Chapter 8: Chiến Tranh Bắt Đầu

⏱ ~5 min read

Chapter 8: Chiến Tranh Bắt Đầu

Bạch Dạ đứng trên đỉnh một tòa kiến trúc cao, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm. Bầu không khí xung quanh trở nên căng thẳng đến mức khiến người ta khó thở.

"Cuối cùng cũng bắt đầu rồi." Bạch Dạ thì thầm, tay nắm chặt chuôi đao.

Phía xa, từng đợt sóng địch đang tràn tới như thủy triều. Bọn chúng mang theo khí tức hung lệ, tiếng gầm rú vang vọng khắp không gian.

"Ông chủ, phía đông có khoảng ba nghìn con!" Giọng Ba Ha vang lên từ bên tai qua liên lạc.

"Phía tây nhiều hơn, khoảng năm nghìn." Giọng A Mỗ trầm trầm tiếp lời.

Bạch Dạ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi chiến trường phía xa. Hắn biết, trận chiến này sẽ không dễ dàng.

"Nghe lệnh của ta, tất cả giữ vững vị trí. Không ai được tự ý hành động." Giọng Bạch Dạ lạnh lùng, mang theo uy áp không thể nghi ngờ.

"Rõ!"

"Hiểu!"

Từng tiếng trả lời vang lên, Bạch Dạ khẽ nhếch mép cười. Hắn đưa tay vuốt nhẹ thanh đao bên hông, cảm nhận dòng năng lượng đang chảy trong cơ thể.

"Đã lâu rồi mới có một trận chiến lớn như thế này." Bạch Dạ lẩm bẩm, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ dị.

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía chân trời. Một luồng sáng chói lòa phóng thẳng lên không trung, rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn rực rỡ.

"Tín hiệu tấn công!" Bạch Dạ hét lớn: "Toàn quân tiến lên!"

Dứt lời, hắn nhún người một cái, cả người như mũi tên rời cung, lao thẳng về phía chiến trường. Phía sau hắn, vô số bóng người cũng đồng loạt xông lên, tạo thành một mũi nhọn khổng lồ.

"Giết!"

Tiếng hô xung trận vang trời, chấn động cả không gian. Bạch Dạ lao vào giữa đám địch, thanh đao trong tay vung lên, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh hủy diệt.

"Phá!"

Một tiếng quát trầm thấp, Bạch Dạ tung ra một đòn chém ngang. Luồng kiếm khí màu xanh lam xé toạc không gian, chém gãy hàng chục con địch chỉ trong một nhát.

"Không tồi." Bạch Dạ khẽ cười, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

Phía xa, một bóng người khổng lồ đang từ từ tiến tới. Mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển, mang theo áp lực kinh khủng.

"Cuối cùng cũng xuất hiện rồi." Bạch Dạ nheo mắt nhìn về phía bóng người đó, tay siết chặt chuôi đao hơn.

"Ông chủ, đó là..." Giọng Ba Ha có chút run rẩy.

"Ừ, ta biết." Bạch Dạ cắt ngang lời Ba Ha: "Đó là mục tiêu chính của trận chiến này."

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận dòng năng lượng đang cuộn trào trong cơ thể. Đã chuẩn bị quá lâu, cuối cùng cũng đến lúc phải dùng đến.

"Tất cả nghe lệnh, lui về phía sau." Bạch Dạ trầm giọng: "Trận này, để ta xử lý."

"Ông chủ!"

"Không cần nói nhiều." Bạch Dạ lắc đầu: "Các ngươi ở lại chỉ thêm vướng tay. Lui!"

Dứt lời, hắn không đợi mọi người phản ứng, cả người bắn thẳng về phía bóng người khổng lồ kia. Trên đường đi, hắn liên tục tung ra những đòn tấn công, chém gãy mọi chướng ngại vật trước mặt.

"Đến rồi!" Bạch Dạ hét lớn, thanh đao trong tay bùng lên ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ.

"Diệt Pháp Chi Nhận!"

Một đòn chém cực mạnh được tung ra, luồng kiếm khí khổng lồ xé toạc không gian, lao thẳng về phía bóng người khổng lồ.

ẦM!

Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cả mặt đất rung chuyển dữ dội. Bụi mù mịt trời, che khuất tầm nhìn của tất cả mọi người.

"Thế nào rồi?" Giọng A Mỗ lo lắng vang lên.

"Không biết, không thấy rõ." Ba Ha đáp, giọng cũng có chút căng thẳng.

Giữa làn bụi mù, một bóng người chậm rãi bước ra. Đó là Bạch Dạ, trên người hắn lấm lem bụi đất, nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời.

"Chưa xong đâu." Bạch Dạ khẽ cười, lau đi vết máu trên khóe miệng: "Trận chiến này, mới chỉ vừa bắt đầu."

Phía xa, bóng người khổng lồ kia vẫn đứng đó, không hề hấn gì. Trên người nó, một lớp giáp năng lượng đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

"Đúng như ta dự đoán." Bạch Dạ nheo mắt: "Không dễ đối phó như vậy."

Hắn đưa tay lên, một viên tinh thể màu tím xuất hiện trong lòng bàn tay. Đó là vật phẩm hắn đã chuẩn bị từ rất lâu, dùng cho đúng lúc này.

"Đến lúc rồi." Bạch Dạ thì thầm, bóp nát viên tinh thể.

Một luồng sáng tím bao phủ lấy hắn, cả người hắn biến mất khỏi vị trí ban đầu. Khi xuất hiện lại, hắn đã đứng ngay trước mặt bóng người khổng lồ.

"Chết đi!"

Thanh đao trong tay Bạch Dạ bùng lên ánh sáng chói lòa, tung ra một đòn chém cực mạnh vào giữa trán bóng người khổng lồ.

RẦM!

Một tiếng nổ kinh thiên vang lên, cả không gian như bị xé toạc. Bóng người khổng lồ chao đảo, lùi lại vài bước, trên trán xuất hiện một vết nứt dài.

"Thành công rồi!" Ba Ha hét lên mừng rỡ.

Nhưng Bạch Dạ không hề lơ là. Hắn biết, đòn tấn công này chỉ gây ra chút tổn thương nhỏ. Muốn tiêu diệt hoàn toàn kẻ địch, còn cần nhiều hơn thế.

"Chưa xong đâu." Bạch Dạ lẩm bẩm, ánh mắt kiên định: "Trận chiến này, ta nhất định phải thắng."

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận dòng năng lượng đang cuộn trào trong cơ thể. Đã đến lúc dùng đến chiêu cuối cùng.

"Diệt Pháp Chi Nhận - Thức Thứ Ba!"

Một luồng sáng xanh lam bùng lên từ thanh đao, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể Bạch Dạ. Cả người hắn như hóa thành một thanh đao khổng lồ, lao thẳng về phía bóng người khổng lồ.

"Giết!"

Tiếng hét vang vọng khắp không gian, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh người. Bóng người khổng lồ giơ tay chặn lại, nhưng không thể ngăn được đòn tấn công này.

RẦM!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cả mặt đất như bị xé toạc. Bóng người khổng lồ ngã xuống, cả người vỡ tan thành vô số mảnh vụn.

"Thắng rồi!" Tiếng hò reo vang lên khắp nơi.

Bạch Dạ đứng giữa chiến trường, thở hổn hển. Trên người hắn đầy thương tích, nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời.

"Chưa xong đâu." Hắn thì thầm, nhìn về phía chân trời xa xăm: "Trận chiến này, mới chỉ là khởi đầu."

Phía xa, một luồng khí tức kinh khủng đang từ từ lan tỏa, báo hiệu một mối nguy hiểm lớn hơn đang đến gần.

"Đến rồi." Bạch Dạ nắm chặt chuôi đao, ánh mắt kiên định: "Trận chiến thực sự, bây giờ mới bắt đầu."