Chapter 4: Tiểu Muội Vui Vẻ Hẹn Hò
Bên trong một gian phòng khách sang trọng của khách sạn, ánh nến lay động, mùi hương lan tỏa.
Trương Nhược Trần ngồi ở vị trí chủ vị, trước mặt bày một bàn đầy cao lương mỹ vị, nhưng ánh mắt hắn lại không hề nhìn vào những món ăn đó, mà đang chăm chú quan sát người phụ nữ đang ngồi đối diện.
Người phụ nữ này khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, thân mặc bộ váy dài màu tím nhạt, đường cong cơ thể đầy đặn, lộ ra khí chất thành thục quyến rũ. Nàng có khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt phượng hơi xếch lên, mang theo vài phần yêu mị, khóe môi luôn nở nụ cười nhàn nhạt, tựa như đóa hoa đào nở rộ trong gió xuân.
"Trương công tử, lần này đến Vân Võ Quận Quốc, không biết có mục đích gì?" Người phụ nữ cầm chén rượu lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, giọng nói mềm mại như nước.
Trương Nhược Trần cười nhạt, nâng chén đáp lễ: "Nghe nói Vân Võ Quận Quốc gần đây xuất hiện một tòa di tích cổ, ta muốn đến xem thử, không biết Vương phu nhân có thể chỉ điểm vài điều?"
Người phụ nữ này tên là Vương phu nhân, là chủ nhân của khách sạn lớn nhất Vân Võ Quận Quốc, cũng là một trong những người tin tức linh thông nhất nơi đây. Nàng ta cất tiếng cười khẽ: "Trương công tử hỏi đúng người rồi. Tòa di tích cổ đó đúng là có thật, nhưng đã bị thế lực lớn chiếm giữ, người bình thường căn bản không thể đến gần."
"Ồ?" Trương Nhược Trần nhướng mày, "Không biết là thế lực nào?"
Vương phu nhân đặt chén rượu xuống, hạ giọng: "Là người của Hắc Ám Chi Uyên. Nghe nói bọn họ phát hiện ra thứ gì đó cực kỳ quan trọng trong di tích, đã phong tỏa toàn bộ khu vực xung quanh."
Trong mắt Trương Nhược Trần lóe lên một tia sáng khác thường. Hắc Ám Chi Uyên? Xem ra chuyến đi này quả nhiên không uổng công.
"Đa tạ Vương phu nhân đã chỉ điểm." Trương Nhược Trần đứng dậy, chắp tay cáo từ, "Ta xin cáo lui trước."
"Khoan đã." Vương phu nhân bỗng nhiên lên tiếng gọi giữ lại, trong mắt mang theo vài phần thâm ý khó dò, "Trương công tử, ta khuyên ngươi một câu, Hắc Ám Chi Uyên không phải thứ ngươi có thể trêu vào. Nếu ngươi chỉ muốn kiếm chút chỗ tốt, chi bằng đi nơi khác."
Trương Nhược Trần quay đầu lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tự tin: "Vương phu nhân yên tâm, ta tự có chừng mực."
Nói xong, hắn xoay người rời đi, thân ảnh nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Vương phu nhân nhìn bóng lưng hắn rời đi, trong mắt lóe lên một tia suy tư. Nàng ta vẫy tay ra hiệu, một gã sai vặt lập tức bước tới.
"Đi, báo tin này cho người của Hắc Ám Chi Uyên, nói cho bọn họ biết, có một tên tiểu tử tên là Trương Nhược Trần đang nhăm nhe di tích cổ của bọn họ."
"Vâng, phu nhân."
Gã sai vặt xoay người lui ra, biến mất trong bóng tối.
Vương phu nhân lại ngồi xuống, bưng chén rượu lên, khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng: "Trương Nhược Trần... ngươi đúng là không biết sống chết."
Ra khỏi khách sạn, Trương Nhược Trần đi dọc theo con phố dài, ánh mắt đảo quanh bốn phía. Hắn tự nhiên biết Vương phu nhân kia không đáng tin cậy, nhưng cũng không vạch trần. Dù sao, tin tức nàng ta cung cấp, tám phần là thật.
Chỉ là, Hắc Ám Chi Uyên... xem ra chuyến này quả thực không đơn giản.
Đang lúc hắn trầm ngâm, một giọng nói non nớt bỗng nhiên vang lên từ phía sau:
"Ngươi chính là Trương Nhược Trần?"
Trương Nhược Trần quay người lại, chỉ thấy một thiếu nữ mặc y phục màu xanh nhạt đang đứng dưới ánh trăng, tay cầm một thanh trường kiếm, đôi mắt to tròn đang đánh giá hắn từ trên xuống dưới.
Thiếu nữ này khoảng mười lăm mười sáu tuổi, khuôn mặt thanh tú động lòng người, nhưng biểu cảm lại có chút ngạo kiều, giống như một con khổng tước đang khoe mã.
"Chính là ta." Trương Nhược Trần gật đầu, "Không biết cô nương tìm ta có chuyện gì?"
Thiếu nữ hừ lạnh một tiếng: "Nghe nói ngươi rất lợi hại, ta muốn thử xem ngươi có xứng với danh tiếng hay không!"
Dứt lời, nàng ta rút kiếm ra khỏi vỏ, thân kiếm phản chiếu ánh trăng, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Trương Nhược Trần nhíu mày: "Ta không có hứng thú so tài với ngươi."
"Không được!" Thiếu nữ giậm chân, "Ngươi nếu không chịu so tài, ta sẽ không để ngươi đi!"
Trương Nhược Trần bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn thực sự không muốn dây dưa với một tiểu cô nương, nhưng xem ra đối phương không dễ dàng bỏ qua như vậy.
"Được rồi, nếu cô nương đã muốn thử, vậy ta sẽ chiêu thức một lần." Trương Nhược Trần đứng yên tại chỗ, hai tay buông xuôi, "Mời ra tay."
Thiếu nữ hừ lạnh một tiếng, thân hình khẽ động, mũi kiếm hóa thành một đạo hàn quang, thẳng tắp đâm về phía Trương Nhược Trần.
Kiếm pháp này nhanh, ác, chuẩn, hiển nhiên đã trải qua khổ luyện nhiều năm. Nhưng đối với Trương Nhược Trần mà nói, vẫn còn quá non nớt.
Hắn chỉ hơi nghiêng người, nhẹ nhàng tránh thoát một kiếm kia, sau đó duỗi tay ra, hai ngón tay kẹp chặt lấy thân kiếm.
Thiếu nữ giật mình, muốn rút kiếm về, lại phát hiện trường kiếm giống như bị mọc rễ, căn bản không thể động đậy.
"Ngươi... ngươi buông ra!" Thiếu nữ tức giận đến giậm chân, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Trương Nhược Trần buông tay ra, cười nói: "Kiếm pháp của cô nương đã có chút hỏa hầu, nhưng vẫn còn thiếu một chút. Nếu có thể tĩnh tâm tu luyện thêm vài năm, tất sẽ thành tựu không nhỏ."
Thiếu nữ thu kiếm vào vỏ, hừ một tiếng: "Không cần ngươi dạy ta! Lần này ta thua, nhưng lần sau nhất định sẽ thắng ngươi!"
Nói xong, nàng ta xoay người bỏ chạy, biến mất ở cuối con phố.
Trương Nhược Trần nhìn bóng lưng nàng ta rời đi, không khỏi bật cười lắc đầu. Tiểu cô nương này, tính tình đúng là nóng nảy.
Bất quá, hắn cũng không để chuyện này trong lòng. Hiện tại, việc quan trọng nhất là phải nghĩ cách tiến vào tòa di tích cổ kia.
Hắc Ám Chi Uyên... xem ra cần phải tìm hiểu thêm về thế lực này.
Trương Nhược Trần ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, ánh trăng sáng trong, gió đêm hiu hiu thổi. Hắn hít sâu một hơi, bước nhanh về phía trước.
Bất kể phía trước có gian nan hiểm trở gì, hắn đều phải tự mình đi xem một lần.