Chapter 7: Đại Ca Ca Tài Phú
Trương Nhược Trần đứng trên đỉnh núi, ánh mắt nhìn về phía xa xa, nơi có một tòa thành trì hùng vĩ sừng sững giữa vùng đất hoang vu. Tòa thành này chính là Vương Thành Bách Tộc, nơi tụ tập vô số cường giả và chủng tộc khác nhau.
"Đã đến Vương Thành Bách Tộc rồi."
Trương Nhược Trần khẽ thì thầm, trong mắt hiện lên một tia sáng kỳ dị. Hắn vừa trải qua một trận chiến sinh tử, tuy rằng cuối cùng đã chiến thắng, nhưng cũng tiêu hao không ít. Hiện tại, hắn cần tìm một nơi an toàn để khôi phục thương thế và chỉnh lý lại những gì thu hoạch được.
"Đại ca ca, ngươi rốt cuộc là ai vậy?"
Một giọng nói non nớt vang lên bên cạnh. Trương Nhược Trần quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một tiểu nữ hài khoảng bảy tám tuổi đang đứng đó, đôi mắt to tròn đầy tò mò nhìn hắn.
Tiểu nữ hài này tên là Tiểu Tiểu, là đứa trẻ mà hắn vô tình cứu được trên đường đến đây. Nàng vốn là con của một thương nhân, bị cường đạo tập kích trên đường, cả nhà đều bị hại, chỉ còn mình nàng may mắn chạy thoát.
"Ta chỉ là một người qua đường mà thôi." Trương Nhược Trần nhẹ giọng nói.
"Ngươi nói dối!" Tiểu Tiểu bĩu môi, "Ta thấy ngươi đánh nhau lợi hại lắm, một chưởng liền đánh bay mấy tên cường đạo kia. Ngươi nhất định là đại nhân vật gì đó!"
Trương Nhược Trần lắc đầu cười khổ. Hắn cũng không muốn giải thích nhiều, dù sao thân phận của hắn ở nơi này cũng không tiện lộ ra. Hắn chỉ là một người tu luyện vô danh, tạm thời ẩn núp ở Vương Thành Bách Tộc để tránh né sự truy sát của kẻ địch.
"Đi thôi, chúng ta vào thành trước đã." Trương Nhược Trần nói xong, nhấc chân bước về phía tòa thành.
Vương Thành Bách Tộc là một tòa thành cổ xưa, truyền thuyết nói rằng nó đã tồn tại từ thời Thái Cổ, trải qua vô số năm tháng vẫn sừng sững không đổ. Trong thành tụ tập hơn trăm chủng tộc khác nhau, có nhân loại, có yêu tộc, có ma tộc, thậm chí cả những chủng tộc kỳ lạ mà Trương Nhược Trần chưa từng thấy qua.
Vừa bước vào cổng thành, một luồng khí tức nồng đậm liền ập vào mặt. Trên đường phố, người qua lại tấp nập, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói huyên náo tạo thành một bức tranh phồn hoa.
"Đại ca ca, ta đói bụng." Tiểu Tiểu kéo góc áo của Trương Nhược Trần, đôi mắt đầy vẻ đáng thương nhìn hắn.
Trương Nhược Trần khẽ thở dài, dẫn nàng vào một quán ăn bên đường. Hắn gọi vài món ăn đơn giản, nhìn tiểu nữ hài ăn ngấu nghiến, trong lòng không khỏi dâng lên một tia cảm khái.
"Đại ca ca, ngươi có phải là người tốt không?" Tiểu Tiểu vừa ăn vừa hỏi, miệng đầy thức ăn nói năng không rõ ràng.
"Người tốt hay người xấu, sao có thể nói rõ ràng được." Trương Nhược Trần lắc đầu, "Trên thế gian này, không có ai hoàn toàn tốt, cũng không có ai hoàn toàn xấu. Chỉ là đứng ở lập trường khác nhau mà thôi."
Tiểu Tiểu nghe không hiểu, chỉ gật đầu mơ hồ rồi tiếp tục ăn.
Đúng lúc này, một trận ồn ào vang lên từ phía ngoài quán ăn. Trương Nhược Trần nhíu mày, thần thức khẽ động, liền nhìn thấy một đám người đang vây quanh một thiếu niên trẻ tuổi.
Thiếu niên kia ăn mặc rách rưới, trên người đầy thương tích, đang bị mấy tên hộ vệ hung hãn đánh đập.
"Tiểu tử thối, ngươi dám trộm đồ của thiếu gia ta? Xem ngươi sống không nổi rồi!" Một tên hộ vệ quát lớn, giơ chân đá mạnh vào người thiếu niên.
"Ta không có trộm! Đó là tiền ta làm thuê kiếm được!" Thiếu niên gắng gượng chống đỡ, trong mắt lóe lên tia bất khuất.
"Làm thuê? Ngươi làm thuê cho ai? Nói láo!" Tên hộ vệ cười lạnh, lại giơ chân đá thêm một cái.
Trương Nhược Trần nhìn cảnh này, trong lòng khẽ động. Hắn vốn không phải người thích xen vào chuyện người khác, nhưng nhìn thấy thiếu niên kia, hắn lại nhớ đến chính mình năm xưa, cũng từng chật vật như vậy.
"Đủ rồi." Trương Nhược Trần đứng dậy, chậm rãi bước ra ngoài.
Mấy tên hộ vệ nghe tiếng, quay đầu nhìn lại, thấy Trương Nhược Trần chỉ là một thanh niên áo vải, liền khinh thường nói: "Ngươi là cái thá gì? Dám xen vào chuyện của thiếu gia chúng ta?"
"Ta không muốn xen vào chuyện của các ngươi, chỉ là muốn nói một câu công đạo." Trương Nhược Trần bình tĩnh nói, "Tiểu tử này nói hắn không trộm đồ, vậy thì chứng cứ của các ngươi ở đâu?"
"Chứng cứ? Mắt của bọn ta chính là chứng cứ!" Tên hộ vệ cười to, "Tiểu tử, ngươi có biết thiếu gia nhà ta là ai không? Là con trai của đại trưởng lão Thạch tộc đấy! Ngươi dám xen vào, cẩn thận mất mạng!"
Thạch tộc? Trương Nhược Trần khẽ nhíu mày. Hắn đã nghe nói về Thạch tộc, một trong những chủng tộc lớn ở Vương Thành Bách Tộc, thực lực không thể khinh thường.
Nhưng mà, hắn cũng không phải là người dễ bị dọa.
"Ta không quan tâm ngươi là người của tộc nào, chỉ cần ngươi có lý, ta sẽ đứng về phía ngươi. Còn nếu ngươi vô lý, dù là thiên vương lão tử đến, ta cũng không sợ." Trương Nhược Trần nói xong, một luồng khí tức nhàn nhạt tỏa ra từ người hắn.
Mấy tên hộ vệ cảm nhận được khí tức này, sắc mặt liền thay đổi. Bọn họ tuy là hộ vệ của Thạch tộc, nhưng thực lực cũng chỉ ở mức Thánh Vương Cảnh, mà khí tức trên người Trương Nhược Trần rõ ràng mạnh hơn bọn họ không chỉ một bậc.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?" Tên hộ vệ cầm đầu có chút chột dạ.
"Ta chỉ là một người qua đường." Trương Nhược Trần lạnh nhạt nói, "Các ngươi nên đi đi, đừng để ta phải ra tay."
Mấy tên hộ vệ nhìn nhau, cuối cùng vẫn không dám liều mạng, đành hậm hực bỏ đi. Trước khi đi, tên cầm đầu còn ngoảnh lại hận hùng nhìn Trương Nhược Trần một cái, như muốn khắc sâu dung mạo hắn vào trong đầu.
"Đa tạ ân công cứu mạng!" Thiếu niên kia vội vàng bò dậy, quỳ xuống lạy Trương Nhược Trần.
"Đứng lên đi." Trương Nhược Trần phất tay một cái, "Ngươi tên là gì? Vì sao lại bị bọn họ ức hiếp?"
"Tiểu nhân tên là Thạch Đầu, vốn là người làm thuê ở trong thành." Thiếu niên cúi đầu nói, "Mấy ngày trước, ta làm thuê cho một cửa hàng, kiếm được ít tiền công. Không ngờ bị thiếu gia Thạch tộc nhìn thấy, nói ta trộm đồ của hắn, còn muốn cướp số tiền đó đi."
Trương Nhược Trần nghe xong, khẽ gật đầu. Hắn nhìn Thạch Đầu, phát hiện thiếu niên này tuy ăn mặc rách rưới, nhưng ánh mắt lại trong trẻo, không giống kẻ xấu.
"Ngươi có nguyện ý đi theo ta không?" Trương Nhược Trần đột nhiên hỏi.
Thạch Đầu sửng sốt, sau đó mừng rỡ như điên, vội vàng quỳ xuống: "Tiểu nhân nguyện ý! Tiểu nhân nguyện ý đi theo ân công!"
"Được." Trương Nhược Trần gật đầu, "Vậy từ nay về sau, ngươi cứ đi theo ta. Ta tên là Trương Nhược Trần, ngươi gọi ta một tiếng đại ca là được."
"Vâng, đại ca!" Thạch Đầu vui mừng khôn xiết.
Trương Nhược Trần nhìn Thạch Đầu, trong lòng có chút cảm khái. Hắn thu nhận Thạch Đầu, không phải vì thiếu người hầu, mà là vì hắn nhìn thấy ở thiếu niên này một loại khí chất đặc biệt, một loại tiềm lực mà người thường không có.
Có lẽ, đây chính là duyên phận.
"Đi thôi, chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi trước đã." Trương Nhược Trần nói xong, dẫn hai đứa trẻ rời khỏi quán ăn.
Trên đường đi, Trương Nhược Trần vừa đi vừa quan sát bố cục của Vương Thành Bách Tộc. Tòa thành này quả nhiên không đơn giản, trong thành có vô số trận pháp cổ xưa, mỗi một tòa kiến trúc đều ẩn chứa lực lượng kỳ diệu.
"Xem ra, nơi này cũng không phải là nơi dễ sống." Trương Nhược Trần thầm nghĩ trong lòng.
Hắn đang định tìm một khách điếm để nghỉ chân, thì đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc từ phía xa truyền đến. Hắn khẽ nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén.
"Là khí tức của bọn họ..." Trương Nhược Trần thì thầm, "Xem ra, bọn họ vẫn chưa từ bỏ ý định."
Hắn quay đầu nhìn Tiểu Tiểu và Thạch Đầu, trầm ngâm một chút rồi nói: "Chúng ta đổi hướng, đi về phía đông."
"Vì sao vậy, đại ca?" Thạch Đầu tò mò hỏi.
"Đừng hỏi nhiều, đi theo ta là được." Trương Nhược Trần nói xong, nhấc chân bước nhanh về phía đông.
Hắn biết, kẻ địch đã đuổi theo đến nơi. Tuy hắn không sợ, nhưng hiện tại mang theo hai đứa trẻ, không tiện động thủ. Hắn cần tìm một nơi an toàn để sắp xếp cho bọn nhỏ trước.
Vương Thành Bách Tộc rất lớn, phía đông là khu vực tụ tập của các chủng tộc nhỏ, tương đối hỗn loạn nhưng cũng dễ ẩn thân hơn.
Trương Nhược Trần dẫn hai đứa trẻ xuyên qua mấy con hẻm nhỏ, cuối cùng dừng lại trước một tòa nhà cũ nát. Hắn đẩy cửa bước vào, bên trong là một sân viện trống trải, tuy hơi hoang phế nhưng cũng đủ để che mưa che gió.
"Tạm thời ở đây đi." Trương Nhược Trần nói.
"Đại ca, nơi này có vẻ không an toàn lắm." Thạch Đầu nhìn quanh, có chút lo lắng nói.
"Không sao, ta sẽ bố trí một chút." Trương Nhược Trần nói xong, lấy ra mấy khối tinh thạch từ trong không gian giới chỉ, bắt đầu bày trận pháp quanh sân viện.
Hắn tuy không phải trận pháp đại sư, nhưng bày ra một trận pháp ẩn nấp đơn giản thì vẫn làm được. Chỉ cần che giấu khí tức của bọn họ, tạm thời tránh được sự dò xét của kẻ địch.
Sau khi bố trí xong trận pháp, Trương Nhược Trần mới thở phào một hơi. Hắn ngồi xuống, bắt đầu kiểm tra thương thế của mình.
Trận chiến trước đó tuy hắn thắng, nhưng cũng bị thương không nhẹ. Đặc biệt là một chưởng cuối cùng, tuy đánh chết kẻ địch, nhưng cũng khiến kinh mạch của hắn bị tổn thương.
"Xem ra cần phải tĩnh dưỡng một thời gian." Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn nhìn hai đứa trẻ đang chơi đùa trong sân, trong lòng dâng lên một tia ấm áp. Từ khi rời khỏi Côn Luân Giới, hắn đã quen với cuộc sống một mình, hiếm khi có cảm giác này.
"Đại ca ca, ngươi bị thương à?" Tiểu Tiểu chạy đến, lo lắng nhìn hắn.
"Không sao, nghỉ ngơi một chút là khỏi." Trương Nhược Trần mỉm cười, xoa đầu nàng.
"Vậy đại ca ca mau nghỉ ngơi đi, ta sẽ trông chừng cho ngươi!" Tiểu Tiểu nghiêm túc nói.
Trương Nhược Trần cười cười, không nói gì thêm. Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển công pháp, chữa trị thương thế.
Thời gian trôi qua, chớp mắt đã ba ngày.
Trong ba ngày này, Trương Nhược Trần vừa chữa thương vừa quan sát tình hình trong thành. Hắn phát hiện Vương Thành Bách Tộc quả nhiên là nơi tàng long ngọa hổ, trong thành có không ít cường giả, thậm chí có cả những tồn tại khiến hắn cảm thấy nguy hiểm.
"Xem ra, nơi này cũng không phải là nơi an toàn tuyệt đối." Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn đang suy nghĩ nên làm gì tiếp theo, thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên từ ngoài sân viện.
"Cốc cốc cốc!"
Trương Nhược Trần khẽ nhíu mày, thần thức quét ra ngoài, phát hiện người gõ cửa là một lão giả ăn mặc chỉnh tề, khí độ bất phàm.
"Ngươi là ai?" Trương Nhược Trần đứng dậy, đi ra mở cửa.
Lão giả nhìn Trương Nhược Trần một cái, trên mặt nở nụ cười: "Tiểu hữu, lão phu là chủ nhân của tòa viện này. Ngươi chiếm nhà của ta mấy ngày, có phải nên trả chút tiền thuê nhà không?"
Trương Nhược Trần sửng sốt, sau đó cười khổ. Hắn vốn tưởng đây là nhà hoang, không ngờ lại có chủ.
"Xin lỗi tiền bối, tại hạ không biết đây là nhà của ngài." Trương Nhược Trần nói, "Ta lập tức dọn đi."
"Khoan đã." Lão giả xua tay, "Lão phu cũng không phải đến để đuổi ngươi đi. Ta chỉ muốn hỏi, tiểu hữu có hứng thú làm một vụ làm ăn không?"
"Làm ăn gì?" Trương Nhược Trần cảnh giác hỏi.
"Lão phu có một món hàng, cần người giúp vận chuyển ra khỏi thành." Lão giả nói, "Nếu tiểu hữu đồng ý, lão phu sẽ trả thù lao hậu hĩnh."
Trương Nhược Trần trầm ngâm một chút. Hắn biết, ở Vương Thành Bách Tộc này, có rất nhiều chuyện không thể nhìn bề ngoài. Món hàng mà lão giả này nói đến, rất có thể là thứ gì đó không thể để lộ.
"Tiền bối, ta chỉ là một người qua đường, không muốn dính vào phiền phức." Trương Nhược Trần lắc đầu.
"Tiểu hữu đừng vội từ chối." Lão giả cười cười, lấy ra một khối tinh thạch từ trong tay áo, "Ngươi xem thứ này thế nào?"
Trương Nhược Trần nhìn khối tinh thạch, con ngươi khẽ co lại. Đây là một khối Thần Nguyên Thủy Tổ, hơn nữa phẩm chất cực cao, giá trị không thể đo bằng tinh thạch thông thường.
"Tiền bối có ý gì?" Trương Nhược Trần hỏi.
"Chỉ cần tiểu hữu đồng ý giúp lão phu vận chuyển món hàng này ra khỏi thành, khối Thần Nguyên Thủy Tổ này chính là của ngươi." Lão giả nói.
Trương Nhược Trần trầm ngâm một lúc lâu. Hắn biết, chuyện này tuyệt đối không đơn giản. Nhưng mà, khối Thần Nguyên Thủy Tổ này đối với hắn mà nói, quả thực rất quan trọng.
"Được, ta đồng ý." Trương Nhược Trần gật đầu.
Lão giả nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng: "Tốt! Ngày mai giờ Tý, ngươi đến cửa đông của thành, sẽ có người tiếp ứng ngươi."
Nói xong, lão giả xoay người rời đi, rất nhanh biến mất trong bóng đêm.
Trương Nhược Trần nhìn bóng lưng lão giả, trong mắt lóe lên một tia suy tư. Hắn biết, chuyện này tuyệt đối không phải là vận chuyển hàng hóa đơn giản như vậy. Nhưng mà, hắn cũng không sợ. Dù sao, hắn cũng cần tài nguyên để tu luyện, mà khối Thần Nguyên Thủy Tổ này, đúng lúc có thể giải quyết vấn đề trước mắt của hắn.
"Đại ca, ngươi thật sự muốn đi à?" Thạch Đầu lo lắng hỏi.
"Yên tâm, ta sẽ trở về." Trương Nhược Trần nói, "Các ngươi cứ ở đây chờ ta, đừng đi đâu cả."
"Vâng, đại ca!" Hai đứa trẻ đồng thanh đáp.
Trương Nhược Trần nhìn hai đứa trẻ, trong lòng có chút không yên tâm. Nhưng hắn biết, nếu hắn cứ ở lại đây, kẻ địch rất nhanh sẽ tìm đến. Hắn cần phải chủ động hành động, tìm cách thoát khỏi sự truy sát của bọn chúng.
Đêm đó, Trương Nhược Trần ngồi trong sân viện, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao. Hắn nhớ lại những chuyện đã trải qua, từ Côn Luân Giới đến Địa Ngục Giới, từ một thiếu niên vô danh đến bây giờ, tất cả đều như một giấc mộng.
"Kiếp này, ta nhất định phải đăng đỉnh vô thượng!" Trương Nhược Trần nắm chặt nắm đấm, trong mắt lóe lên tia kiên định.
Sáng sớm hôm sau, Trương Nhược Trần dậy thật sớm, thu dọn đồ đạc, dặn dò hai đứa trẻ vài câu rồi rời khỏi sân viện.
Hắn đi về phía cửa đông của thành, trên đường đi quan sát kỹ càng tình hình xung quanh. Hắn phát hiện, hôm nay trong thành có vẻ khác thường, không khí có chút căng thẳng.
"Xem ra, có chuyện gì đó sắp xảy ra." Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Đến cửa đông, hắn quả nhiên thấy một người đang đứng đó chờ đợi. Đó là một nữ tử ăn mặc hắc y, dung mạo thanh tú, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như băng.
"Ngươi là người mà lão gia phái đến?" Nữ tử hắc y nhìn Trương Nhược Trần, lạnh giọng hỏi.
"Đúng vậy." Trương Nhược Trần gật đầu.
"Đi theo ta." Nữ tử hắc y nói xong, xoay người bước ra khỏi thành.
Trương Nhược Trần đi theo sau nàng, hai người một trước một sau, rời khỏi Vương Thành Bách Tộc, đi về phía hoang mạc xa xa.
Trên đường đi, nữ tử hắc y không nói một lời, chỉ im lặng dẫn đường. Trương Nhược Trần cũng không hỏi nhiều, chỉ âm thầm quan sát xung quanh.
Đi được khoảng nửa canh giờ, bọn họ đi đến một sơn cốc hoang vắng. Nữ tử hắc y dừng bước, quay người nhìn Trương Nhược Trần.
"Hàng ở đâu?" Trương Nhược Trần hỏi.
"Ở ngay trước mặt ngươi." Nữ tử hắc y nói xong, đột nhiên vung tay lên, một luồng kiếm khí sắc bén bắn thẳng về phía Trương Nhược Trần!
Trương Nhược Trần sớm đã có phòng bị, thân hình khẽ động, né tránh kiếm khí. Hắn nhìn nữ tử hắc y, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
"Xem ra, đây không phải là một vụ làm ăn đơn giản." Trương Nhược Trần nói.
"Ngươi đoán đúng rồi." Nữ tử hắc y cười lạnh, "Hôm nay, ngươi đừng hòng rời khỏi nơi này!"
Nói xong, nàng ta lại vung kiếm tấn công. Kiếm khí lăng lệ, mang theo sát khí nồng đậm, hiển nhiên là muốn lấy mạng Trương Nhược Trần.
Trương Nhược Trần hừ lạnh một tiếng, thân hình khẽ động, tránh né kiếm khí của nàng ta. Hắn không vội phản kích, mà chỉ quan sát chiêu thức của đối phương.
"Kiếm pháp của ngươi tuy không tệ, nhưng vẫn còn kém một chút." Trương Nhược Trần lạnh nhạt nói.
"Ngươi!" Nữ tử hắc y giận dữ, kiếm thế càng thêm lăng lệ.
Nhưng mà, vô luận nàng ta công kích thế nào, Trương Nhược Trần đều có thể nhẹ nhàng né tránh. Giống như hắn đã nhìn thấu toàn bộ chiêu thức của nàng ta.
"Đủ rồi." Trương Nhược Trần đột nhiên vươn tay, hai ngón tay kẹp chặt lấy mũi kiếm của nữ tử hắc y.
Nữ tử hắc y giật mình, muốn rút kiếm về nhưng phát hiện kiếm của mình như bị khóa chặt, không thể động đậy.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?" Nữ tử hắc y kinh hãi hỏi.
"Ta chỉ là một người qua đường." Trương Nhược Trần nói xong, hai ngón tay khẽ búng, thanh kiếm trong tay nữ tử hắc y lập tức gãy thành hai đoạn.
Nữ tử hắc y sắc mặt tái nhợt, lui về phía sau mấy bước. Nàng ta biết, mình không phải là đối thủ của Trương Nhược Trần.
"Ngươi giết ta đi!" Nữ tử hắc y cắn răng nói.
"Ta không giết người vô duyên vô cớ." Trương Nhược Trần lắc đầu, "Nói cho ta biết, rốt cuộc là ai phái ngươi đến?"
Nữ tử hắc y trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng nói: "Là... là Thạch tộc phái ta đến."
"Thạch tộc?" Trương Nhược Trần nhíu mày, "Vì sao bọn họ muốn giết ta?"
"Bởi vì... bởi vì ngươi đã đắc tội thiếu gia Thạch tộc." Nữ tử hắc y nói, "Thiếu gia Thạch tộc đã hạ lệnh, nhất định phải lấy mạng ngươi."
Trương Nhược Trần nghe xong, không khỏi cười lạnh. Hắn không ngờ, chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà Thạch tộc lại muốn giết hắn.
"Xem ra, Thạch tộc này cũng không phải là thứ gì tốt đẹp." Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn nhìn nữ tử hắc y, trầm ngâm một chút rồi nói: "Ngươi đi đi. Nhớ kỹ, đừng để ta gặp lại ngươi lần nữa."
Nữ tử hắc y sửng sốt, không ngờ Trương Nhược Trần lại tha cho nàng ta. Nàng ta cúi đầu, xoay người rời đi, rất nhanh biến mất trong sơn cốc.
Trương Nhược Trần nhìn bóng lưng nàng ta, trong mắt lóe lên một tia suy tư. Hắn biết, chuyện này vẫn chưa kết thúc. Thạch tộc đã ra tay, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.
"Xem ra, ta cần phải nhanh chóng tăng thực lực lên." Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn lấy ra khối Thần Nguyên Thủy Tổ mà lão giả kia đưa cho, cảm nhận được lực lượng nồng đậm bên trong. Khối Thần Nguyên Thủy Tổ này, đối với hắn mà nói, quả thực là một cơ duyên tốt.
"Chỉ cần hấp thu khối Thần Nguyên Thủy Tổ này, thực lực của ta chắc chắn sẽ tăng lên một bậc." Trương Nhược Trần nắm chặt khối tinh thạch, trong mắt lóe lên tia kiên định.
Hắn nhìn về phía Vương Thành Bách Tộc xa xa, khẽ thì thầm: "Thạch tộc, chuyện hôm nay, ta sẽ ghi nhớ. Đợi đến khi ta đột phá, chính là lúc các ngươi trả giá!"
Nói xong, Trương Nhược Trần xoay người, đi về phía sâu trong hoang mạc. Hắn cần tìm một nơi an toàn để hấp thu Thần Nguyên Thủy Tổ, tăng thực lực lên.
Mà tại Vương Thành Bách Tộc, trong một tòa phủ đệ xa hoa, một thiếu niên ăn mặc hoa lệ đang ngồi trong đại sảnh, nghe thuộc hạ bẩm báo.
"Cái gì? Nữ tử hắc y kia thất bại rồi?" Thiếu niên nhíu mày, "Một tên vô danh tiểu tốt mà cũng không giết được?"
"Thiếu gia, tên kia thực lực không tầm thường, e rằng không phải là người dễ đối phó." Thuộc hạ cung kính nói.
"Hừ! Không phải là người dễ đối phó?" Thiếu niên cười lạnh, "Ta mặc kệ hắn là ai, dám đắc tội với ta, thì phải trả giá!"
"Vậy thiếu gia định làm gì?"
"Điều thêm người đi, nhất định phải tìm ra tung tích của hắn!" Thiếu niên nói, "Ta muốn hắn biết, đắc tội với Thạch tộc ta, hạ tràng sẽ thê thảm thế nào!"
"Vâng, thiếu gia!"
Thiếu niên nhìn ra ngoài cửa sổ, trong mắt lóe lên tia độc ác. Hắn chính là thiếu gia Thạch tộc, tên là Thạch Hạo. Ở Vương Thành Bách Tộc này, hắn luôn ngang ngược quen rồi, chưa từng bị ai dám đắc tội.
Mà bây giờ, lại có một tên vô danh tiểu tốt dám xen vào chuyện của hắn, còn làm hắn mất mặt trước mặt mọi người. Chuyện này, hắn tuyệt đối không thể nuốt trôi!
"Trương Nhược Trần phải không? Ta nhớ kỹ ngươi rồi!" Thạch Hạo nghiến răng nghiến lợi nói.