Chương 6: Bồ Đề

⏱ ~6 min read

Chương 6: Bồ Đề

Trong bóng tối vô tận, một luồng sáng xanh lục nhạt lặng lẽ hiện lên, tựa như đóa hoa sen nở rộ giữa màn đêm, tỏa ra ánh sáng nhu hòa mà thần thánh.

Trương Nhược Trần đứng giữa ánh sáng xanh lục ấy, quanh thân có từng đạo phù văn cổ xưa lưu chuyển, những phù văn này tựa như có sinh mệnh, không ngừng vũ động, phát ra âm thanh ong ong trầm thấp.

Hắn cảm nhận được một cỗ lực lượng kỳ diệu đang chảy xuôi trong cơ thể, cỗ lực lượng này không thuộc về chân khí, cũng không thuộc về tinh thần lực, mà là một loại tồn tại hoàn toàn khác.

"Đây là... lực lượng Bồ Đề?"

Trương Nhược Trần thì thào tự nói, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Hắn nhớ tới lời Vô Nguyệt từng nói, Bồ Đề là một loại lực lượng cực kỳ đặc thù, chỉ có người có duyên mới có thể cảm ngộ được. Mà hôm nay, hắn vậy mà lại ở trong tình huống nguy cơ này cảm ngộ được Bồ Đề chi lực.

"Chẳng lẽ là vì ta vừa rồi liều chết một trận, đột phá cực hạn của bản thân, cho nên mới dẫn phát ra Bồ Đề chi lực?"

Trương Nhược Trần âm thầm suy đoán.

Đúng lúc này, một giọng nói già nua vang lên bên tai hắn:

"Không tệ, không tệ, ngươi vậy mà có thể ở độ tuổi này cảm ngộ được Bồ Đề chi lực, xem ra ngươi quả thực là người có duyên với Bồ Đề."

Trương Nhược Trần giật mình, vội vàng nhìn về phía phát ra âm thanh.

Chỉ thấy trước mặt hắn, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một lão giả. Lão giả mặc áo bào xám, khuôn mặt hiền từ, trên đầu không có một sợi tóc, sau đầu có một vòng hào quang màu vàng kim nhàn nhạt, nhìn qua liền biết không phải người tầm thường.

"Tiền bối là..."

Trương Nhược Trần cẩn thận dò hỏi.

Lão giả mỉm cười, nói:

"Lão phu là Tu Di Thánh Tăng, một tàn hồn lưu lại trên thế gian này."

"Tu Di Thánh Tăng?"

Trương Nhược Trần biến sắc, hiển nhiên đã từng nghe qua danh hào này.

Tu Di Thánh Tăng, chính là một vị đại năng cực kỳ nổi danh ở Tây Thiên Phật Giới, truyền thuyết nói ông ta đã sớm đạt tới Vô Lượng Cảnh, là tồn tại đứng đầu trong Phật Môn.

"Ngươi không cần khẩn trương."

Tu Di Thánh Tăng nói:

"Lão phu chỉ là một tàn hồn, không có ác ý với ngươi. Lần này hiện thân, là vì ngươi đã cảm ngộ được Bồ Đề chi lực, cho nên mới muốn gặp ngươi một lần."

Trương Nhược Trần nghe vậy, trong lòng hơi an tâm, chắp tay thi lễ:

"Vãn bối Trương Nhược Trần, bái kiến Thánh Tăng."

Tu Di Thánh Tăng gật đầu, nói:

"Ngươi có thể cảm ngộ được Bồ Đề chi lực, nói rõ ngươi tâm tính thuần chính, thiện căn thâm hậu. Đã như vậy, lão phu liền tặng cho ngươi một cơ duyên."

Nói xong, Tu Di Thánh Tăng giơ tay lên, một viên xá lợi màu vàng kim liền xuất hiện trong lòng bàn tay ông ta.

Viên xá lợi này lớn chừng ngón cái, mặt ngoài lưu chuyển ánh sáng vàng kim, bên trong tựa hồ có vô số phù văn Phật gia đang lưu chuyển, tản ra khí tức thần thánh mà trang nghiêm.

"Đây là Phật Đế Xá Lợi, là vật lão phu vô tình có được khi còn sống. Hôm nay tặng cho ngươi, hy vọng ngươi có thể hảo hảo lợi dụng nó."

Tu Di Thánh Tăng nói.

"Phật Đế Xá Lợi?"

Trương Nhược Trần kinh hãi, vội vàng nói:

"Thứ này quá quý trọng, vãn bối không dám nhận."

"Ngươi không cần khách khí."

Tu Di Thánh Tăng lắc đầu, nói:

"Vật này tuy quý trọng, nhưng nếu không gặp được người hữu duyên, cũng chỉ là vật chết mà thôi. Ngươi đã cảm ngộ được Bồ Đề chi lực, nói rõ ngươi chính là người hữu duyên với nó."

Dứt lời, Tu Di Thánh Tăng khẽ vung tay, viên Phật Đế Xá Lợi liền bay về phía Trương Nhược Trần.

Trương Nhược Trần đưa tay tiếp nhận, chỉ cảm thấy một cỗ ấm áp truyền vào lòng bàn tay, sau đó dọc theo kinh mạch chảy khắp toàn thân, khiến hắn không khỏi run rẩy cả người.

"Đa tạ Thánh Tăng ban thưởng!"

Trương Nhược Trần cung kính thi lễ.

Tu Di Thánh Tăng mỉm cười gật đầu, nói:

"Ngươi nhớ kỹ, Bồ Đề chi lực tuy thần diệu, nhưng cũng không thể quá mức ỷ lại. Muốn trở thành cường giả chân chính, vẫn phải dựa vào chính mình từng bước một tu luyện."

"Vãn bối ghi nhớ."

Trương Nhược Trần trịnh trọng gật đầu.

"Được rồi, thời gian của lão phu cũng không còn nhiều."

Tu Di Thánh Tăng nói:

"Hy vọng lần sau gặp lại, ngươi đã là một vị cường giả chân chính."

Nói xong, thân ảnh của Tu Di Thánh Tăng dần dần trở nên mờ nhạt, cuối cùng biến mất trong không trung.

Trương Nhược Trần nhìn bóng dáng Tu Di Thánh Tăng biến mất, trong lòng dâng lên một trận cảm kích. Hắn cúi đầu nhìn viên Phật Đế Xá Lợi trong tay, chỉ cảm thấy bên trong ẩn chứa lực lượng vô cùng to lớn, tựa như chỉ cần hắn nguyện ý, liền có thể tùy thời bộc phát ra uy năng kinh khủng.

"Phật Đế Xá Lợi... thật sự là một cơ duyên to lớn."

Trương Nhược Trần thu hồi xá lợi, trong mắt lóe lên vẻ kiên định.

Hắn biết, con đường tu luyện của mình còn rất dài, nhưng chỉ cần có những cơ duyên này, hắn nhất định có thể đi càng xa hơn.

Đúng lúc này, một trận đau nhức kịch liệt truyền đến từ sâu trong cơ thể, khiến Trương Nhược Trần không khỏi nhíu mày.

Hắn cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy trên người mình không biết từ lúc nào đã bị thương khắp nơi, máu tươi nhuộm đỏ cả áo bào.

"Xem ra thương thế lần này không nhẹ."

Trương Nhược Trần cười khổ một tiếng, ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu vận chuyển công pháp chữa trị thương thế.

Bên ngoài sơn động, sắc trời đã tờ mờ sáng.

Mộc Linh Hy đứng ở cửa động, vẻ mặt lo lắng nhìn chằm chằm vào bên trong sơn động.

Đã một đêm trôi qua, Trương Nhược Trần vẫn chưa ra ngoài, điều này khiến nàng không khỏi có chút bất an.

"Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi sao?"

Mộc Linh Hy thì thào tự nói, trong mắt lóe lên vẻ lo lắng.

Nàng do dự một chút, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm, chậm rãi đi về phía sơn động.

Vừa đến cửa động, nàng liền ngửi thấy một mùi máu tươi nồng nặc, sắc mặt nhất thời đại biến.

"Trương Nhược Trần!"

Mộc Linh Hy vội vàng xông vào sơn động, chỉ thấy Trương Nhược Trần đang ngồi xếp bằng dưới đất, toàn thân đẫm máu, sắc mặt tái nhợt.

"Ngươi... ngươi bị thương rồi?"

Mộc Linh Hy vội vàng chạy tới, đỡ lấy Trương Nhược Trần.

Trương Nhược Trần chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Mộc Linh Hy, khẽ mỉm cười:

"Không sao, chỉ là bị thương nhẹ thôi."

"Bị thương nhẹ? Ngươi xem ngươi thành bộ dạng gì rồi!"

Mộc Linh Hy vừa tức vừa lo, nói:

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Trương Nhược Trần trầm ngâm một chút, rồi đem chuyện đêm qua kể lại một lượt.

Nghe xong, Mộc Linh Hy không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh:

"Ngươi nói... ngươi gặp được Tu Di Thánh Tăng? Còn được ông ta tặng cho Phật Đế Xá Lợi?"

"Đúng vậy."

Trương Nhược Trần gật đầu, lấy viên Phật Đế Xá Lợi ra.

Mộc Linh Hy nhìn viên xá lợi tỏa ra ánh sáng vàng kim, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc:

"Thật sự là Phật Đế Xá Lợi... ngươi đúng là gặp được cơ duyên to lớn."

Nói xong, nàng lại nhíu mày:

"Bất quá, ngươi bị thương nặng như vậy, vẫn nên nghỉ ngơi cho khỏe trước đã."

"Ừm."

Trương Nhược Trần gật đầu, nói:

"Vậy làm phiền ngươi rồi."

Mộc Linh Hy lườm hắn một cái:

"Đã biết làm phiền ta, vậy thì lần sau đừng có liều mạng như vậy nữa."

Trương Nhược Trần cười cười, không nói gì thêm.

Hắn biết, con đường tu luyện của mình còn rất dài, những nguy hiểm như thế này, về sau chắc chắn sẽ còn gặp phải rất nhiều.

Nhưng chỉ cần có thể biến cường, hắn nguyện ý gánh vác tất cả.