Chapter 12: Sửa Lại Lời Nói
Trong đại điện, không khí nhất thời trở nên yên tĩnh lạ thường.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Trương Nhược Trần, ánh mắt mang theo vẻ kinh ngạc và khó hiểu.
Vừa rồi, hắn rõ ràng còn nói ra những lời đại nghịch bất đạo, vậy mà giờ phút này lại đột nhiên đổi giọng?
"Ngươi... ngươi nói cái gì?" Hoàng Yên Trần sửng sốt, gần như không dám tin vào tai mình.
Trương Nhược Trần hít sâu một hơi, thần sắc nghiêm túc: "Ta nói, ta thu hồi lời nói lúc trước. Vừa rồi là ta nhất thời hồ đồ, nói năng lỗ mãng, mong các vị thứ lỗi."
Hắn vừa nói, vừa khẽ cúi người về phía mọi người trong đại điện, thái độ khiêm tốn.
Cả đại điện lặng ngắt như tờ.
Ngay cả những lão quái vật đứng ở phía trên cũng nhíu mày, ánh mắt nhìn Trương Nhược Trần mang theo vẻ dò xét.
"Tiểu tử này... rốt cuộc đang giở trò quỷ gì?" Một vị trưởng lão trầm giọng nói.
"Vừa rồi còn khí thế hung hăng, giờ lại đột nhiên nhận sai? Chẳng lẽ là sợ hãi rồi?"
"Cũng có thể là hắn nhận ra thực lực của mình không đủ, biết điều mà thu liễm lại."
Những tiếng bàn tán xôn xao vang lên khắp nơi.
Hoàng Yên Trần nhíu mày thật chặt, nhìn chằm chằm Trương Nhược Trần, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp.
Nàng biết rõ tính cách của Trương Nhược Trần. Hắn là người kiêu ngạo bẩm sinh, đã nói ra lời thì rất khó thu hồi. Vậy mà giờ phút này, hắn lại chủ động nhận sai?
Điều này thật sự không giống phong cách của hắn.
"Chẳng lẽ... hắn thật sự đã nghĩ thông suốt?" Hoàng Yên Trần thầm nghĩ.
Nhưng ngay khi nàng còn đang nghi hoặc, Trương Nhược Trần lại ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua mọi người trong đại điện, chậm rãi nói:
"Ta vừa rồi nói những lời đó, đúng là có chút kích động. Nhưng... có một câu, ta vẫn phải nói."
"Ồ?" Một vị trưởng lão cất tiếng: "Ngươi còn muốn nói gì?"
Trương Nhược Trần nhìn thẳng vào vị trưởng lão kia, từng chữ từng câu: "Ta muốn nói... cho dù ta có thu hồi lời nói, thì sự thật vẫn không thay đổi."
"Ngươi!" Vị trưởng lão kia biến sắc.
"Ngươi đừng tưởng rằng ta sợ các ngươi." Trương Nhược Trần cười lạnh một tiếng: "Ta chỉ là cảm thấy, vì những chuyện vặt vãnh này mà tranh cãi với các ngươi, thật sự quá mất thân phận."
"Ngươi nói cái gì?!" Một gã thanh niên đứng bên cạnh giận dữ quát.
"Ta nói, các ngươi căn bản không xứng để ta phải tức giận." Trương Nhược Trần khẽ nhếch khóe miệng, lộ ra một nụ cười khinh thường.
"Ngươi... ngươi thật là quá đáng!"
"Tiểu tử, ngươi muốn chết!"
Trong đại điện nhất thời náo loạn, không ít người đứng dậy, ánh mắt nhìn Trương Nhược Trần đầy sát khí.
Hoàng Yên Trần đứng ở một bên, nhìn cảnh này, không khỏi thở dài một hơi.
Nàng biết, Trương Nhược Trần căn bản không hề có ý định nhận sai. Hắn vừa rồi chỉ là cố ý trêu chọc mọi người mà thôi.
"Tiểu tử này... đúng là không sợ trời không sợ đất." Hoàng Yên Trần lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ.
Nhưng không hiểu sao, nhìn dáng vẻ kiêu ngạo đó của hắn, trong lòng nàng lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Có lẽ... chính vì sự kiêu ngạo và bất khuất này, mà hắn mới có thể đi được đến ngày hôm nay?
"Được rồi, đều im lặng cho ta!"
Đúng lúc này, một giọng nói trầm ổn vang lên.
Mọi người nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một lão giả mặc áo bào màu xám đang chậm rãi đứng dậy.
Lão giả này khí chất bất phàm, ánh mắt sắc bén như ưng, nhìn Trương Nhược Trần chằm chằm.
"Ngươi chính là Trương Nhược Trần?" Lão giả trầm giọng hỏi.
"Chính là ta." Trương Nhược Trần nhìn thẳng vào lão giả, không hề né tránh.
"Nghe nói ngươi vừa rồi nói, muốn một mình đối đầu với toàn bộ thế lực của chúng ta?" Lão giả nheo mắt lại.
"Không sai." Trương Nhược Trần gật đầu: "Ta nói vậy đấy."
"Ha ha ha..." Lão giả đột nhiên bật cười lớn: "Tiểu tử, ngươi có biết, câu nói vừa rồi của ngươi, đã đắc tội với bao nhiêu người không?"
"Ta không cần biết." Trương Nhược Trần lạnh nhạt nói: "Ta chỉ biết, nếu ai dám ngăn cản bước chân của ta, thì ta sẽ đạp bằng tất cả."
Lời vừa nói ra, cả đại điện lại rơi vào im lặng.
Tất cả mọi người đều nhìn Trương Nhược Trần với ánh mắt như nhìn một kẻ điên.
Nhưng không hiểu sao, trong ánh mắt đó, lại có thêm một chút kính nể.
Dù sao... không phải ai cũng có đủ can đảm để nói ra những lời như vậy.
Lão giả áo xám nhìn Trương Nhược Trần thật lâu, cuối cùng chậm rãi gật đầu: "Được, tốt lắm. Đã ngươi đã có lòng tin như vậy, vậy thì... chúng ta cứ chờ mà xem."
Nói xong, lão giả xoay người rời đi.
Những người khác thấy vậy, cũng lần lượt đứng dậy, mang theo ánh mắt phức tạp nhìn Trương Nhược Trần, rồi rời khỏi đại điện.
Chỉ trong chốc lát, trong đại điện chỉ còn lại Trương Nhược Trần và Hoàng Yên Trần.
"Ngươi... vừa rồi sao lại nói những lời đó?" Hoàng Yên Trần đi đến bên cạnh Trương Nhược Trần, thấp giọng hỏi.
Trương Nhược Trần quay đầu nhìn nàng, khẽ mỉm cười: "Có một số việc, không thể tránh né mãi được. Đã sớm muộn gì cũng phải đối mặt, chi bằng... cứ đường hoàng mà đối mặt."
Hoàng Yên Trần nghe vậy, trong lòng khẽ động.
Nàng nhìn Trương Nhược Trần, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Có lẽ... người đàn ông trước mắt này, thật sự có thể tạo nên kỳ tích?
"Đi thôi." Trương Nhược Trần vươn tay ra, nắm lấy tay Hoàng Yên Trần: "Chúng ta về nhà."
Hoàng Yên Trần khẽ giật mình, nhưng rồi vẫn để mặc hắn nắm tay mình, cùng hắn bước ra khỏi đại điện.
Bên ngoài, ánh nắng chiếu rọi, ấm áp mà chói chang.
Trương Nhược Trần ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong mắt lóe lên một tia kiên định.
Vô luận phía trước có bao nhiêu chông gai, hắn đều sẽ không lùi bước.
Bởi vì... hắn là Trương Nhược Trần.