Chương 11: Nam Nhất Bắc Nhất
Trong sân nhỏ, Trương Nhược Trần đứng dưới tán cây, hai mắt nhắm nghiền, lắng nghe tiếng gió thổi qua kẽ lá.
Trong đầu hắn, hình ảnh một thanh kiếm đang dần ngưng tụ. Đó không phải là kiếm thật, mà là một loại cảm ngộ —— kiếm ý.
Từ khi tiến vào Thánh Vương Cảnh, hắn vẫn luôn tìm kiếm một đột phá. Hôm nay, cuối cùng hắn cũng bắt được một tia linh quang.
"Kiếm đạo chi lộ, vô cùng vô tận. Ta từng cho rằng, chỉ cần kiếm đủ nhanh, đủ mạnh là đủ. Nhưng bây giờ xem ra, kiếm đạo chân chính, không phải ở tốc độ hay lực lượng, mà ở tâm cảnh."
Trương Nhược Trần mở mắt, trong ánh mắt hiện lên một tia sáng kỳ dị.
Hắn giơ tay phải lên, năm ngón tay khẽ động. Một luồng kiếm khí vô hình ngưng tụ trong lòng bàn tay, không ngừng xoay tròn.
"Kiếm thứ nhất —— Nam Nhất!"
Kiếm khí bắn ra, xé toạc không trung, để lại một vệt sáng dài trên mặt đất.
"Kiếm thứ hai —— Bắc Nhất!"
Lại một đạo kiếm khí bắn ra, phương hướng hoàn toàn ngược lại, nhưng lại dung hợp hoàn mỹ với đạo kiếm khí trước đó, tạo thành một vòng tròn khép kín.
Trương Nhược Trần thu kiếm, khóe miệng nở nụ cười.
"Nam Nhất Bắc Nhất, một âm một dương, một cương một nhu. Hai kiếm này nhìn như đối lập, kỳ thực lại bổ sung cho nhau. Nếu có thể dung hợp hoàn mỹ, uy lực sẽ tăng gấp bội."
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh mắt xuyên qua tầng mây, phảng phất nhìn thấy nơi xa xôi nào đó.
"Đã lâu không gặp nàng rồi..."
Trong lòng hắn hiện lên bóng dáng một nữ tử —— Trì Dao.
Nàng là Nữ Hoàng của Đế Quốc Trung Ương Thánh Minh, cũng là người hắn khắc cốt ghi tâm.
"Trì Dao, chờ ta. Khi ta đột phá Vô Thượng Cảnh, chính là lúc ta lên đường đi tìm nàng."
Trương Nhược Trần nắm chặt nắm đấm, trong mắt lóe lên kiên định.
Đúng lúc này, một đạo thân ảnh từ xa bay tới, rơi xuống trước mặt hắn.
"Chủ nhân, có tin tức mới."
Người tới là Tiểu Hắc, sắc mặt có chút ngưng trọng.
"Chuyện gì?" Trương Nhược Trần hỏi.
"Vừa nhận được tin tức từ Hắc Ám Chi Uyên, Diêm Vô Thần đã xuất quan, hơn nữa đã đột phá đến Vô Thượng Cảnh Đại Thánh."
Ánh mắt Trương Nhược Trần khẽ động, nhưng rất nhanh khôi phục bình tĩnh.
"Diêm Vô Thần... cuối cùng hắn cũng đã đi đến bước này."
"Chủ nhân, ngài không lo lắng sao?" Tiểu Hắc có chút kinh ngạc.
"Có gì phải lo?" Trương Nhược Trần cười nhạt, "Hắn đột phá, ta cũng sẽ đột phá. Hơn nữa, ta tin tưởng kiếm đạo của mình, không thua kém bất kỳ ai."
Tiểu Hắc nghe vậy, trong mắt lóe lên vẻ kính nể.
"Chủ nhân quả nhiên là Chủ nhân, tâm tính này, không phải người thường có thể so sánh."
Trương Nhược Trần không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn bầu trời xa xăm.
"Nam Nhất Bắc Nhất, một kiếm khai thiên, một kiếm tích địa. Kiếm đạo của ta, mới vừa bắt đầu."
Hắn xoay người, đi về phía phòng trong.
"Tiểu Hắc, chuẩn bị một chút. Ba ngày sau, ta muốn bế quan."
"Vâng, Chủ nhân!"
Tiểu Hắc lui ra, trong sân chỉ còn lại một mình Trương Nhược Trần.
Hắn đứng trước cửa phòng, ánh mắt thâm thúy.
"Diêm Vô Thần, ngươi ở Hắc Ám Chi Uyên chờ ta. Lần tái ngộ này, chính là lúc phân thắng bại."
Nói xong, hắn đẩy cửa bước vào, thân ảnh biến mất trong bóng tối.
Ngoài sân, gió đêm thổi qua, mang theo một tia lạnh lẽo.
Mà ở nơi xa xôi —— Hắc Ám Chi Uyên, trong một tòa cung điện nguy nga, một nam tử mặc hắc bào đang ngồi trên long ỵ, hai mắt nhắm nghiền.
Hắn chính là Diêm Vô Thần.
Đột nhiên, hắn mở mắt, trong ánh mắt lóe lên một tia hàn quang.
"Trương Nhược Trần... ta biết ngươi nhất định sẽ đến."
Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười lạnh.
"Nam Nhất Bắc Nhất? Thú vị. Vậy để ta xem, kiếm của ngươi, rốt cuộc có thể xuyên qua Hắc Ám Chi Uyên hay không!"
Trong nháy mắt, khí tức toàn thân hắn bộc phát, khiến cả tòa cung điện đều run rẩy.
Một trận đại chiến long trời lở đất, sắp sửa trình diễn.