Chapter 6: Triệu Hồi Và Khế Ước Servant
Trong phòng riêng, Tô Hiểu đang ngồi trên ghế, trước mặt hắn là một quyển sách cổ dày cộp, trên bìa sách có khắc những hoa văn kỳ dị, tỏa ra ánh sáng màu tím nhạt.
"Triệu hồi Servant..."
Tô Hiểu thì thào, ánh mắt lộ vẻ trầm tư.
Hắn vừa nhận được một nhiệm vụ mới từ Luân Hồi Lạc Viên, yêu cầu hắn tiến hành triệu hồi Servant tại một thế giới đặc thù nào đó. Nhiệm vụ này nghe có vẻ đơn giản, nhưng Tô Hiểu biết rõ, bất kỳ nhiệm vụ nào do Luân Hồi Lạc Viên ban cho đều không hề đơn giản.
"Servant... là loại tồn tại gì đây?"
Tô Hiểu mở quyển sách cổ ra, bên trong ghi chép rất nhiều thông tin về Servant.
Servant, còn được gọi là Anh Linh, là những anh hùng, những nhân vật vĩ đại đã từng tồn tại trong lịch sử hoặc truyền thuyết, được triệu hồi đến hiện thực dưới hình thức Anh Linh. Bọn họ có được sức mạnh và kỹ năng khi còn sống, đồng thời còn có thể phát huy thực lực cường đại hơn nữa trong chiến đấu.
"Triệu hồi Servant cần phải có Thánh Di Vật hoặc là thông qua một nghi thức triệu hồi đặc thù..."
Tô Hiểu tiếp tục đọc, càng đọc sắc mặt càng trở nên nghiêm túc.
Triệu hồi Servant không phải chuyện đơn giản, cần phải có đủ điều kiện. Đầu tiên là cần có một lượng lớn ma lực, thứ hai là cần có Thánh Di Vật có liên quan đến Servant, cuối cùng là cần một nơi thích hợp để tiến hành nghi thức triệu hồi.
"Ma lực thì ta không thiếu, nhưng Thánh Di Vật..."
Tô Hiểu nhíu mày, hắn cũng không có Thánh Di Vật gì cả.
"Xem ra chỉ có thể thông qua phương thức khác để triệu hồi rồi."
Tô Hiểu đóng sách lại, trong mắt lóe lên tia sáng.
Hắn nhớ tới một đạo cụ mà mình có được trong lần nhiệm vụ trước — một mảnh vỡ của Tinh Hạch Linh Hồn. Đạo cụ này có thể dùng để tăng cường sức mạnh linh hồn, đồng thời cũng có thể dùng làm vật dẫn để triệu hồi Servant.
"Thử xem sao."
Tô Hiểu lấy ra một viên tinh thể màu xanh lam từ trong không gian trữ vật, bên trong tinh thể dường như có một luồng sáng đang lưu chuyển.
Hắn đặt viên tinh thể lên bàn, sau đó bắt đầu bày biện trận pháp triệu hồi trên mặt đất.
Trận pháp triệu hồi rất phức tạp, cần phải dùng máu của chính mình để vẽ. Tô Hiểu cắn ngón tay, dùng máu vẽ từng đường nét trên mặt đất.
Theo trận pháp dần hoàn thiện, không khí xung quanh bắt đầu trở nên ngưng trọng, một luồng năng lượng thần bí đang tụ tập.
"Xong rồi."
Tô Hiểu nhìn trận pháp trước mặt, gật đầu hài lòng.
Hắn đặt Tinh Hạch Linh Hồn vào chính giữa trận pháp, sau đó bắt đầu đọc tụng chú ngữ triệu hồi.
"Từ nơi sâu thẳm của lịch sử, từ nơi tận cùng của truyền thuyết, ta triệu hồi ngươi, Anh Linh của quá khứ, hãy đáp lại lời kêu gọi của ta, ký kết khế ước, trở thành Servant của ta!"
Theo tiếng đọc tụng của Tô Hiểu, trận pháp triệu hồi bắt đầu phát ra ánh sáng chói lòa, Tinh Hạch Linh Hồn ở chính giữa cũng bắt đầu nhanh chóng xoay tròn.
Một luồng sức mạnh khổng lồ đang hội tụ, ngay cả Tô Hiểu cũng cảm nhận được áp lực.
"Đến rồi!"
Tô Hiểu trợn to mắt, nhìn chằm chằm vào trận pháp triệu hồi.
Ánh sáng càng lúc càng chói lòa, cuối cùng hóa thành một cột sáng xuyên thẳng lên trần nhà.
Trong cột sáng, một bóng người dần dần hiện ra.
Đó là một nữ tử mặc giáp trụ, mái tóc dài màu bạch kim tung bay trong gió, trên tay cầm một thanh trường kiếm, khí chất lạnh lùng mà cao quý.
"Ta là Artoria Pendragon, Vua của các Hiệp Sĩ, người triệu hồi, báo danh tính của ngươi."
Nữ tử mở miệng, thanh âm lạnh lùng nhưng mang theo uy nghiêm không thể nghi ngờ.
Tô Hiểu nhìn nữ tử trước mặt, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Artoria Pendragon... Vua của các Hiệp Sĩ? Đây chính là truyền thuyết về Vua Arthur sao?
"Ta là Tô Hiểu, một Khế Ước Giả của Luân Hồi Lạc Viên."
Tô Hiểu trầm giọng trả lời.
"Luân Hồi Lạc Viên?"
Artoria hơi nhíu mày, hiển nhiên nàng chưa từng nghe nói đến cái tên này.
"Đúng vậy, ta là người đến từ một thế giới khác, lần này triệu hồi ngươi, là vì muốn hoàn thành một nhiệm vụ."
Tô Hiểu giải thích ngắn gọn.
"Ta hiểu rồi."
Artoria gật đầu, "Đã ký kết khế ước, ta sẽ toàn lực phối hợp với ngươi. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, ta là một vị vua, sẽ không dễ dàng phục tùng bất kỳ ai."
"Yên tâm, ta cũng không phải loại người thích sai khiến người khác."
Tô Hiểu khẽ mỉm cười, "Chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác, cùng hoàn thành nhiệm vụ, sau đó mỗi người đi một ngả."
"Được."
Artoria gật đầu, thu hồi trường kiếm trong tay.
"Vậy bây giờ, ngươi có thể nói cho ta biết, nhiệm vụ lần này là gì không?"
Tô Hiểu lấy ra một tấm bản đồ từ trong không gian trữ vật, trải lên bàn.
"Lần này nhiệm vụ của chúng ta là tiến vào một thế giới gọi là 'Phong Hải Đại Lục', ở đó có một thế lực tên là 'Giáo Phái Bóng Tối', bọn họ đang tiến hành một loại thí nghiệm tà ác, chúng ta cần phải ngăn cản bọn họ."
"Giáo Phái Bóng Tối..."
Artoria nhíu mày, "Nghe có vẻ không phải hạng người lương thiện gì."
"Đúng vậy, cho nên lần này hành động có thể sẽ rất nguy hiểm, ngươi cần phải chuẩn bị tâm lý thật tốt."
Tô Hiểu nhắc nhở.
"Ta chưa bao giờ sợ chiến đấu."
Artoria lạnh lùng nói, "Ngược lại, ta càng mong chờ được gặp đối thủ mạnh."
"Vậy thì tốt."
Tô Hiểu gật đầu, "Nghỉ ngơi một chút đi, ngày mai chúng ta sẽ xuất phát."
Nói xong, Tô Hiểu đứng dậy, thu hồi bản đồ, chuẩn bị rời khỏi phòng.
"Khoan đã."
Artoria đột nhiên lên tiếng gọi hắn lại.
"Làm sao vậy?"
Tô Hiểu quay đầu lại nhìn nàng.
"Ngươi... có biết về ta không?"
Artoria hỏi, trong mắt lộ ra một tia phức tạp.
"Biết một chút."
Tô Hiểu gật đầu, "Ngươi là Vua Arthur trong truyền thuyết, vị vua vĩ đại của nước Anh, người nắm giữ thanh kiếm thánh Excalibur."
"Vậy ngươi có biết... kết cục của ta không?"
Artoria tiếp tục truy vấn.
Tô Hiểu trầm mặc một lát, rồi mới chậm rãi nói: "Ta nghe nói, ngươi cuối cùng đã bị phản bội, chết trong trận chiến ở Đồi Camlan."
"Đúng vậy."
Artoria cười khổ một tiếng, "Ta đã bị người thân cận nhất phản bội, bị chính con trai của mình hại chết. Ngươi nói xem, ta có phải là một vị vua thất bại hay không?"
"Ta không cho là vậy."
Tô Hiểu lắc đầu, "Ít nhất, ngươi đã từng là một vị vua tốt, ngươi đã vì vương quốc của mình mà cống hiến tất cả. Về phần kết cục... đó không phải là lỗi của ngươi."
"Ngươi nói rất đúng."
Artoria khẽ mỉm cười, "Xem ra, ngươi là một người hiểu chuyện."
"Ta chỉ nói sự thật."
Tô Hiểu xoay người, đẩy cửa rời khỏi phòng.
Đi đến cửa, hắn đột nhiên dừng bước, quay đầu lại nói: "Đúng rồi, ngươi có muốn ăn gì không? Ta đi mua chút đồ ăn."
"..."
Artoria sửng sốt một chút, rồi mới phản ứng lại, "Tùy ngươi đi."
"Được."
Tô Hiểu gật đầu, đóng cửa rời đi.
Nhìn cánh cửa đóng lại, Artoria khẽ thở dài một hơi.
"Thật là một người triệu hồi kỳ lạ..."
Nàng thì thào tự nói.
Bất quá, người này có vẻ cũng không tệ.
Ít nhất... so với những kẻ luôn muốn lợi dụng nàng khi trước, người này thành thật hơn nhiều.
Artoria thu hồi suy nghĩ, bắt đầu quan sát căn phòng.
Đây là một căn phòng khá đơn giản, ngoài một chiếc giường và một chiếc bàn ra thì không còn vật gì khác.
"Xem ra, người này cũng không phải là người thích hưởng thụ."
Artoria khẽ mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh bàn.
Nàng đưa tay vuốt ve thanh trường kiếm bên hông, trong mắt lóe lên vẻ kiên định.
Bất kể là thế giới nào, bất kể là nhiệm vụ gì, nàng đều sẽ hoàn thành tốt.
Bởi vì, nàng là Vua của các Hiệp Sĩ, Artoria Pendragon.
Một lúc sau, Tô Hiểu trở lại, trên tay xách theo một túi đồ ăn.
"Ta mua chút bánh mì và thịt nướng, ngươi ăn thử xem."
Tô Hiểu đặt đồ ăn lên bàn, "Mặc dù không phải món gì cao cấp, nhưng cũng coi như là món ăn đặc sản của thế giới này."
"Đa tạ."
Artoria gật đầu, cầm lấy một miếng bánh mì cắn một miếng.
"Ừm... hương vị không tệ."
Nàng gật đầu đánh giá.
"Vậy thì tốt."
Tô Hiểu ngồi xuống đối diện, cũng cầm lấy một miếng bánh mì bắt đầu ăn.
Hai người cứ như vậy yên lặng ăn, không khí có chút xấu hổ.
"Ngươi... tại sao lại muốn triệu hồi ta?"
Artoria đột nhiên mở miệng hỏi.
"Bởi vì ta cần một đồng đội đáng tin cậy."
Tô Hiểu ngẩng đầu nhìn nàng, "Nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, ta cần một người có thể tin tưởng được."
"Ngươi tin tưởng ta?"
Artoria có chút ngoài ý muốn, "Chúng ta mới gặp nhau lần đầu."
"Ta tin tưởng trực giác của mình."
Tô Hiểu nói, "Hơn nữa, ngươi là một vị vua, một vị vua chân chính sẽ không dễ dàng phản bội khế ước của mình."
"Ngươi nói rất đúng."
Artoria khẽ mỉm cười, "Ta đã ký kết khế ước với ngươi, vậy thì ta sẽ toàn lực ứng phó."
"Vậy thì tốt."
Tô Hiểu gật đầu, tiếp tục ăn.
Ăn xong, Tô Hiểu thu dọn bát đũa, nói với Artoria: "Ngươi nghỉ ngơi trước đi, ngày mai chúng ta sẽ xuất phát."
"Được."
Artoria gật đầu, nhìn Tô Hiểu rời khỏi phòng.
Đợi đến khi cửa phòng đóng lại, nàng mới khẽ thở dài một hơi.
"Thật là một người đàn ông kỳ lạ..."
Nàng thì thào tự nói, trong mắt lóe lên một tia hứng thú.
Bất quá, có lẽ... đây chính là vận mệnh của nàng.
Một vận mệnh mới, một khởi đầu mới.
Artoria đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm bên ngoài.
Trên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh, giống như đang chiếu rọi con đường phía trước của nàng.
"Ta nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình."
Nàng nắm chặt trường kiếm bên hông, trong mắt lóe lên vẻ kiên định.
"Vì vinh dự của ta, vì vương quốc của ta, cũng vì... khế ước của ta với ngươi."