Chương 5: Khắc Lệnh Chú Cho Master
Trong phòng riêng, Bạch Dạ đang ngồi trước bàn dài, trên bàn bày một quyển sách cổ đã ố vàng. Hắn lật từng trang, ánh mắt chăm chú dừng lại trên những dòng chữ kỳ dị được viết bằng mực đỏ.
"Lệnh chú..." Bạch Dạ khẽ lẩm bẩm, ngón tay miết nhẹ lên trang giấy.
Đây là một loại thuật thức cực kỳ đặc thù, có thể tạo ra mối liên kết giữa chủ nhân và tùy tùng. Một khi lệnh chú được khắc lên, người bị khắc sẽ không thể phản kháng mệnh lệnh của chủ nhân, thậm chí còn bị ràng buộc về mặt sinh mệnh.
"Ngươi chắc chắn muốn dùng thứ này?" Giọng nói trầm thấp vang lên từ góc phòng.
Bạch Dạ không ngẩng đầu, chỉ khẽ gật: "Đã quyết định."
"Đối tượng là ai?"
"Ngươi đoán xem?"
Người nói chuyện im lặng một lúc, rồi cất bước đi tới. Đó là một nam nhân thân hình cao lớn, toàn thân bao phủ trong áo choàng đen, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén như chim ưng.
"Là con nhóc kia?" Hắn dừng lại bên cạnh bàn, ánh mắt nhìn xuống quyển sách cổ.
"Ừ." Bạch Dạ gật đầu, "Nàng có tiềm lực rất lớn, nhưng cần một sợi dây để trói buộc."
"Ngươi không sợ nàng phản bội?"
"Phản bội?" Bạch Dạ bật cười nhẹ, "Nếu nàng có bản lĩnh đó, thì cũng đáng để ta đầu tư."
Hắn đứng dậy, cầm quyển sách cổ đi về phía cửa. Khi đi ngang qua nam nhân áo đen, hắn khẽ dừng bước:
"Ngươi ở lại trông chừng nơi này, ta đi một chuyến."
"Rõ."
Bạch Dạ rời khỏi phòng riêng, đi dọc theo hành lang dài của Luân Hồi Lạc Viên. Xung quanh là những khế ước giả qua lại tấp nập, có người đang trò chuyện, có người đang kiểm tra trang bị, cũng có người đang vội vã chạy về phía sảnh nhiệm vụ.
Hắn đi tới cuối hành lang, đẩy cửa bước vào một căn phòng nhỏ. Bên trong, một thiếu nữ đang ngồi trên giường, hai tay ôm đầu gối, ánh mắt có chút mất phương hướng.
Nghe thấy tiếng cửa mở, nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh lam thoáng hiện vẻ cảnh giác.
"Là ngươi?" Nàng nhận ra Bạch Dạ, vẻ cảnh giác hơi giảm bớt, "Ngươi tìm ta có việc?"
"Ừ." Bạch Dạ đi tới trước mặt nàng, ngồi xổm xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng, "Ngươi muốn trở nên mạnh hơn không?"
Thiếu nữ sửng sốt, rồi gật đầu thật mạnh: "Muốn!"
"Vậy thì tốt." Bạch Dạ mở quyển sách cổ ra, lật đến trang cuối cùng, trên đó vẽ một ma trận phức tạp, ở chính giữa là một ký hiệu hình tròn kỳ dị.
"Đây là lệnh chú." Bạch Dạ giải thích, "Một khi khắc lên người, ngươi sẽ trở thành tùy tùng của ta. Đổi lại, ta sẽ dốc toàn lực bồi dưỡng ngươi."
Thiếu nữ nhìn chằm chằm vào ma trận trên trang sách, trong mắt lóe lên vẻ do dự.
"Ta có thể hỏi một câu không?"
"Ngươi hỏi đi."
"Vì sao lại chọn ta?"
Bạch Dạ trầm ngâm một lát, rồi nói: "Bởi vì ta nhìn thấy ở ngươi một thứ mà người khác không có."
"Thứ gì?"
"Dã tâm." Bạch Dạ khẽ nhếch môi, "Ngươi không cam lòng làm kẻ yếu, ngươi muốn đứng trên đỉnh cao. Mà ta, có thể cho ngươi cơ hội đó."
Thiếu nữ im lặng hồi lâu, cuối cùng chậm rãi gật đầu: "Ta đồng ý."
Bạch Dạ gật đầu, đưa tay điểm nhẹ lên ma trận trên trang sách. Lập tức, ma trận sáng lên một vầng sáng màu đỏ sẫm, rồi hóa thành một luồng khí lưu chui vào lòng bàn tay hắn.
Hắn giơ tay phải lên, đầu ngón tay ngưng tụ ra một tia sáng đỏ như máu. Rồi hắn đưa tay về phía thiếu nữ, đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm lên mu bàn tay nàng.
"Rất đau, nhịn một chút."
Vừa dứt lời, tia sáng đỏ lập tức bắn vào da thịt thiếu nữ. Nàng khẽ rên một tiếng, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, không hề kêu lên.
Trên mu bàn tay nàng, một ký hiệu phức tạp dần dần hiện ra, giống như một con mắt đang mở, phát ra ánh sáng đỏ nhàn nhạt.
Quá trình khắc lệnh chú kéo dài khoảng mười phút. Khi hoàn thành, ký hiệu trên mu bàn tay thiếu nữ đã ổn định, ánh sáng đỏ cũng dần biến mất, chỉ để lại một dấu ấn màu đỏ sẫm như hình xăm.
Bạch Dạ thu tay về, quan sát ký hiệu trên tay thiếu nữ, khẽ gật đầu hài lòng.
"Từ giờ trở đi, ngươi là người của ta." Hắn đứng dậy, cúi nhìn thiếu nữ, "Nhớ kỹ, ta cho ngươi cơ hội, cũng có thể lấy lại nó. Đừng để ta thất vọng."
Thiếu nữ nhìn chằm chằm vào ký hiệu trên mu bàn tay, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Nàng ngẩng đầu nhìn Bạch Dạ, khẽ gật đầu:
"Ta sẽ không để ngươi thất vọng."
Bạch Dạ gật đầu, xoay người rời khỏi phòng. Khi đi đến cửa, hắn dừng lại, không quay đầu lại mà nói:
"Nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai bắt đầu huấn luyện."
Nói xong, hắn đẩy cửa bước ra ngoài, để lại thiếu nữ một mình trong phòng.
Nàng cúi đầu nhìn ký hiệu trên tay, khẽ nắm chặt bàn tay lại. Trong mắt nàng, ánh sáng xanh lam lóe lên một tia kiên định.
"Rồi sẽ có một ngày..." Nàng khẽ thì thầm, "Ta sẽ không còn là kẻ yếu nữa."
Ngoài hành lang, Bạch Dạ chậm rãi bước đi, hai tay đút túi. Trên mặt hắn không lộ rõ cảm xúc, nhưng trong mắt lại thoáng hiện một tia suy tư.
"Lệnh chú đã khắc xong..." Hắn khẽ lẩm bẩm, "Tiếp theo, nên bắt đầu thu hoạch rồi."
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía cuối hành lang, nơi đó là khu vực giao dịch của Luân Hồi Lạc Viên. Trong mắt hắn, một tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên.
"Thế giới này... càng ngày càng thú vị rồi."