Chương 1: Nông Phu Trồng Rau (Bạch Ngân)

⏱ ~5 min read

## Chương 1: Nông Phu Trồng Rau (Bạch Ngân)

Trương Nhược Trần tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên một luống rau cải thìa.

Hắn nhớ rõ, mình đã bị người của Hắc Ám Chi Uyên Diêm Thị truy sát, sau khi liều mạng kích hoạt Không Gian Đại Na Di, lại gặp phải không gian loạn lưu, thân thể bị xé rách, cuối cùng mất đi ý thức.

Nhưng bây giờ, hắn lại cảm nhận được ánh nắng ấm áp chiếu rọi trên mặt, còn có mùi đất phảng phất trong không khí.

Hắn chậm rãi mở mắt.

Bầu trời xanh thẳm, mây trắng lững lờ trôi.

Một mảnh ruộng rau xanh mướt trải dài trước mắt, xa xa có mấy gian nhà tranh, mái ngói đã cũ nát, tựa như một thôn trang bình thường.

"Đây là nơi nào?"

Trương Nhược Trần ngồi dậy, quan sát bốn phía.

Hắn phát hiện quần áo trên người mình đã đổi thành một bộ áo vải thô màu xám, chất liệu vải thô ráp, giống như trang phục của nông dân bình thường.

Hắn vội vàng vận chuyển khí huyết trong cơ thể, lại kinh ngạc phát hiện, toàn bộ tu vi của mình đều biến mất!

Không chỉ có tu vi, ngay cả thân thể cường đại của Thánh Giả cũng không còn, thay vào đó là một thân thể yếu ớt, thậm chí ngay cả một chút khí lực cũng không có.

"Chẳng lẽ ta đã bị phế đi tu vi?"

Sắc mặt Trương Nhược Trần trở nên vô cùng khó coi.

Hắn cúi đầu nhìn xuống, phát hiện trên cổ tay mình có một cái vòng tay bằng đồng xanh, trên đó khắc ba chữ nhỏ: "Trương Nhược Trần".

"Đây là... tên của ta?"

Trương Nhược Trần nhíu mày.

Hắn nhớ rõ, mình là Thánh Giả của Côn Luân Giới, là truyền nhân của Bất Động Minh Vương Đại Tôn, đường đường là một vị Thánh Giả đỉnh phong, sao có thể rơi vào cảnh này?

Chẳng lẽ là do Không Gian Đại Na Di xảy ra vấn đề, khiến hắn xuyên qua không gian, đến một thế giới khác?

Đúng lúc này, một giọng nói già nua vang lên từ phía xa:

"Tiểu Trần, ngươi tỉnh rồi sao?"

Trương Nhược Trần ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một lão giả tóc bạc trắng, lưng còng, chống gậy đi tới, trên mặt nở nụ cười hiền hậu.

"Ngươi là..."

Trương Nhược Trần thận trọng quan sát lão giả.

Lão giả cười nói: "Ta là Vương lão đầu, là hàng xóm của ngươi. Ngươi bị ngã ở ven đường mấy ngày trước, là ta đưa ngươi về nhà. Ngươi không nhớ gì sao?"

"Ta... ta bị ngã?"

Trương Nhược Trần cố gắng tìm kiếm ký ức, lại phát hiện trong đầu trống rỗng, chỉ có một số ký ức vụn vặt, đều là về một thiếu niên tên là Trương Nhược Trần, sống ở một thôn trang nhỏ tên là Thanh Thạch Thôn.

"Ta mất trí nhớ?"

Trương Nhược Trần nhíu mày.

Hắn biết rõ, mình không hề mất trí nhớ, ký ức của Thánh Giả Trương Nhược Trần vẫn còn nguyên vẹn trong đầu. Nhưng thân thể này, lại là của một thiếu niên nông dân bình thường.

"Chẳng lẽ ta đoạt xá?"

Trương Nhược Trần thầm nghĩ.

Nhưng rất nhanh, hắn phát hiện không đúng. Thân thể này tuy yếu ớt, nhưng lại có một loại cảm giác quen thuộc kỳ lạ, tựa như đây chính là thân thể của hắn.

"Chẳng lẽ là luân hồi?"

Trương Nhược Trần càng nghĩ càng thấy phức tạp.

Vương lão đầu thấy hắn ngẩn người, liền nói: "Tiểu Trần, ngươi đừng suy nghĩ nhiều. Thân thể ngươi còn chưa khỏe hẳn, nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa đi. Ruộng rau này là của ngươi, mấy ngày nay ta đã giúp ngươi trông coi."

Trương Nhược Trần nhìn luống rau cải thìa trước mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác hoang đường khó tả.

Hắn, đường đường là Thánh Giả của Côn Luân Giới, là truyền nhân của Bất Động Minh Vương Đại Tôn, vậy mà bây giờ lại trở thành một nông phu trồng rau?

"Đa tạ Vương lão đầu."

Trương Nhược Trần đứng dậy, hành lễ với lão giả.

Tuy trong lòng hắn đầy nghi hoặc, nhưng hắn biết, bây giờ không phải lúc suy nghĩ những chuyện này. Trước tiên phải hiểu rõ tình hình nơi này, rồi mới tính tiếp.

Vương lão đầu gật đầu: "Ngươi nghỉ ngơi cho khỏe, ta đi trước đây. Nếu có chuyện gì, cứ đến nhà ta tìm."

Nói xong, lão giả chống gậy chậm rãi rời đi.

Trương Nhược Trần đứng tại chỗ, nhìn bốn phía.

Đây là một thôn trang nhỏ, chỉ có hơn mười gian nhà tranh, xung quanh là ruộng đồng, xa xa có núi non trùng điệp.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận được linh khí trong không khí.

"Linh khí khá nồng đậm, so với Côn Luân Giới còn nồng đậm hơn. Xem ra nơi này không phải là nơi tầm thường."

Trương Nhược Trần thầm nghĩ.

Hắn ngồi xếp bằng xuống đất, thử vận chuyển công pháp, lại phát hiện kinh mạch trong cơ thể đều bị tắc nghẽn, căn bản không thể vận chuyển được chút linh khí nào.

"Kinh mạch bị phong bế?"

Trương Nhược Trần nhíu mày.

Hắn cẩn thận kiểm tra thân thể, phát hiện trong kinh mạch có một cỗ lực lượng thần bí, phong ấn toàn bộ kinh mạch, khiến hắn không thể tu luyện.

"Đây là... phong ấn?"

Trương Nhược Trần cảm nhận được khí tức quen thuộc từ cỗ lực lượng này.

Đây là khí tức của Bất Động Minh Vương Đại Tôn!

"Chẳng lẽ là sư tôn phong ấn ta?"

Trương Nhược Trần càng thêm nghi hoặc.

Hắn nhớ rõ, sư tôn Bất Động Minh Vương Đại Tôn đã sớm vẫn lạc, sao có thể ra tay phong ấn hắn?

"Chẳng lẽ là di vật của sư tôn?"

Trương Nhược Trần cẩn thận cảm nhận, phát hiện cỗ lực lượng này cũng không có ác ý, ngược lại còn có một loại cảm giác bảo vệ.

"Xem ra, sư tôn đã sớm có sắp đặt."

Trương Nhược Trần thầm nghĩ.

Hắn biết, Bất Động Minh Vương Đại Tôn là một vị tồn tại kinh thiên động địa, nếu đã lưu lại phong ấn này, nhất định là có dụng ý sâu xa.

"Đã như vậy, ta cứ tạm thời ở lại nơi này, trước tiên hiểu rõ tình hình, rồi tính tiếp."

Trương Nhược Trần đứng dậy, nhìn luống rau cải thìa trước mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khổ sở.

Hắn, đường đường là Thánh Giả, vậy mà bây giờ lại phải làm nông phu trồng rau?

"Thôi, đã là nông phu thì làm nông phu vậy."

Trương Nhược Trần cúi người, nhặt lên một cây rau cải thìa, nhẹ nhàng phủi đất trên rễ.

Trong mắt hắn, lóe lên một tia kiên định.

"Bất kể là thân phận gì, ta vẫn là Trương Nhược Trần. Chỉ cần còn sống, thì vẫn còn hy vọng."

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời xa xăm, trong lòng thầm nghĩ:

"Diêm Thị, các ngươi nhất định không ngờ, ta Trương Nhược Trần vẫn chưa chết!"

"Chờ ta khôi phục tu vi, chính là lúc các ngươi trả giá!"

Ánh nắng chiếu rọi trên người hắn, kéo dài một cái bóng thật dài.

Một vị Thánh Giả từng đứng trên đỉnh cao, giờ phút này lại trở thành một nông phu trồng rau ở một thôn trang nhỏ.

Nhưng mà, trong mắt hắn, lại không hề có vẻ chán nản, ngược lại còn tràn đầy kiên định và hy vọng.

Bởi vì hắn biết, đây chỉ là một khởi đầu mới.

Mà hắn, Trương Nhược Trần, cuối cùng sẽ một lần nữa đứng trên đỉnh cao!