Chương 3: Lưỡi Đao 666666

⏱ ~13 min read

## Chương 3: Lưỡi Đao 666666

Trong bóng tối vô tận, một luồng kiếm khí lạnh lẽo xẹt qua, cắt đứt không gian thành hai nửa.

Trương Nhược Trần đứng trên đỉnh núi, hai mắt nhắm nghiền, trong tay nắm chặt một thanh trường kiếm. Quanh người hắn, vô số đạo kiếm quang lấp lóe, như những vì sao trong màn đêm, tản ra khí tức làm người ta run sợ.

"Kiếm thứ ba!"

Hắn đột nhiên mở mắt, trong đôi mắt phảng phất có tinh quang lóe lên. Trường kiếm trong tay đâm ra, một đạo kiếm khí dài hơn mười trượng ngưng tụ thành thực chất, mang theo uy lực hủy thiên diệt địa, hung hăng chém về phía trước.

Ầm!

Mặt đất nứt ra một khe rãnh sâu không thấy đáy, kéo dài đến tận chân trời. Trên bầu trời, mây đen bị kiếm khí xé toạc, lộ ra một mảnh trời xanh thăm thẳm.

"Rốt cuộc cũng đột phá."

Trương Nhược Trần thu kiếm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hài lòng. Hắn cảm nhận được trong cơ thể dâng trào một cỗ lực lượng cường đại, đó là cảm giác sau khi đột phá đến cảnh giới mới.

"Kiếm thứ ba, uy lực quả nhiên không tầm thường."

Một giọng nói già nua vang lên từ trong bóng tối. Một lão giả mặc áo bào xám chậm rãi bước ra, trên mặt mang theo nụ cười tán thưởng.

"Sư tôn." Trương Nhược Trần xoay người, cung kính hành lễ với lão giả.

"Ngươi tu luyện kiếm đạo đã hơn mười năm, hôm nay rốt cuộc cũng bước vào cảnh giới Kiếm Tâm Thông Minh. Từ nay về sau, trên con đường kiếm đạo, ngươi đã có tư cách đứng vững trong thiên hạ." Lão giả nói.

"Đa tạ sư tôn đã dốc lòng bồi dưỡng." Trương Nhược Trần nói.

Lão giả gật đầu, chợt sắc mặt trở nên nghiêm túc: "Bất quá, ngươi cũng không nên quá đắc ý. Kiếm Tâm Thông Minh chỉ là khởi đầu, phía trước còn rất nhiều cảnh giới cao hơn đang chờ ngươi. Nhớ kỹ, trên con đường võ đạo, vĩnh viễn không có điểm cuối."

"Vâng, đệ tử ghi nhớ." Trương Nhược Trần nghiêm túc gật đầu.

Lão giả hài lòng gật đầu, chợt giống như nghĩ đến điều gì, nói: "Đúng rồi, ngươi có biết vì sao hôm nay ta gọi ngươi đến đây không?"

Trương Nhược Trần lắc đầu.

"Gần đây, ở khu vực phía đông của Côn Luân Giới xuất hiện một tòa di tích cổ xưa. Nghe nói bên trong có giấu một môn thượng cổ kiếm pháp, nếu có thể lấy được, đối với việc tu luyện kiếm đạo của ngươi sẽ có trợ giúp rất lớn." Lão giả nói.

"Di tích cổ?" Trương Nhược Trần hơi nhíu mày.

"Không sai. Bất quá, tòa di tích này cũng không đơn giản, bên trong nguy cơ tứ phía, đã có không ít võ giả tiến vào rồi không ra. Ngươi nếu muốn đi, nhất định phải cẩn thận." Lão giả nhắc nhở.

"Đệ tử minh bạch." Trương Nhược Trần trong mắt lóe lên vẻ kiên định.

Hắn biết, đây là một cơ hội. Nếu có thể lấy được môn thượng cổ kiếm pháp kia, thực lực của hắn chắc chắn sẽ tăng vọt một mảng lớn.

"Đi thôi, ta đã chuẩn bị cho ngươi một ít vật phẩm cần thiết." Lão giả vung tay lên, một cái túi trữ vật bay về phía Trương Nhược Trần.

Trương Nhược Trần đưa tay tiếp nhận, thần thức dò vào bên trong, phát hiện bên trong có không ít đan dược, phù lục, còn có một tấm bản đồ.

"Tấm bản đồ này là ta vẽ ra từ những tin tức thu thập được, bên trên đánh dấu một số khu vực nguy hiểm trong di tích. Ngươi nhất định phải nhớ kỹ, tránh xa những nơi đó." Lão giả dặn dò.

"Vâng." Trương Nhược Trần cất kỹ túi trữ vật, xoay người rời đi.

"Chờ một chút." Lão giả chợt gọi hắn lại.

Trương Nhược Trần dừng bước, quay đầu nhìn về phía sư tôn.

"Ngươi nhớ kỹ, nếu gặp phải nguy hiểm không thể chống đỡ, thì lập tức rút lui. Bảo mệnh quan trọng hơn bất cứ thứ gì." Lão giả nghiêm túc nói.

"Đệ tử nhớ kỹ." Trương Nhược Trần gật đầu, sau đó thân hình lóe lên, biến mất tại chỗ.

...

Ba ngày sau.

Trương Nhược Trần đứng trước một tòa sơn cốc hoang vu, ánh mắt đánh giá bốn phía. Theo như lời sư tôn nói, tòa di tích cổ kia ngay tại sâu trong sơn cốc này.

Hắn hít sâu một hơi, cất bước đi vào sơn cốc.

Vừa vào trong cốc, một cỗ khí tức âm lãnh liền ập vào mặt. Trương Nhược Trần nhíu mày, cảnh giác nhìn bốn phía.

Sơn cốc này cũng không lớn, hai bên là vách núi dựng đứng, trên mặt đất rải rác một ít xương trắng, nhìn qua có vẻ đã trải qua không ít năm tháng.

"Xem ra nơi này quả nhiên không đơn giản." Trương Nhược Trần thầm nghĩ.

Hắn tiếp tục đi sâu vào, càng đi về phía trước, khí tức âm lãnh càng nồng đậm. Đột nhiên, hắn dừng bước, ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía trước.

Chỉ thấy ở phía trước cách đó không xa, một tòa cổ điện nguy nga sừng sững, trên cổ điện khắc đầy những hoa văn cổ xưa, tản ra khí tức thần bí khó lường.

"Đây chính là di tích cổ sao?" Trương Nhược Trần thì thào tự nói.

Hắn cẩn thận từng bước một đi về phía cổ điện. Khi hắn đến gần cổ điện, một cỗ áp lực vô hình ập đến, làm cho hắn cảm thấy hô hấp có chút khó khăn.

"Uy áp này..." Trương Nhược Trần biến sắc.

Hắn vội vàng vận chuyển chân khí trong cơ thể, chống lại cỗ áp lực này. Nhưng mà, cỗ áp lực này cực kỳ cường đại, cho dù hắn đã đột phá đến Kiếm Tâm Thông Minh, vẫn cảm thấy có chút khó có thể chống đỡ.

"Không hổ là di tích cổ, quả nhiên không phải chuyện đùa." Trương Nhược Trần nghiến răng, cố gắng chống đỡ.

Hắn từng bước một đi về phía trước, mỗi một bước đều nặng nề vô cùng. Khi hắn đi đến trước cửa cổ điện, cỗ áp lực kia đột nhiên biến mất.

Trương Nhược Trần thở phào một hơi, lau mồ hôi trên trán. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa cổ điện, chỉ thấy trên cánh cửa khắc đầy những ký tự cổ xưa, tản ra quang mang nhàn nhạt.

"Đây là..." Trương Nhược Trần cẩn thận quan sát những ký tự này, phát hiện chúng giống như là một loại văn tự cổ xưa nào đó.

Hắn đang muốn cẩn thận nghiên cứu, chợt nghe thấy từ bên trong cổ điện truyền ra một trận tiếng động trầm thấp.

Ầm ầm...

Cánh cửa cổ điện chậm rãi mở ra, một luồng sáng chói mắt từ bên trong bắn ra, làm cho Trương Nhược Trần không khỏi nhắm mắt lại.

Khi hắn lần nữa mở mắt ra, đã phát hiện mình đang đứng trong một đại điện rộng lớn. Trong đại điện trống trải, chỉ có ở chính giữa có một tòa bệ đá, trên bệ đá đặt một quyển sách cổ màu vàng.

"Đó là..." Trương Nhược Trần trong mắt lóe lên vẻ kích động.

Hắn vội vàng đi về phía bệ đá, đưa tay cầm lấy quyển sách cổ kia. Mở ra xem, bên trong quả nhiên ghi lại một môn kiếm pháp cổ xưa.

"Thượng cổ kiếm pháp, quả nhiên là thượng cổ kiếm pháp!" Trương Nhược Trần mừng rỡ như điên.

Hắn cẩn thận đọc nội dung bên trong, càng đọc càng kinh hãi. Môn kiếm pháp này tinh diệu vô cùng, so với kiếm pháp hắn tu luyện trước đây, căn bản không phải cùng một cấp bậc.

"Với môn kiếm pháp này, thực lực của ta chắc chắn sẽ tăng vọt!" Trương Nhược Trần nắm chặt quyển sách cổ, trong mắt tràn đầy vẻ phấn khích.

Đúng lúc này, một trận tiếng cười lạnh đột nhiên vang lên từ phía sau.

"Ha ha, không ngờ lại có người nhanh chân đến trước ta."

Trương Nhược Trần biến sắc, xoay người nhìn lại. Chỉ thấy ở cửa đại điện, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một nam tử áo đen, trên mặt mang theo nụ cười tà ác.

"Ngươi là ai?" Trương Nhược Trần cảnh giác nhìn chằm chằm đối phương.

"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là, ngươi phải giao quyển sách cổ trong tay ra đây." Nam tử áo đen cười lạnh nói.

"Nằm mơ!" Trương Nhược Trần hừ lạnh một tiếng, thu quyển sách cổ vào trong ngực.

"Xem ra ngươi là muốn chết." Nam tử áo đen trong mắt lóe lên sát ý, thân hình chợt lóe, hướng về phía Trương Nhược Trần đánh tới.

Trương Nhược Trần sớm đã có phòng bị, thân hình nghiêng sang một bên, tránh thoát một kích này. Đồng thời, trường kiếm trong tay hắn rút ra, hướng về phía nam tử áo đen chém tới.

Keng!

Kiếm khí cùng chưởng lực va chạm, phát ra một trận tiếng vang giòn giã. Trương Nhược Trần chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ truyền đến, làm cho hắn không khỏi lùi lại mấy bước.

"Thực lực không tệ, nhưng vẫn còn kém một chút." Nam tử áo đen cười lạnh, lần nữa đánh tới.

Trương Nhược Trần nghiến răng, vận chuyển toàn bộ chân khí trong cơ thể, thi triển ra kiếm pháp mới học được. Mặc dù chỉ mới xem lướt qua một lần, nhưng hắn đã nắm giữ được vài phần tinh túy.

Xoẹt!

Một đạo kiếm quang chói mắt bắn ra, mang theo khí thế sắc bén vô cùng, hướng về phía nam tử áo đen chém tới.

Nam tử áo đen biến sắc, vội vàng né tránh. Nhưng mà, đạo kiếm quang này quá nhanh, căn bản không kịp né tránh hoàn toàn.

Phụt!

Một tiếng vang trầm đục, trên cánh tay nam tử áo đen xuất hiện một vết thương sâu hoắm, máu tươi chảy ròng ròng.

"Ngươi..." Nam tử áo đen kinh hãi nhìn Trương Nhược Trần, trong mắt lộ ra vẻ không dám tin.

Hắn không ngờ rằng, Trương Nhược Trần lại có thể thi triển ra một kiếm pháp lợi hại như vậy.

"Kiếm pháp này..." Nam tử áo đen trong mắt lóe lên vẻ tham lam, "Xem ra quyển sách cổ kia quả nhiên là bảo vật hiếm có."

Hắn cắn răng, thân hình chợt lóe, hướng về phía Trương Nhược Trần lần nữa đánh tới. Lần này, hắn đã thi triển toàn bộ thực lực, thế công mãnh liệt như sấm sét.

Trương Nhược Trần không dám khinh thường, vội vàng thi triển kiếm pháp chống đỡ. Hai người ở trong đại điện kịch chiến một trận, kiếm quang chưởng ảnh đan xen, tiếng vang không ngừng.

Rốt cuộc, Trương Nhược Trần nắm bắt được một sơ hở của nam tử áo đen, một kiếm đâm xuyên qua ngực đối phương.

"Ngươi..." Nam tử áo đen trừng mắt nhìn Trương Nhược Trần, chậm rãi ngã xuống đất.

Trương Nhược Trần thở phào một hơi, thu kiếm vào vỏ. Hắn nhìn thi thể dưới đất, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.

"Đây là lần đầu tiên ta giết người..." Hắn thì thào tự nói.

Nhưng hắn biết, trên con đường võ đạo, giết chóc là chuyện không thể tránh khỏi. Nếu không muốn bị người khác giết, thì chỉ có thể làm cho mình trở nên cường đại hơn.

Hắn thu thập chiến lợi phẩm trên người nam tử áo đen, sau đó xoay người rời khỏi cổ điện.

Đứng ở cửa sơn cốc, Trương Nhược Trần ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong mắt lóe lên vẻ kiên định.

"Thượng cổ kiếm pháp đã đến tay, tiếp theo chính là hảo hảo tu luyện. Ta nhất định phải trở nên cường đại hơn, mới có thể bảo vệ những người mình muốn bảo vệ."

Hắn nắm chặt quyển sách cổ trong tay, thân hình chợt lóe, biến mất tại chỗ.

...

Một tháng sau.

Trong một sơn động bí ẩn, Trương Nhược Trần ngồi khoanh chân, quanh người lượn lờ kiếm khí nồng đậm. Trải qua một tháng khổ tu, hắn rốt cuộc đã lĩnh ngộ được vài phần tinh túy của môn thượng cổ kiếm pháp này.

"Kiếm thứ tư!"

Hắn đột nhiên mở mắt, trường kiếm trong tay đâm ra. Một đạo kiếm khí kinh người ngưng tụ thành thực chất, mang theo uy lực hủy diệt, hung hăng chém về phía vách đá phía trước.

Ầm!

Vách đá nổ tung, đá vụn bay tứ tung. Một khe rãnh sâu hơn mười trượng xuất hiện trên vách đá, nhìn qua làm người ta kinh hãi.

"Uy lực của kiếm thứ tư, quả nhiên càng thêm cường đại." Trương Nhược Trần thu kiếm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hài lòng.

Hắn đứng dậy, thu thập đồ đạc, rời khỏi sơn động.

"Đã lâu không về tông môn, cũng nên trở về xem một chút." Trương Nhược Trần thì thào tự nói.

Hắn thi triển thân pháp, hướng về phía tông môn lao đi.

...

Một ngày sau, Trương Nhược Trần trở lại tông môn. Vừa vào cửa, hắn liền cảm nhận được một cỗ khí tức không tầm thường.

"Xảy ra chuyện gì?" Trương Nhược Trần nhíu mày.

Hắn vội vàng đi về phía đại điện chính, chỉ thấy bên trong đại điện đã tụ tập không ít người, trên mặt ai nấy đều mang vẻ lo lắng.

"Xảy ra chuyện gì?" Trương Nhược Trần bắt lấy một gã đệ tử hỏi.

"Trương sư huynh, ngươi rốt cuộc đã trở về!" Gã đệ tử kia nhìn thấy Trương Nhược Trần, lộ ra vẻ mừng rỡ, "Tông môn xảy ra chuyện lớn rồi!"

"Chuyện gì?" Trương Nhược Trần trong lòng trầm xuống.

"Là... là Ma Giáo Bái Nguyệt, bọn chúng phái người đến, nói là muốn chúng ta giao ra một môn kiếm pháp, nếu không sẽ san bằng tông môn của chúng ta!" Gã đệ tử kia nói.

"Ma Giáo Bái Nguyệt?" Trương Nhược Trần ánh mắt lạnh lùng.

Hắn tự nhiên biết Ma Giáo Bái Nguyệt là thế lực gì. Đó là một trong những ma giáo lớn nhất Côn Luân Giới, thực lực thâm bất khả trắc, không phải tông môn của bọn họ có thể chống lại.

"Bọn chúng còn nói, nếu không giao ra kiếm pháp, sẽ giết sạch toàn bộ đệ tử tông môn chúng ta." Gã đệ tử kia nói xong, sắc mặt trắng bệch.

Trương Nhược Trần trầm mặc một lát, trong mắt lóe lên vẻ kiên định.

"Yên tâm, có ta ở đây, sẽ không để bọn chúng làm loạn." Hắn nói xong, cất bước đi về phía đại điện chính.

Trong đại điện chính, một nam tử áo bào đỏ đang ngồi ở vị trí thủ tọa, trên mặt mang theo nụ cười tà ác. Ở phía dưới, chưởng môn cùng các trưởng lão của tông môn đều đứng hầu, sắc mặt ai nấy đều khó coi.

"Chưởng môn, ta đã nói rồi, chỉ cần giao ra môn kiếm pháp kia, ta sẽ lập tức rời đi." Nam tử áo bào đỏ lạnh nhạt nói.

"Khởi bẩm sứ giả, chúng ta thật sự không có môn kiếm pháp nào như lời ngài nói." Chưởng môn khổ sở nói.

"Không có?" Nam tử áo bào đỏ cười lạnh một tiếng, "Vậy thì đừng trách ta không khách khí."

Hắn vừa dứt lời, liền muốn đứng dậy. Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên từ ngoài cửa.

"Ngươi nói ngươi muốn môn kiếm pháp nào?"

Nam tử áo bào đỏ sững sờ, quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy Trương Nhược Trần chậm rãi đi vào đại điện, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.

"Ngươi là ai?" Nam tử áo bào đỏ nhíu mày.

"Trương Nhược Trần." Trương Nhược Trần lạnh nhạt nói, "Môn kiếm pháp ngươi muốn, là ở trên người ta."

Nam tử áo bào đỏ nghe vậy, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng: "Thật sao? Vậy thì mau giao ra đây, ta có thể tha cho ngươi một mạng."

"Tha cho ta một mạng?" Trương Nhược Trần cười lạnh một tiếng, "Ngươi cảm thấy ngươi có tư cách đó sao?"

Nam tử áo bào đỏ sắc mặt trầm xuống: "Xem ra ngươi là muốn chết."

Hắn vừa dứt lời, thân hình chợt lóe, hướng về phía Trương Nhược Trần đánh tới. Một chưởng mang theo huyết quang nồng đậm, mang theo khí tức âm lãnh, nhìn qua làm người ta sợ hãi.

Trương Nhược Trần hừ lạnh một tiếng, trường kiếm trong tay rút ra, một kiếm chém về phía trước.

Keng!

Kiếm khí cùng huyết quang va chạm, phát ra một trận tiếng vang chói tai. Trương Nhược Trần chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ truyền đến, làm cho hắn không khỏi lùi lại mấy bước.

"Thực lực không tệ, nhưng vẫn còn kém một chút." Nam tử áo bào đỏ cười lạnh, lần nữa đánh tới.

Trương Nhược Trần nghiến răng, thi triển ra kiếm pháp mới học được. Kiếm quang lấp lóe, hướng về phía nam tử áo bào đỏ chém tới.

Hai người ở trong đại điện kịch chiến một trận, kiếm quang chưởng ảnh đan xen, khí thế kinh người. Các trưởng lão của tông môn đứng ở một bên nhìn, sắc mặt ai nấy đều kinh hãi.

Bọn họ không ngờ rằng, Trương Nhược Trần lại có thể cùng Ma Giáo Bái Nguyệt cao thủ đánh ngang tay.

Rốt cuộc, Trương Nhược Trần nắm bắt được một sơ hở của nam tử áo bào đỏ, một kiếm đâm xuyên qua vai đối phương.

"Ngươi..." Nam tử áo bào đỏ kêu lên một tiếng đau đớn, vội vàng lùi lại.

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Nam tử áo bào đỏ nhìn chằm chằm Trương Nhược Trần, trong mắt lộ ra vẻ kiêng dè.

"Ta đã nói rồi, Trương Nhược Trần." Trương Nhược Trần lạnh nhạt nói, "Về phần môn kiếm pháp ngươi muốn, nếu ngươi có bản lĩnh, thì tự mình đến lấy."

Nam tử áo bào đỏ sắc mặt âm tình bất định, cuối cùng cắn răng: "Được, ngươi chờ đó!"

Hắn nói xong, thân hình chợt lóe, biến mất tại chỗ.

Trương Nhược Trần thu kiếm, thở phào một hơi. Hắn biết, chuyện hôm nay chỉ là bắt đầu. Ma Giáo Bái Nguyệt tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua.

"Xem ra, ta cần phải nhanh chóng tăng cao thực lực mới được." Trương Nhược Trần nắm chặt trường kiếm, trong mắt lóe lên vẻ kiên định.

Hắn biết, phía trước còn rất nhiều nguy hiểm đang chờ hắn. Nhưng hắn tin tưởng, chỉ cần mình đủ cường đại, thì bất kỳ nguy hiểm nào cũng không thể ngăn cản bước tiến của hắn.

"Ma Giáo Bái Nguyệt... Ta sẽ khiến các ngươi biết, đắc tội với ta Trương Nhược Trần, là sai lầm lớn nhất của các ngươi!"