Chương 2: Việt Nam

⏱ ~7 min read

## Chương 2: Việt Nam

Hắn mở mắt ra, ánh sáng chói lòa khiến hắn không khỏi nheo mắt lại.

Bốn phía là một mảnh hoang vu, cát vàng trải dài vô tận, những cồn cát nhấp nhô như những con sóng đông cứng. Gió nóng thổi qua, cuốn theo những hạt cát bay mù mịt, đập vào mặt hắn đau rát.

Hắn đứng dậy, phủi bụi cát trên người, ánh mắt đảo qua bốn phía.

Nơi này... không phải là Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám.

Hắn có thể cảm nhận được sự khác biệt. Không khí nơi đây mang theo một mùi vị xa lạ, linh khí trong thiên địa cũng mỏng manh hơn nhiều so với những gì hắn từng biết. Điều quan trọng nhất là, hắn không thể cảm ứng được bất kỳ dấu vết nào của Hắc Ám Chi Uyên Diêm Thị.

"Đây là nơi nào?"

Hắn thì thầm, trong giọng nói mang theo một tia mờ mịt hiếm thấy.

Chợt, một trận gió lốc cuồng bạo từ xa cuốn tới, mang theo một cỗ khí tức âm lãnh khiến người ta rùng mình. Hắn nhíu mày, thân hình khẽ động, đã xuất hiện ở cách đó mấy trăm trượng.

Ngay sau đó, nơi hắn vừa đứng bị một đạo hắc ảnh hung hăng đánh xuống, mặt đất nứt ra thành từng khe rãnh sâu hoắm, cát vàng văng tung tóe.

Một bóng người từ trong cát vàng lao ra, toàn thân bao phủ trong hắc vụ, chỉ lộ ra một đôi mắt đỏ như máu, nhìn chằm chằm vào hắn với vẻ dữ tợn.

"Ngươi là ai? Vì sao lại xuất hiện ở địa bàn của bản tọa?"

Thanh âm khàn khàn như ma quỷ gào rú, mang theo một cỗ sát khí nồng đậm.

Hắn không trả lời, chỉ lẳng lặng quan sát đối phương.

Thực lực của người này... đại khái là ở Bách Già Cảnh trung kỳ. Ở nơi này, có lẽ được coi là một cao thủ, nhưng đối với hắn mà nói, lại chẳng khác gì một con kiến hôi.

"Không nói lời nào? Vậy thì chết đi!"

Hắc ảnh gầm lên một tiếng, thân hình hóa thành một đạo hắc quang, lao thẳng về phía hắn. Một cỗ sát khí âm lãnh như thực chất bao phủ lấy hắn, khiến không gian xung quanh như bị đóng băng.

Hắn khẽ lắc đầu.

Ngay khi đạo hắc quang sắp đánh trúng hắn, hắn chỉ nhẹ nhàng giơ một ngón tay lên.

Một tia sáng màu vàng kim nhàn nhạt lóe lên.

Hắc ảnh đột nhiên khựng lại giữa không trung, đôi mắt đỏ như máu trợn trừng, tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Hắn cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trước ngực mình đã bị xuyên thủng một lỗ máu to bằng miệng chén, máu tươi không ngừng chảy ra.

"Ngươi... ngươi..."

Hắn há miệng muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không thể thốt ra được lời nào hoàn chỉnh, thân thể cứng đờ rồi ngã xuống, hóa thành một bãi máu thịt nhão nhoẹt.

Hắn thu hồi ngón tay, ánh mắt không hề dao động.

Loại cường giả cấp bậc này, ngay cả để hắn dùng toàn lực cũng không xứng.

Hắn bước tới bên thi thể, lục soát một phen, tìm được một chiếc túi trữ vật. Thần niệm quét qua, bên trong chứa một ít linh thạch, đan dược, cùng với một tấm bản đồ da thú.

Hắn mở tấm bản đồ ra xem, ánh mắt khẽ động.

Trên bản đồ ghi rõ địa hình của một vùng đất rộng lớn, phía trên có đánh dấu rất nhiều địa danh. Nhưng những cái tên này, hắn chưa từng nghe thấy bao giờ.

"Vân Võ Quận Quốc... Võ Thị Học Cung... Huyết Thần Giáo..."

Hắn lẩm bẩm đọc những cái tên này, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.

Xem ra, hắn đã đến một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Chẳng lẽ là do không gian loạn lưu khi hắn đang bế quan? Hay là do một lực lượng thần bí nào đó đã đưa hắn đến nơi này?

Hắn thu hồi tấm bản đồ, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm.

Bất kể là nguyên nhân gì, đã đến nơi này, vậy thì cứ thuận theo tự nhiên đi.

Dù sao, đối với hắn mà nói, ở đâu cũng như nhau cả.

Chỉ là...

Hắn nhớ tới những lời cuối cùng của lão tổ trước khi hắn bế quan: "Nhược Trần, ngươi là hy vọng duy nhất của Hắc Ám Chi Uyên Diêm Thị. Nếu ngươi có một ngày đạt đến cảnh giới Vô Thượng, nhất định phải trở về, dẫn dắt tộc ta trọng chấn huy hoàng."

Hắn nắm chặt bàn tay, trong mắt lóe lên một tia kiên định.

Vô Thượng Cảnh Đại Thánh...

Đó chính là mục tiêu của hắn.

Dù ở nơi nào, hắn cũng sẽ không bao giờ từ bỏ.

Hắn thu hồi tạp niệm, bắt đầu quan sát kỹ càng bốn phía. Nơi này là một sa mạc hoang vu, linh khí mỏng manh, nhưng lại có một cỗ khí tức cổ xưa mơ hồ phát ra từ sâu trong lòng đất.

Hắn nhíu mày, thần niệm như thủy triều lan tỏa ra xung quanh.

Rất nhanh, hắn đã tìm thấy một nơi khác thường.

Cách đó khoảng ba trăm dặm, dưới lòng đất có một tòa di tích cổ xưa bị chôn vùi. Cỗ khí tức cổ xưa kia chính là phát ra từ nơi đó.

Hắn hơi trầm ngâm, rồi quyết định đi xem một chút.

Dù sao, đã đến một thế giới xa lạ, nhiều một chút hiểu biết cũng không phải là chuyện xấu.

Thân hình hắn khẽ động, đã biến mất tại chỗ.

Khi hắn xuất hiện lần nữa, đã đứng trên một vùng đất hoang vu. Trước mặt hắn là một vùng trũng khổng lồ, giữa vùng trũng có một cái hố sâu đen ngòm, không thấy đáy, như một cái miệng quái vật khổng lồ đang há ra.

Từ trong hố sâu, cỗ khí tức cổ xưa kia càng thêm nồng đậm.

Hắn không do dự, trực tiếp nhảy xuống.

Thân thể rơi xuống như một mũi tên, xuyên qua từng tầng không khí. Xung quanh càng ngày càng tối, chỉ có tiếng gió gào thét bên tai.

Không biết rơi xuống bao lâu, cuối cùng hắn cũng chạm đất.

Nơi này là một không gian rộng lớn dưới lòng đất, bốn phía đều là vách đá màu đen, trên vách đá khắc đầy những hoa văn kỳ dị, phát ra ánh sáng màu xanh lam nhàn nhạt.

Chính giữa không gian, có một tòa thạch đài cổ xưa, trên thạch đài đặt một quyển sách cổ bằng đồng xanh.

Quyển sách cổ tỏa ra một cỗ khí tức mênh mông cổ xưa, khiến người ta không khỏi sinh lòng kính sợ.

Hắn bước tới gần, cẩn thận quan sát quyển sách cổ.

Trên bìa sách có khắc bốn chữ cổ triện: "Bí Điển Thời Không".

Hắn khẽ giật mình.

Bí Điển Thời Không?

Chẳng lẽ là... bí tịch về thời gian và không gian?

Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào quyển sách cổ.

Ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào, quyển sách cổ đột nhiên phát ra một trận quang mang chói lòa, vô số văn tự cổ xưa từ trong sách bay ra, hóa thành từng đạo quang vũ, dung nhập vào cơ thể hắn.

Hắn nhíu mày, nhưng không hề né tránh.

Hắn có thể cảm nhận được, những văn tự này đang truyền vào trong óc hắn một lượng lớn tin tức. Đó là một môn công pháp cổ xưa, liên quan đến thời gian và không gian.

Thời Gian Chi Đạo... Không Gian Chi Đạo...

Hai loại đại đạo đứng đầu trong vạn đạo, lại xuất hiện ở nơi này?

Trong mắt hắn lóe lên một tia kinh ngạc.

Mặc dù hắn đã từng tiếp xúc qua một ít bí pháp liên quan đến không gian, nhưng một môn công pháp hoàn chỉnh chuyên tu luyện thời gian và không gian, thì ngay cả ở Hắc Ám Chi Uyên Diêm Thị cũng cực kỳ hiếm thấy.

Xem ra, chuyến đi này của hắn quả thực không uổng công.

Hắn ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu lĩnh ngộ những nội dung trong Bí Điển Thời Không.

Theo thời gian trôi qua, khí tức trên người hắn dần dần trở nên thâm thúy hơn, như hòa làm một với không gian xung quanh.

Không biết qua bao lâu, hắn chậm rãi mở mắt ra.

Trong mắt hắn, một tia sáng màu bạc loáng thoáng lướt qua, rồi biến mất.

"Thì ra là vậy..."

Hắn thì thầm, khóe miệng hơi nhếch lên một nụ cười nhạt.

Môn Bí Điển Thời Không này quả thực là một môn công pháp nghịch thiên, nếu có thể tu luyện đến cảnh giới đại thành, thậm chí có thể xuyên qua thời gian và không gian, quay ngược dòng lịch sử.

Đương nhiên, lấy thực lực hiện tại của hắn, còn lâu mới có thể làm được điều đó.

Nhưng dù vậy, môn công pháp này vẫn có thể giúp ích rất nhiều cho hắn trên con đường tu luyện.

Hắn đứng dậy, nhìn quanh một lượt, xác nhận không còn vật gì khác, rồi mới xoay người rời đi.

Khi hắn rời khỏi hố sâu, sắc trời bên ngoài đã tối sầm.

Ánh trăng sáng vằng vặc treo trên bầu trời đêm, chiếu xuống mặt đất một màu bạc trắng.

Hắn ngẩng đầu nhìn mặt trăng, trong lòng dâng lên một cảm giác xa lạ.

Mặt trăng này... không giống với mặt trăng của Hắc Ám Chi Uyên.

Xem ra, hắn quả thực đã đến một thế giới hoàn toàn khác.

Hắn thu hồi ánh mắt, nhìn về phía xa xăm.

Nơi đó, có một tòa thành trì hùng vĩ, ánh đèn đuốc sáng rực, dưới ánh trăng trông đặc biệt nổi bật.

Hắn hơi trầm ngâm, rồi bước về phía tòa thành trì đó.

Đã đến một thế giới xa lạ, trước tiên phải hiểu rõ quy tắc của thế giới này đã.