vội vàng gọi hắn lại, "Ta không có thân cành hắc phong, nhưng ta có thể giúp ngươi tìm. Cho ta ba ngày, ta sẽ mang đến cho ngươi."
Tô Hiểu dừng bước, suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Được, ba ngày sau, vẫn ở chỗ này."
Nói xong, hắn xoay người rời khỏi khu vực giao dịch.
Trên đường trở về phòng riêng, Tô Hiểu bắt gặp một người quen.
"Bạch Dạ tiên sinh?"
Một giọng nữ vang lên từ phía sau. Tô Hiểu quay đầu nhìn lại, thấy một cô gái tóc vàng đang đứng đó, trên mặt nở nụ cười tươi tắn.
"Ngươi là..." Tô Hiểu hơi nhíu mày, cảm thấy người này có chút quen mắt.
"Ta là Bối Ni, chúng ta đã gặp nhau trong nhiệm vụ lần trước." Cô gái cười nói, "Ngươi còn nhớ không? Lúc đó ngươi đã cứu ta một mạng."
Tô Hiểu nhớ ra. Trong nhiệm vụ lần trước, hắn đã vô tình cứu một nữ khế ước giả đang bị đám người vực sâu truy sát. Không ngờ lại gặp lại ở đây.
"Ừ, nhớ rồi." Tô Hiểu gật đầu.
"Thật trùng hợp khi gặp ngươi ở đây." Bối Ni tiến lại gần, "Ngươi có khỏe không? Lần trước sau khi nhiệm vụ kết thúc, ta vẫn luôn muốn tìm ngươi để cảm ơn."
"Không cần khách sáo." Tô Hiểu lắc đầu, "Ta chỉ làm việc nên làm thôi."
"Ngươi đang đi đâu vậy?" Bối Ni hỏi.
"Về phòng riêng."
"Vậy ta không làm phiền ngươi nữa." Bối Ni mỉm cười, "Nếu sau này có cần giúp đỡ gì, cứ đến tìm ta. Ta ở khu vực phía đông, số phòng 307."
Tô Hiểu gật đầu, sau đó xoay người rời đi.
Về đến phòng riêng, Tô Hiểu ngồi xuống bên bàn, bắt đầu chỉnh đốn lại toàn bộ trang bị và vật phẩm của mình.
Hắn lấy ra thanh trường đao quen thuộc - Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ. Đây là vũ khí chính của hắn, đã đi cùng hắn qua vô số trận chiến. Lưỡi đao sắc bén phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, trên thân đao khắc đầy những hoa văn phức tạp.
"Tiếp theo nên đi cường hóa trang bị một chuyến."
Tô Hiểu đứng dậy, đi về phía Đại Sảnh Cường Hóa Trang Bị.
Trong đại sảnh, không khí nhộn nhịp hơn hẳn so với bên ngoài. Vô số khế ước giả đang xếp hàng chờ đợi, ai nấy đều mang vẻ mặt mong đợi.
Tô Hiểu tìm một máy cường hóa trống, đặt thanh trường đao lên đó. Hắn lấy ra một viên tinh thể linh hồn vừa nhận được từ rương bảo vật, đặt vào khe cắm bên cạnh.
"Bắt đầu cường hóa."
Hắn nhấn nút xác nhận, một luồng sáng xanh lam bao phủ lấy thanh trường đao. Quá trình cường hóa diễn ra trong vài phút, sau đó ánh sáng tan dần, để lộ ra thanh đao đã trở nên sắc bén hơn.
"Thành công."
Tô Hiểu gật đầu hài lòng, thu hồi trường đao. Hắn nhìn thoáng qua thuộc tính mới của thanh đao, phát hiện sát thương đã tăng lên đáng kể.
Rời khỏi Đại Sảnh Cường Hóa Trang Bị, Tô Hiểu đi đến khu vực khác của Luân Hồi Lạc Viên. Hắn còn một số chuyện cần xử lý, bao gồm việc kiểm tra độ tín nhiệm của cây hư không và xem xét các nhiệm vụ mới.
Khi đi ngang qua một góc phố, hắn chợt dừng bước. Ánh mắt hắn hướng về phía một cửa hàng nhỏ nằm khuất trong góc.
Trên tấm biển của cửa hàng viết mấy chữ: "Cửa Hàng Trang Sức".
Tô Hiểu hơi nhíu mày, cảm thấy có chút kỳ lạ. Cửa hàng này... dường như không tồn tại trước đây.
Hắn đứng đó quan sát một lúc, sau đó lắc đầu rời đi. Có lẽ chỉ là một cửa hàng mới mở, không có gì đáng ngạc nhiên.
Về đến phòng riêng, Tô Hiểu mở bảng điều khiển của Luân Hồi Lạc Viên, kiểm tra độ tín nhiệm của cây hư không. Hiện tại độ tín nhiệm của hắn đã đạt đến mức nhất định, có thể mở khóa một số quyền hạn mới.
"Xem ra cần phải hoàn thành thêm vài nhiệm vụ nữa."
Tô Hiểu gật đầu, đóng bảng điều khiển lại. Hắn nằm xuống giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ngày mai, hắn sẽ bắt đầu nhiệm vụ mới.