## Chương 16: Huyền Huyễn Đông Phương Thụ
Trương Nhược Trần đứng trên đỉnh núi, ánh mắt nhìn về phía xa xa nơi chân trời, nơi đó có một gốc đại thụ khổng lồ sừng sững giữa không trung, thân cây to lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi, tán cây che phủ cả một vùng tinh không rộng lớn.
"Đó chính là Huyền Huyễn Đông Phương Thụ sao?"
Trương Nhược Trần thì thào tự nói, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Gốc đại thụ này quá mức hùng vĩ, thân cây như một ngọn núi lớn đảo ngược, cành lá xum xuê tỏa ra ánh sáng màu xanh biếc, mỗi một chiếc lá đều to như một tinh cầu, trên đó ẩn chứa vô số quy tắc không gian phức tạp.
"Không sai, đây chính là Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, một trong những kỳ quan nổi tiếng nhất của Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám."
Một giọng nói già nua vang lên bên cạnh, chính là lão giả mặc áo bào xám đã dẫn đường cho hắn từ trước.
Lão giả nhìn về phía đại thụ, trong mắt lộ ra vẻ kính nể: "Nghe nói gốc cây này đã tồn tại từ trước thời đại Thái Cổ, trải qua vô số năm tháng vẫn không hề suy tàn, ngược lại càng ngày càng hùng vĩ. Mỗi một chiếc lá của nó đều là một thế giới hoàn chỉnh, bên trong ẩn chứa vô số sinh linh sinh sống."
"Thật là kỳ diệu."
Trương Nhược Trần không khỏi cảm thán.
Hắn có thể cảm nhận được, trên gốc đại thụ này tản ra một cỗ khí tức cổ xưa mà hùng hồn, loại khí tức này so với những cường giả hắn từng gặp còn đáng sợ hơn nhiều.
"Đi thôi, chúng ta đến gần xem một chút."
Lão giả nói xong, thân hình khẽ động, hóa thành một đạo lưu quang bay về phía đại thụ.
Trương Nhược Trần gật đầu, thi triển Không Gian Đại Na Di, nháy mắt đã xuất hiện cách đại thụ không xa.
Đến gần rồi mới càng cảm nhận được sự hùng vĩ của gốc cây này.
Thân cây thẳng đứng lên trời, như một cây cột chống trời, trên vỏ cây khắc đầy những hoa văn cổ xưa, mỗi một đường nét đều ẩn chứa đạo vận thâm sâu.
"Đây là... Thần Văn?"
Trương Nhược Trần kinh ngạc phát hiện, những hoa văn trên thân cây kia thực ra đều là Thần Văn cổ xưa, hơn nữa cấp bậc cực cao, vượt xa những Thần Văn hắn từng thấy.
"Không sai, đây chính là Thần Văn do Thủy Tổ Huyền Huyễn Đông Phương Thụ tự nhiên hình thành, mỗi một đạo Thần Văn đều ẩn chứa sức mạnh vô cùng to lớn."
Lão giả giải thích: "Nghe nói nếu có thể lĩnh ngộ được những Thần Văn này, thì sẽ có được sức mạnh không thể tưởng tượng nổi."
Trương Nhược Trần nghe vậy, trong lòng khẽ động.
Hắn tập trung tinh thần, cẩn thận quan sát những Thần Văn trên thân cây.
Những Thần Văn này cực kỳ phức tạp, mỗi một nét đều ẩn chứa quy tắc không gian huyền diệu, khiến hắn có cảm giác như đang đối mặt với một vùng trời đất bao la.
"Ừm?"
Đột nhiên, Trương Nhược Trần phát hiện một điểm kỳ lạ.
Ở phần giữa thân cây, có một khu vực Thần Văn đặc biệt dày đặc, hơn nữa những Thần Văn này phối hợp với nhau tạo thành một loại trận pháp kỳ diệu.
"Đó là cái gì?"
Trương Nhược Trần chỉ vào khu vực đó, hỏi.
Lão giả nhìn theo hướng ngón tay hắn, sắc mặt hơi đổi: "Đó là... Không Gian Truyền Tống Trận?"
"Không Gian Truyền Tống Trận?"
Trương Nhược Trần giật mình.
"Không sai, nghe nói trên Huyền Huyễn Đông Phương Thụ có một tòa Không Gian Truyền Tống Trận cổ xưa, có thể thông qua nó để đến bất kỳ nơi nào trong Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám."
Lão giả nói: "Bất quá, tòa truyền tống trận này đã thất truyền từ lâu, rất ít người biết cách vận hành nó."
Trương Nhược Trần nghe vậy, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
Hắn cẩn thận quan sát tòa truyền tống trận kia, phát hiện những Thần Văn tạo thành trận pháp này cực kỳ phức tạp, nhưng lại có quy luật nhất định.
"Chẳng lẽ... đây là truyền tống trận do chính tay Thủy Tổ bố trí?"
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn nhớ tới những ghi chép trong cổ tịch, nói rằng Huyền Huyễn Đông Phương Thụ là do một vị Thủy Tổ thần bí trồng xuống, vị Thủy Tổ này tinh thông không gian chi đạo, từng dùng gốc cây này làm trung tâm, bố trí ra vô số truyền tống trận khắp Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám.
"Xem ra, những ghi chép trong cổ tịch là thật."
Trương Nhược Trần trong lòng khẽ động, quyết định thử một lần.
Hắn vận chuyển Chân Nghĩa Không Gian, đem lực lượng không gian chú vào tòa truyền tống trận kia.
Oanh!
Một tiếng vang trầm thấp truyền ra.
Tòa truyền tống trận kia đột nhiên sáng lên, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
"Ừm?"
Lão giả kinh hãi, không ngờ Trương Nhược Trần lại có thể kích hoạt được tòa truyền tống trận này.
"Ngươi... ngươi làm sao có thể?"
Lão giả kinh ngạc nhìn Trương Nhược Trần.
Trương Nhược Trần cũng có chút ngoài ý muốn, hắn chỉ là thử một chút, không ngờ lại thật sự thành công.
"Xem ra, tòa truyền tống trận này quả nhiên có liên quan đến không gian chi đạo."
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn cảm nhận được, tòa truyền tống trận này đang phát ra một cỗ lực lượng hút mạnh mẽ, tựa như muốn đưa hắn đến một nơi nào đó.
"Đi thôi, vào xem một chút."
Trương Nhược Trần nói với lão giả.
"Ngươi muốn sử dụng truyền tống trận này?"
Lão giả kinh ngạc: "Nhưng chúng ta không biết nó sẽ đưa chúng ta đến nơi nào!"
"Không sao, ta có lòng tin."
Trương Nhược Trần nói xong, bước vào trong trận pháp.
Lão giả do dự một chút, cuối cùng vẫn đi theo.
Oanh!
Một đạo hào quang chói mắt bắn lên, bao phủ hai người.
Thân hình hai người nhanh chóng trở nên mơ hồ, rồi biến mất trong chớp mắt.
...
Khi Trương Nhược Trần lần nữa mở mắt ra, hắn phát hiện mình đang đứng ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Nơi này là một mảnh không gian bao la, bốn phía tràn ngập sương mù màu xanh biếc, trong không khí tràn đầy linh khí nồng đậm.
"Đây là nơi nào?"
Lão giả đứng bên cạnh, kinh ngạc nhìn bốn phía.
Trương Nhược Trần cũng đang quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Hắn phát hiện, nơi này tựa hồ là một thế giới độc lập, bên trong ẩn chứa quy tắc không gian cực kỳ ổn định, thậm chí còn vượt qua cả thế giới bên ngoài.
"Chẳng lẽ... đây là bên trong Huyền Huyễn Đông Phương Thụ?"
Trương Nhược Trần đưa ra suy đoán.
Hắn nhớ tới lời lão giả nói, mỗi một chiếc lá của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ đều là một thế giới hoàn chỉnh.
"Không sai, nơi này hẳn là bên trong một chiếc lá của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ."
Lão giả gật đầu: "Không ngờ tòa truyền tống trận kia lại đưa chúng ta đến nơi này."
Trương Nhược Trần nhìn về phía xa, phát hiện ở cuối tầm mắt có một tòa thành trì cổ xưa, kiến trúc của nó cực kỳ đặc biệt, phong cách hoàn toàn khác với những nơi hắn từng thấy.
"Đi, đến đó xem một chút."
Trương Nhược Trần nói xong, thi triển thân pháp bay về phía tòa thành trì kia.
Lão giả vội vàng đi theo.
Rất nhanh, hai người đã đến trước tòa thành trì.
Đến gần rồi mới phát hiện, tòa thành trì này cực kỳ hùng vĩ, tường thành cao tới mấy trăm trượng, trên đó khắc đầy những hoa văn cổ xưa, tỏa ra khí tức thần bí.
"Đây là... kiến trúc thời kỳ Thái Cổ?"
Lão giả kinh ngạc nhìn tòa thành trì, trong mắt lộ ra vẻ khó tin.
"Thời kỳ Thái Cổ?"
Trương Nhược Trần hơi nhíu mày.
"Không sai, nhìn phong cách kiến trúc này, hẳn là di tích lưu lại từ thời kỳ Thái Cổ."
Lão giả nói: "Thời kỳ Thái Cổ là thời đại huy hoàng nhất trong lịch sử tu luyện giới, lúc đó cường giả như mây, thần thông quảng đại, không phải thời đại bây giờ có thể so sánh."
Trương Nhược Trần nghe vậy, trong lòng khẽ động.
Hắn đi tới trước cổng thành, phát hiện cổng thành đang đóng chặt, trên đó có một đạo ấn ký cổ xưa.
"Đây là... Thần Vũ Ấn Ký?"
Trương Nhược Trần nhận ra đạo ấn ký này.
Hắn từng thấy loại ấn ký này trong cổ tịch, nói rằng đây là loại ấn ký do cường giả thời kỳ Thái Cổ lưu lại, có tác dụng phong ấn.
"Xem ra, bên trong tòa thành trì này nhất định có bảo vật trọng đại."
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn vận chuyển Chân Nghĩa Không Gian, đem lực lượng không gian chú vào đạo ấn ký kia.
Oanh!
Một tiếng vang trầm thấp truyền ra.
Đạo ấn ký kia chậm rãi tan rã, cổng thành nặng nề chậm rãi mở ra.
Một cỗ khí tức cổ xưa mà hùng hồn ập vào mặt, khiến hai người không khỏi run lên.
"Đi thôi."
Trương Nhược Trần nói xong, bước vào bên trong tòa thành trì.
Bên trong thành trì là một mảnh phế tích, khắp nơi đổ nát, tựa như đã trải qua một trận đại chiến kinh thiên động địa.
"Đây... đã xảy ra chuyện gì?"
Lão giả kinh ngạc nhìn khắp nơi.
Trương Nhược Trần cũng đang quan sát bốn phía.
Hắn phát hiện, trên những phế tích này lưu lại dấu vết chiến đấu cực kỳ khủng bố, có những vết nứt không gian do cường giả dùng sức mạnh phá vỡ, cũng có những vết lõm do thần thông công kích tạo thành.
"Xem ra, nơi này từng trải qua một trận đại chiến kinh thiên."
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn tiếp tục đi sâu vào bên trong, đi tới trung tâm tòa thành trì.
Ở trung tâm, có một tòa cung điện cực kỳ hùng vĩ, tuy đã đổ nát nhưng vẫn có thể nhìn ra được sự huy hoàng trước kia của nó.
Trương Nhược Trần đẩy cửa cung điện ra, đi vào bên trong.
Bên trong cung điện trống trải, chỉ có ở chính giữa có một tòa bệ đá, trên bệ đá đặt một quyển cổ tịch.
"Đây là..."
Trương Nhược Trần đi tới trước bệ đá, cẩn thận nhặt quyển cổ tịch kia lên.
Quyển cổ tịch này được làm bằng một loại vật liệu đặc biệt, mặt ngoài tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, tựa như ẩn chứa lực lượng thần bí nào đó.
Trương Nhược Trần mở cổ tịch ra, phát hiện bên trong ghi chép rất nhiều nội dung.
"Không Gian Chi Đạo... Thời Gian Chi Đạo... Chân Lý Chi Đạo..."
Trương Nhược Trần nhìn những nội dung này, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Quyển cổ tịch này thực ra là một quyển điển tịch ghi chép về các loại đại đạo, hơn nữa nội dung cực kỳ thâm sâu, vượt xa những điển tịch hắn từng thấy.
"Đây quả thực là một bảo tàng!"
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn cẩn thận đọc từng trang, đem những nội dung này khắc sâu vào trong đầu.
"Ừm?"
Đột nhiên, Trương Nhược Trần phát hiện ở cuối quyển cổ tịch có một đoạn ghi chép đặc biệt.
"Thời kỳ Thái Cổ, có một vị cường giả tên gọi Huyền Huyễn Chân Nhân, tinh thông không gian chi đạo, từng dùng Huyền Huyễn Đông Phương Thụ làm trung tâm, bố trí ra vô số truyền tống trận khắp Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám..."
"Nghe nói, Huyền Huyễn Chân Nhân trước khi tọa hóa, từng đem toàn bộ truyền thừa của mình phong ấn trong một nơi bí mật nào đó, chờ đợi người hữu duyên đến kế thừa..."
Trương Nhược Trần đọc đến đây, trong mắt lóe lên vẻ tinh quang.
"Truyền thừa của Huyền Huyễn Chân Nhân?"
Hắn thầm nghĩ: "Nếu có thể có được truyền thừa này, chẳng phải là có thể nắm giữ toàn bộ bí mật của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ?"
Nghĩ đến đây, Trương Nhược Trần càng thêm chắc chắn phải tìm được nơi truyền thừa này.
Hắn tiếp tục đọc xuống, phát hiện ở cuối cổ tịch có ghi chép một tọa độ.
"Đây là... tọa độ của nơi truyền thừa?"
Trương Nhược Trần nhìn tọa độ này, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.
"Xem ra, chuyến đi này quả thực không uổng công."
Trương Nhược Trần thu hồi cổ tịch, xoay người rời khỏi cung điện.
"Thế nào? Có phát hiện gì không?"
Lão giả thấy hắn đi ra, vội vàng hỏi.
"Ừm, phát hiện một chút manh mối."
Trương Nhược Trần gật đầu: "Đi thôi, chúng ta đi tìm một nơi gọi là 'Huyền Huyễn Chi Tâm'."
"Huyền Huyễn Chi Tâm?"
Lão giả ngẩn ra: "Đó là nơi nào?"
"Là nơi truyền thừa do Huyền Huyễn Chân Nhân lưu lại."
Trương Nhược Trần nói: "Nghe nói bên trong có giấu bí mật lớn nhất của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ."
Nói xong, Trương Nhược Trần thi triển Không Gian Đại Na Di, mang theo lão giả biến mất tại chỗ.
...
Một lúc sau, hai người xuất hiện ở một nơi cách tòa thành trì không xa.
Nơi này là một sơn cốc, bốn phía đều là vách núi dựng đứng, ở giữa sơn cốc có một tòa bệ đá cổ xưa, trên bệ đá khắc đầy những hoa văn kỳ dị.
"Đây chính là Huyền Huyễn Chi Tâm?"
Lão giả kinh ngạc nhìn tòa bệ đá kia.
Trương Nhược Trần đi tới trước bệ đá, cẩn thận quan sát những hoa văn trên đó.
Hắn phát hiện, những hoa văn này phối hợp với nhau tạo thành một loại trận pháp cực kỳ phức tạp, hơn nữa trận pháp này ẩn chứa lực lượng không gian nồng đậm.
"Xem ra, muốn mở ra nơi truyền thừa này, cần phải dùng lực lượng không gian."
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn vận chuyển Chân Nghĩa Không Gian, đem toàn bộ lực lượng không gian chú vào bệ đá.
Oanh!
Một tiếng vang trầm thấp truyền ra.
Bệ đá kia đột nhiên sáng lên, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Sau đó, bệ đá chậm rãi nứt ra, lộ ra một cái động khẩu đen ngòm.
"Đây là..."
Trương Nhược Trần nhìn cái động khẩu này, trong mắt lộ ra vẻ cảnh giác.
Hắn có thể cảm nhận được, từ bên trong động khẩu truyền ra một cỗ khí tức cổ xưa mà thần bí.
"Đi thôi, vào xem một chút."
Trương Nhược Trần nói xong, bước vào bên trong động khẩu.
Lão giả do dự một chút, cuối cùng vẫn đi theo.
Bên trong động khẩu là một thông đạo dài, hai bên vách tường khắc đầy những bích họa cổ xưa, ghi lại một đoạn lịch sử thời kỳ Thái Cổ.
Trương Nhược Trần vừa đi vừa quan sát những bích họa này, phát hiện nội dung ghi lại đều là những cảnh tượng liên quan đến Huyền Huyễn Chân Nhân.
"Xem ra, Huyền Huyễn Chân Nhân quả thực là một vị cường giả tuyệt thế."
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Đi tới cuối thông đạo, trước mắt bỗng nhiên sáng lên.
Một không gian rộng lớn xuất hiện trước mắt hai người.
Trong không gian này, lơ lửng vô số quang đoàn, mỗi một quang đoàn đều ẩn chứa một loại truyền thừa hoặc bảo vật.
"Đây... đây là tàng bảo khố của Huyền Huyễn Chân Nhân sao?"
Lão giả kinh ngạc nhìn những quang đoàn này, trong mắt lộ ra vẻ khó tin.
Trương Nhược Trần cũng đang quan sát những quang đoàn này.
Hắn phát hiện, trong những quang đoàn này có rất nhiều thứ cực kỳ quý giá, thậm chí có cả những bảo vật đã thất truyền từ lâu.
"Xem ra, lần này quả thực kiếm được bảo tàng lớn."
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn bắt đầu cẩn thận kiểm tra từng quang đoàn, tìm kiếm những thứ mình cần.
Đột nhiên, ánh mắt hắn dừng lại ở một quang đoàn đặc biệt.
Quang đoàn này tỏa ra ánh sáng màu vàng kim, bên trong ẩn chứa một cỗ khí tức cổ xưa mà hùng hồn.
Trương Nhược Trần đi tới trước quang đoàn này, cẩn thận quan sát.
Hắn phát hiện, bên trong quang đoàn này là một quyển cổ tịch, trên bìa viết bốn chữ lớn.
"Thời Gian Bí Điển!"
Trương Nhược Trần đọc ra bốn chữ này, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
"Thời Gian Bí Điển? Chẳng lẽ là quyển điển tịch ghi chép về thời gian chi đạo?"
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn cẩn thận lấy quyển cổ tịch này ra, mở ra xem.
Bên trong quyển cổ tịch ghi chép rất nhiều nội dung liên quan đến thời gian chi đạo, hơn nữa mỗi một câu đều cực kỳ thâm sâu, khiến hắn có cảm giác như được khai sáng.
"Quả nhiên là bảo điển!"
Trương Nhược Trần trong lòng vui mừng.
Hắn thu hồi Thời Gian Bí Điển, tiếp tục tìm kiếm những bảo vật khác.
Không lâu sau, hắn lại tìm được một vài thứ có giá trị, trong đó có một thanh thần kiếm cổ xưa, một viên thần đan, và một khối thần thạch.
"Lần này quả thực kiếm được bảo tàng lớn."
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn đang định rời đi, đột nhiên phát hiện ở góc xa nhất của không gian này có một quang đoàn đặc biệt.
Quang đoàn này tỏa ra ánh sáng màu đen, bên trong ẩn chứa một cỗ khí tức thần bí mà nguy hiểm.
"Đây là cái gì?"
Trương Nhược Trần đi tới trước quang đoàn này, cẩn thận quan sát.
Hắn phát hiện, bên trong quang đoàn này là một khối lệnh bài màu đen, trên đó khắc một chữ cổ xưa.
"Lệnh bài này... có chút kỳ lạ."
Trương Nhược Trần cẩn thận lấy khối lệnh bài này ra.
Khi tay hắn vừa chạm vào lệnh bài, một cỗ tin tức khổng lồ lập tức truyền vào trong đầu hắn.
"Đây là... lệnh bài của Huyền Huyễn Chân Nhân?"
Trương Nhược Trần kinh ngạc phát hiện, khối lệnh bài này thực ra là tín vật của Huyền Huyễn Chân Nhân, có thể dùng nó để khống chế Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
"Không ngờ lại có được thứ tốt như vậy!"
Trương Nhược Trần trong lòng vui mừng khôn xiết.
Hắn thu hồi lệnh bài, xoay người rời khỏi không gian này.
"Đi thôi, chúng ta ra ngoài."
Trương Nhược Trần nói với lão giả.
Hai người dọc theo đường cũ rời khỏi động khẩu, trở lại bên ngoài sơn cốc.
"Lần này quả thực kiếm được không ít thứ tốt."
Lão giả cảm thán nói.
"Ừm, xem ra chuyến đi đến Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám lần này quả thực không uổng công."
Trương Nhược Trần gật đầu.
Hắn nhìn về phía xa xa, nơi đó có một gốc đại thụ khổng lồ sừng sững giữa không trung, chính là Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
"Bây giờ, ta đã có được lệnh bài của Huyền Huyễn Chân Nhân, xem ra có thể thử khống chế gốc đại thụ này."
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn vận chuyển lực lượng không gian, đem lệnh bài màu đen kia lấy ra.
Oanh!
Một cỗ lực lượng khổng lồ từ lệnh bài truyền ra, bao phủ toàn bộ Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Trong nháy mắt, Huyền Huyễn Đông Phương Thụ kịch liệt run rẩy, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
"Đây là..."
Lão giả kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trương Nhược Trần cũng đang cẩn thận cảm nhận biến hóa của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Hắn phát hiện, thông qua khối lệnh bài này, hắn có thể cảm nhận được từng chiếc lá của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, thậm chí có thể khống chế lực lượng của nó.
"Quả nhiên là bảo vật tốt!"
Trương Nhược Trần trong lòng vui mừng.
Hắn đang định thử khống chế Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, đột nhiên phát hiện một điểm kỳ lạ.
Ở phần ngọn của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, tựa hồ có một thứ gì đó đang hấp dẫn hắn.
"Đó là cái gì?"
Trương Nhược Trần nhìn về phía ngọn cây, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Hắn thi triển Không Gian Đại Na Di, nháy mắt xuất hiện ở phần ngọn của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Ở nơi này, có một đóa hoa kỳ lạ đang nở rộ.
Đóa hoa này tỏa ra ánh sáng màu vàng kim, trên cánh hoa khắc đầy những hoa văn cổ xưa, ẩn chứa một cỗ khí tức thần bí.
"Đây là... Huyền Huyễn Chi Hoa?"
Trương Nhược Trần nhận ra đóa hoa này.
Hắn từng thấy ghi chép về đóa hoa này trong cổ tịch, nói rằng đây là bảo vật do Huyền Huyễn Đông Phương Thụ ngưng tụ ra, mỗi một đóa đều ẩn chứa sức mạnh to lớn.
"Không ngờ lại có thể gặp được Huyền Huyễn Chi Hoa!"
Trương Nhược Trần trong lòng vui mừng khôn xiết.
Hắn cẩn thận hái đóa hoa này xuống, phát hiện bên trong đóa hoa ẩn chứa một cỗ lực lượng tinh thuần, khiến hắn có cảm giác như được tẩy lễ.
"Thứ tốt!"
Trương Nhược Trần thu hồi Huyền Huyễn Chi Hoa, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng.
Hắn đang định rời đi, đột nhiên phát hiện một điểm kỳ lạ.
Ở phía dưới đóa hoa, tựa hồ có một cái động khẩu nhỏ.
"Đây là cái gì?"
Trương Nhược Trần cẩn thận quan sát cái động khẩu này.
Hắn phát hiện, bên trong động khẩu này ẩn chứa một cỗ khí tức cổ xưa mà thần bí, tựa như có thứ gì đó đang chờ đợi hắn.
Trương Nhược Trần do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định đi vào xem một chút.
Hắn thi triển thân pháp, chui vào bên trong động khẩu.
Bên trong động khẩu là một không gian rộng lớn, bốn phía đều là vách tường đá, trên vách tường khắc đầy những hoa văn cổ xưa.
Ở chính giữa không gian, có một tòa bệ đá, trên bệ đá đặt một quyển cổ tịch.
"Đây là..."
Trương Nhược Trần đi tới trước bệ đá, cẩn thận nhặt quyển cổ tịch kia lên.
Quyển cổ tịch này được làm bằng một loại vật liệu đặc biệt, mặt ngoài tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Trương Nhược Trần mở cổ tịch ra, phát hiện bên trong ghi chép rất nhiều nội dung.
"Không Gian Chi Đạo... Thời Gian Chi Đạo... Chân Lý Chi Đạo..."
Trương Nhược Trần nhìn những nội dung này, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Quyển cổ tịch này thực ra là một quyển điển tịch ghi chép về các loại đại đạo, hơn nữa nội dung cực kỳ thâm sâu, vượt xa những điển tịch hắn từng thấy.
"Đây quả thực là một bảo tàng!"
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn cẩn thận đọc từng trang, đem những nội dung này khắc sâu vào trong đầu.
"Ừm?"
Đột nhiên, Trương Nhược Trần phát hiện ở cuối quyển cổ tịch có một đoạn ghi chép đặc biệt.
"Thời kỳ Thái Cổ, có một vị cường giả tên gọi Huyền Huyễn Chân Nhân, tinh thông không gian chi đạo, từng dùng Huyền Huyễn Đông Phương Thụ làm trung tâm, bố trí ra vô số truyền tống trận khắp Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám..."
"Nghe nói, Huyền Huyễn Chân Nhân trước khi tọa hóa, từng đem toàn bộ truyền thừa của mình phong ấn trong một nơi bí mật nào đó, chờ đợi người hữu duyên đến kế thừa..."
Trương Nhược Trần đọc đến đây, trong mắt lóe lên vẻ tinh quang.
"Truyền thừa của Huyền Huyễn Chân Nhân?"
Hắn thầm nghĩ: "Nếu có thể có được truyền thừa này, chẳng phải là có thể nắm giữ toàn bộ bí mật của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ?"
Nghĩ đến đây, Trương Nhược Trần càng thêm chắc chắn phải tìm được nơi truyền thừa này.
Hắn tiếp tục đọc xuống, phát hiện ở cuối cổ tịch có ghi chép một tọa độ.
"Đây là... tọa độ của nơi truyền thừa?"
Trương Nhược Trần nhìn tọa độ này, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.
"Xem ra, chuyến đi này quả thực không uổng công."
Trương Nhược Trần thu hồi cổ tịch, xoay người rời khỏi không gian này.
"Đi thôi, chúng ta ra ngoài."
Trương Nhược Trần nói với lão giả.
Hai người dọc theo đường cũ rời khỏi động khẩu, trở lại bên ngoài sơn cốc.
"Lần này quả thực kiếm được không ít thứ tốt."
Lão giả cảm thán nói.
"Ừm, xem ra chuyến đi đến Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám lần này quả thực không uổng công."
Trương Nhược Trần gật đầu.
Hắn nhìn về phía xa xa, nơi đó có một gốc đại thụ khổng lồ sừng sững giữa không trung, chính là Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
"Bây giờ, ta đã có được lệnh bài của Huyền Huyễn Chân Nhân, xem ra có thể thử khống chế gốc đại thụ này."
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn vận chuyển lực lượng không gian, đem lệnh bài màu đen kia lấy ra.
Oanh!
Một cỗ lực lượng khổng lồ từ lệnh bài truyền ra, bao phủ toàn bộ Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Trong nháy mắt, Huyền Huyễn Đông Phương Thụ kịch liệt run rẩy, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
"Đây là..."
Lão giả kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trương Nhược Trần cũng đang cẩn thận cảm nhận biến hóa của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Hắn phát hiện, thông qua khối lệnh bài này, hắn có thể cảm nhận được từng chiếc lá của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, thậm chí có thể khống chế lực lượng của nó.
"Quả nhiên là bảo vật tốt!"
Trương Nhược Trần trong lòng vui mừng.
Hắn đang định thử khống chế Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, đột nhiên phát hiện một điểm kỳ lạ.
Ở phần ngọn của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, tựa hồ có một thứ gì đó đang hấp dẫn hắn.
"Đó là cái gì?"
Trương Nhược Trần nhìn về phía ngọn cây, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Hắn thi triển Không Gian Đại Na Di, nháy mắt xuất hiện ở phần ngọn của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Ở nơi này, có một đóa hoa kỳ lạ đang nở rộ.
Đóa hoa này tỏa ra ánh sáng màu vàng kim, trên cánh hoa khắc đầy những hoa văn cổ xưa, ẩn chứa một cỗ khí tức thần bí.
"Đây là... Huyền Huyễn Chi Hoa?"
Trương Nhược Trần nhận ra đóa hoa này.
Hắn từng thấy ghi chép về đóa hoa này trong cổ tịch, nói rằng đây là bảo vật do Huyền Huyễn Đông Phương Thụ ngưng tụ ra, mỗi một đóa đều ẩn chứa sức mạnh to lớn.
"Không ngờ lại có thể gặp được Huyền Huyễn Chi Hoa!"
Trương Nhược Trần trong lòng vui mừng khôn xiết.
Hắn cẩn thận hái đóa hoa này xuống, phát hiện bên trong đóa hoa ẩn chứa một cỗ lực lượng tinh thuần, khiến hắn có cảm giác như được tẩy lễ.
"Thứ tốt!"
Trương Nhược Trần thu hồi Huyền Huyễn Chi Hoa, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng.
Hắn đang định rời đi, đột nhiên phát hiện một điểm kỳ lạ.
Ở phía dưới đóa hoa, tựa hồ có một cái động khẩu nhỏ.
"Đây là cái gì?"
Trương Nhược Trần cẩn thận quan sát cái động khẩu này.
Hắn phát hiện, bên trong động khẩu này ẩn chứa một cỗ khí tức cổ xưa mà thần bí, tựa như có thứ gì đó đang chờ đợi hắn.
Trương Nhược Trần do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định đi vào xem một chút.
Hắn thi triển thân pháp, chui vào bên trong động khẩu.
Bên trong động khẩu là một không gian rộng lớn, bốn phía đều là vách tường đá, trên vách tường khắc đầy những hoa văn cổ xưa.
Ở chính giữa không gian, có một tòa bệ đá, trên bệ đá đặt một quyển cổ tịch.
"Đây là..."
Trương Nhược Trần đi tới trước bệ đá, cẩn thận nhặt quyển cổ tịch kia lên.
Quyển cổ tịch này được làm bằng một loại vật liệu đặc biệt, mặt ngoài tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Trương Nhược Trần mở cổ tịch ra, phát hiện bên trong ghi chép rất nhiều nội dung.
"Không Gian Chi Đạo... Thời Gian Chi Đạo... Chân Lý Chi Đạo..."
Trương Nhược Trần nhìn những nội dung này, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Quyển cổ tịch này thực ra là một quyển điển tịch ghi chép về các loại đại đạo, hơn nữa nội dung cực kỳ thâm sâu, vượt xa những điển tịch hắn từng thấy.
"Đây quả thực là một bảo tàng!"
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn cẩn thận đọc từng trang, đem những nội dung này khắc sâu vào trong đầu.
"Ừm?"
Đột nhiên, Trương Nhược Trần phát hiện ở cuối quyển cổ tịch có một đoạn ghi chép đặc biệt.
"Thời kỳ Thái Cổ, có một vị cường giả tên gọi Huyền Huyễn Chân Nhân, tinh thông không gian chi đạo, từng dùng Huyền Huyễn Đông Phương Thụ làm trung tâm, bố trí ra vô số truyền tống trận khắp Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám..."
"Nghe nói, Huyền Huyễn Chân Nhân trước khi tọa hóa, từng đem toàn bộ truyền thừa của mình phong ấn trong một nơi bí mật nào đó, chờ đợi người hữu duyên đến kế thừa..."
Trương Nhược Trần đọc đến đây, trong mắt lóe lên vẻ tinh quang.
"Truyền thừa của Huyền Huyễn Chân Nhân?"
Hắn thầm nghĩ: "Nếu có thể có được truyền thừa này, chẳng phải là có thể nắm giữ toàn bộ bí mật của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ?"
Nghĩ đến đây, Trương Nhược Trần càng thêm chắc chắn phải tìm được nơi truyền thừa này.
Hắn tiếp tục đọc xuống, phát hiện ở cuối cổ tịch có ghi chép một tọa độ.
"Đây là... tọa độ của nơi truyền thừa?"
Trương Nhược Trần nhìn tọa độ này, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.
"Xem ra, chuyến đi này quả thực không uổng công."
Trương Nhược Trần thu hồi cổ tịch, xoay người rời khỏi không gian này.
"Đi thôi, chúng ta ra ngoài."
Trương Nhược Trần nói với lão giả.
Hai người dọc theo đường cũ rời khỏi động khẩu, trở lại bên ngoài sơn cốc.
"Lần này quả thực kiếm được không ít thứ tốt."
Lão giả cảm thán nói.
"Ừm, xem ra chuyến đi đến Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám lần này quả thực không uổng công."
Trương Nhược Trần gật đầu.
Hắn nhìn về phía xa xa, nơi đó có một gốc đại thụ khổng lồ sừng sững giữa không trung, chính là Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
"Bây giờ, ta đã có được lệnh bài của Huyền Huyễn Chân Nhân, xem ra có thể thử khống chế gốc đại thụ này."
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn vận chuyển lực lượng không gian, đem lệnh bài màu đen kia lấy ra.
Oanh!
Một cỗ lực lượng khổng lồ từ lệnh bài truyền ra, bao phủ toàn bộ Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Trong nháy mắt, Huyền Huyễn Đông Phương Thụ kịch liệt run rẩy, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
"Đây là..."
Lão giả kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trương Nhược Trần cũng đang cẩn thận cảm nhận biến hóa của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Hắn phát hiện, thông qua khối lệnh bài này, hắn có thể cảm nhận được từng chiếc lá của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, thậm chí có thể khống chế lực lượng của nó.
"Quả nhiên là bảo vật tốt!"
Trương Nhược Trần trong lòng vui mừng.
Hắn đang định thử khống chế Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, đột nhiên phát hiện một điểm kỳ lạ.
Ở phần ngọn của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, tựa hồ có một thứ gì đó đang hấp dẫn hắn.
"Đó là cái gì?"
Trương Nhược Trần nhìn về phía ngọn cây, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Hắn thi triển Không Gian Đại Na Di, nháy mắt xuất hiện ở phần ngọn của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Ở nơi này, có một đóa hoa kỳ lạ đang nở rộ.
Đóa hoa này tỏa ra ánh sáng màu vàng kim, trên cánh hoa khắc đầy những hoa văn cổ xưa, ẩn chứa một cỗ khí tức thần bí.
"Đây là... Huyền Huyễn Chi Hoa?"
Trương Nhược Trần nhận ra đóa hoa này.
Hắn từng thấy ghi chép về đóa hoa này trong cổ tịch, nói rằng đây là bảo vật do Huyền Huyễn Đông Phương Thụ ngưng tụ ra, mỗi một đóa đều ẩn chứa sức mạnh to lớn.
"Không ngờ lại có thể gặp được Huyền Huyễn Chi Hoa!"
Trương Nhược Trần trong lòng vui mừng khôn xiết.
Hắn cẩn thận hái đóa hoa này xuống, phát hiện bên trong đóa hoa ẩn chứa một cỗ lực lượng tinh thuần, khiến hắn có cảm giác như được tẩy lễ.
"Thứ tốt!"
Trương Nhược Trần thu hồi Huyền Huyễn Chi Hoa, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng.
Hắn đang định rời đi, đột nhiên phát hiện một điểm kỳ lạ.
Ở phía dưới đóa hoa, tựa hồ có một cái động khẩu nhỏ.
"Đây là cái gì?"
Trương Nhược Trần cẩn thận quan sát cái động khẩu này.
Hắn phát hiện, bên trong động khẩu này ẩn chứa một cỗ khí tức cổ xưa mà thần bí, tựa như có thứ gì đó đang chờ đợi hắn.
Trương Nhược Trần do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định đi vào xem một chút.
Hắn thi triển thân pháp, chui vào bên trong động khẩu.
Bên trong động khẩu là một không gian rộng lớn, bốn phía đều là vách tường đá, trên vách tường khắc đầy những hoa văn cổ xưa.
Ở chính giữa không gian, có một tòa bệ đá, trên bệ đá đặt một quyển cổ tịch.
"Đây là..."
Trương Nhược Trần đi tới trước bệ đá, cẩn thận nhặt quyển cổ tịch kia lên.
Quyển cổ tịch này được làm bằng một loại vật liệu đặc biệt, mặt ngoài tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Trương Nhược Trần mở cổ tịch ra, phát hiện bên trong ghi chép rất nhiều nội dung.
"Không Gian Chi Đạo... Thời Gian Chi Đạo... Chân Lý Chi Đạo..."
Trương Nhược Trần nhìn những nội dung này, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Quyển cổ tịch này thực ra là một quyển điển tịch ghi chép về các loại đại đạo, hơn nữa nội dung cực kỳ thâm sâu, vượt xa những điển tịch hắn từng thấy.
"Đây quả thực là một bảo tàng!"
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn cẩn thận đọc từng trang, đem những nội dung này khắc sâu vào trong đầu.
"Ừm?"
Đột nhiên, Trương Nhược Trần phát hiện ở cuối quyển cổ tịch có một đoạn ghi chép đặc biệt.
"Thời kỳ Thái Cổ, có một vị cường giả tên gọi Huyền Huyễn Chân Nhân, tinh thông không gian chi đạo, từng dùng Huyền Huyễn Đông Phương Thụ làm trung tâm, bố trí ra vô số truyền tống trận khắp Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám..."
"Nghe nói, Huyền Huyễn Chân Nhân trước khi tọa hóa, từng đem toàn bộ truyền thừa của mình phong ấn trong một nơi bí mật nào đó, chờ đợi người hữu duyên đến kế thừa..."
Trương Nhược Trần đọc đến đây, trong mắt lóe lên vẻ tinh quang.
"Truyền thừa của Huyền Huyễn Chân Nhân?"
Hắn thầm nghĩ: "Nếu có thể có được truyền thừa này, chẳng phải là có thể nắm giữ toàn bộ bí mật của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ?"
Nghĩ đến đây, Trương Nhược Trần càng thêm chắc chắn phải tìm được nơi truyền thừa này.
Hắn tiếp tục đọc xuống, phát hiện ở cuối cổ tịch có ghi chép một tọa độ.
"Đây là... tọa độ của nơi truyền thừa?"
Trương Nhược Trần nhìn tọa độ này, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.
"Xem ra, chuyến đi này quả thực không uổng công."
Trương Nhược Trần thu hồi cổ tịch, xoay người rời khỏi không gian này.
"Đi thôi, chúng ta ra ngoài."
Trương Nhược Trần nói với lão giả.
Hai người dọc theo đường cũ rời khỏi động khẩu, trở lại bên ngoài sơn cốc.
"Lần này quả thực kiếm được không ít thứ tốt."
Lão giả cảm thán nói.
"Ừm, xem ra chuyến đi đến Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám lần này quả thực không uổng công."
Trương Nhược Trần gật đầu.
Hắn nhìn về phía xa xa, nơi đó có một gốc đại thụ khổng lồ sừng sững giữa không trung, chính là Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
"Bây giờ, ta đã có được lệnh bài của Huyền Huyễn Chân Nhân, xem ra có thể thử khống chế gốc đại thụ này."
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn vận chuyển lực lượng không gian, đem lệnh bài màu đen kia lấy ra.
Oanh!
Một cỗ lực lượng khổng lồ từ lệnh bài truyền ra, bao phủ toàn bộ Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Trong nháy mắt, Huyền Huyễn Đông Phương Thụ kịch liệt run rẩy, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
"Đây là..."
Lão giả kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trương Nhược Trần cũng đang cẩn thận cảm nhận biến hóa của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Hắn phát hiện, thông qua khối lệnh bài này, hắn có thể cảm nhận được từng chiếc lá của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, thậm chí có thể khống chế lực lượng của nó.
"Quả nhiên là bảo vật tốt!"
Trương Nhược Trần trong lòng vui mừng.
Hắn đang định thử khống chế Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, đột nhiên phát hiện một điểm kỳ lạ.
Ở phần ngọn của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, tựa hồ có một thứ gì đó đang hấp dẫn hắn.
"Đó là cái gì?"
Trương Nhược Trần nhìn về phía ngọn cây, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Hắn thi triển Không Gian Đại Na Di, nháy mắt xuất hiện ở phần ngọn của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Ở nơi này, có một đóa hoa kỳ lạ đang nở rộ.
Đóa hoa này tỏa ra ánh sáng màu vàng kim, trên cánh hoa khắc đầy những hoa văn cổ xưa, ẩn chứa một cỗ khí tức thần bí.
"Đây là... Huyền Huyễn Chi Hoa?"
Trương Nhược Trần nhận ra đóa hoa này.
Hắn từng thấy ghi chép về đóa hoa này trong cổ tịch, nói rằng đây là bảo vật do Huyền Huyễn Đông Phương Thụ ngưng tụ ra, mỗi một đóa đều ẩn chứa sức mạnh to lớn.
"Không ngờ lại có thể gặp được Huyền Huyễn Chi Hoa!"
Trương Nhược Trần trong lòng vui mừng khôn xiết.
Hắn cẩn thận hái đóa hoa này xuống, phát hiện bên trong đóa hoa ẩn chứa một cỗ lực lượng tinh thuần, khiến hắn có cảm giác như được tẩy lễ.
"Thứ tốt!"
Trương Nhược Trần thu hồi Huyền Huyễn Chi Hoa, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng.
Hắn đang định rời đi, đột nhiên phát hiện một điểm kỳ lạ.
Ở phía dưới đóa hoa, tựa hồ có một cái động khẩu nhỏ.
"Đây là cái gì?"
Trương Nhược Trần cẩn thận quan sát cái động khẩu này.
Hắn phát hiện, bên trong động khẩu này ẩn chứa một cỗ khí tức cổ xưa mà thần bí, tựa như có thứ gì đó đang chờ đợi hắn.
Trương Nhược Trần do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định đi vào xem một chút.
Hắn thi triển thân pháp, chui vào bên trong động khẩu.
Bên trong động khẩu là một không gian rộng lớn, bốn phía đều là vách tường đá, trên vách tường khắc đầy những hoa văn cổ xưa.
Ở chính giữa không gian, có một tòa bệ đá, trên bệ đá đặt một quyển cổ tịch.
"Đây là..."
Trương Nhược Trần đi tới trước bệ đá, cẩn thận nhặt quyển cổ tịch kia lên.
Quyển cổ tịch này được làm bằng một loại vật liệu đặc biệt, mặt ngoài tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Trương Nhược Trần mở cổ tịch ra, phát hiện bên trong ghi chép rất nhiều nội dung.
"Không Gian Chi Đạo... Thời Gian Chi Đạo... Chân Lý Chi Đạo..."
Trương Nhược Trần nhìn những nội dung này, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Quyển cổ tịch này thực ra là một quyển điển tịch ghi chép về các loại đại đạo, hơn nữa nội dung cực kỳ thâm sâu, vượt xa những điển tịch hắn từng thấy.
"Đây quả thực là một bảo tàng!"
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn cẩn thận đọc từng trang, đem những nội dung này khắc sâu vào trong đầu.
"Ừm?"
Đột nhiên, Trương Nhược Trần phát hiện ở cuối quyển cổ tịch có một đoạn ghi chép đặc biệt.
"Thời kỳ Thái Cổ, có một vị cường giả tên gọi Huyền Huyễn Chân Nhân, tinh thông không gian chi đạo, từng dùng Huyền Huyễn Đông Phương Thụ làm trung tâm, bố trí ra vô số truyền tống trận khắp Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám..."
"Nghe nói, Huyền Huyễn Chân Nhân trước khi tọa hóa, từng đem toàn bộ truyền thừa của mình phong ấn trong một nơi bí mật nào đó, chờ đợi người hữu duyên đến kế thừa..."
Trương Nhược Trần đọc đến đây, trong mắt lóe lên vẻ tinh quang.
"Truyền thừa của Huyền Huyễn Chân Nhân?"
Hắn thầm nghĩ: "Nếu có thể có được truyền thừa này, chẳng phải là có thể nắm giữ toàn bộ bí mật của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ?"
Nghĩ đến đây, Trương Nhược Trần càng thêm chắc chắn phải tìm được nơi truyền thừa này.
Hắn tiếp tục đọc xuống, phát hiện ở cuối cổ tịch có ghi chép một tọa độ.
"Đây là... tọa độ của nơi truyền thừa?"
Trương Nhược Trần nhìn tọa độ này, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.
"Xem ra, chuyến đi này quả thực không uổng công."
Trương Nhược Trần thu hồi cổ tịch, xoay người rời khỏi không gian này.
"Đi thôi, chúng ta ra ngoài."
Trương Nhược Trần nói với lão giả.
Hai người dọc theo đường cũ rời khỏi động khẩu, trở lại bên ngoài sơn cốc.
"Lần này quả thực kiếm được không ít thứ tốt."
Lão giả cảm thán nói.
"Ừm, xem ra chuyến đi đến Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám lần này quả thực không uổng công."
Trương Nhược Trần gật đầu.
Hắn nhìn về phía xa xa, nơi đó có một gốc đại thụ khổng lồ sừng sững giữa không trung, chính là Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
"Bây giờ, ta đã có được lệnh bài của Huyền Huyễn Chân Nhân, xem ra có thể thử khống chế gốc đại thụ này."
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn vận chuyển lực lượng không gian, đem lệnh bài màu đen kia lấy ra.
Oanh!
Một cỗ lực lượng khổng lồ từ lệnh bài truyền ra, bao phủ toàn bộ Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Trong nháy mắt, Huyền Huyễn Đông Phương Thụ kịch liệt run rẩy, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
"Đây là..."
Lão giả kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trương Nhược Trần cũng đang cẩn thận cảm nhận biến hóa của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Hắn phát hiện, thông qua khối lệnh bài này, hắn có thể cảm nhận được từng chiếc lá của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, thậm chí có thể khống chế lực lượng của nó.
"Quả nhiên là bảo vật tốt!"
Trương Nhược Trần trong lòng vui mừng.
Hắn đang định thử khống chế Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, đột nhiên phát hiện một điểm kỳ lạ.
Ở phần ngọn của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, tựa hồ có một thứ gì đó đang hấp dẫn hắn.
"Đó là cái gì?"
Trương Nhược Trần nhìn về phía ngọn cây, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Hắn thi triển Không Gian Đại Na Di, nháy mắt xuất hiện ở phần ngọn của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Ở nơi này, có một đóa hoa kỳ lạ đang nở rộ.
Đóa hoa này tỏa ra ánh sáng màu vàng kim, trên cánh hoa khắc đầy những hoa văn cổ xưa, ẩn chứa một cỗ khí tức thần bí.
"Đây là... Huyền Huyễn Chi Hoa?"
Trương Nhược Trần nhận ra đóa hoa này.
Hắn từng thấy ghi chép về đóa hoa này trong cổ tịch, nói rằng đây là bảo vật do Huyền Huyễn Đông Phương Thụ ngưng tụ ra, mỗi một đóa đều ẩn chứa sức mạnh to lớn.
"Không ngờ lại có thể gặp được Huyền Huyễn Chi Hoa!"
Trương Nhược Trần trong lòng vui mừng khôn xiết.
Hắn cẩn thận hái đóa hoa này xuống, phát hiện bên trong đóa hoa ẩn chứa một cỗ lực lượng tinh thuần, khiến hắn có cảm giác như được tẩy lễ.
"Thứ tốt!"
Trương Nhược Trần thu hồi Huyền Huyễn Chi Hoa, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng.
Hắn đang định rời đi, đột nhiên phát hiện một điểm kỳ lạ.
Ở phía dưới đóa hoa, tựa hồ có một cái động khẩu nhỏ.
"Đây là cái gì?"
Trương Nhược Trần cẩn thận quan sát cái động khẩu này.
Hắn phát hiện, bên trong động khẩu này ẩn chứa một cỗ khí tức cổ xưa mà thần bí, tựa như có thứ gì đó đang chờ đợi hắn.
Trương Nhược Trần do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định đi vào xem một chút.
Hắn thi triển thân pháp, chui vào bên trong động khẩu.
Bên trong động khẩu là một không gian rộng lớn, bốn phía đều là vách tường đá, trên vách tường khắc đầy những hoa văn cổ xưa.
Ở chính giữa không gian, có một tòa bệ đá, trên bệ đá đặt một quyển cổ tịch.
"Đây là..."
Trương Nhược Trần đi tới trước bệ đá, cẩn thận nhặt quyển cổ tịch kia lên.
Quyển cổ tịch này được làm bằng một loại vật liệu đặc biệt, mặt ngoài tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Trương Nhược Trần mở cổ tịch ra, phát hiện bên trong ghi chép rất nhiều nội dung.
"Không Gian Chi Đạo... Thời Gian Chi Đạo... Chân Lý Chi Đạo..."
Trương Nhược Trần nhìn những nội dung này, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Quyển cổ tịch này thực ra là một quyển điển tịch ghi chép về các loại đại đạo, hơn nữa nội dung cực kỳ thâm sâu, vượt xa những điển tịch hắn từng thấy.
"Đây quả thực là một bảo tàng!"
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn cẩn thận đọc từng trang, đem những nội dung này khắc sâu vào trong đầu.
"Ừm?"
Đột nhiên, Trương Nhược Trần phát hiện ở cuối quyển cổ tịch có một đoạn ghi chép đặc biệt.
"Thời kỳ Thái Cổ, có một vị cường giả tên gọi Huyền Huyễn Chân Nhân, tinh thông không gian chi đạo, từng dùng Huyền Huyễn Đông Phương Thụ làm trung tâm, bố trí ra vô số truyền tống trận khắp Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám..."
"Nghe nói, Huyền Huyễn Chân Nhân trước khi tọa hóa, từng đem toàn bộ truyền thừa của mình phong ấn trong một nơi bí mật nào đó, chờ đợi người hữu duyên đến kế thừa..."
Trương Nhược Trần đọc đến đây, trong mắt lóe lên vẻ tinh quang.
"Truyền thừa của Huyền Huyễn Chân Nhân?"
Hắn thầm nghĩ: "Nếu có thể có được truyền thừa này, chẳng phải là có thể nắm giữ toàn bộ bí mật của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ?"
Nghĩ đến đây, Trương Nhược Trần càng thêm chắc chắn phải tìm được nơi truyền thừa này.
Hắn tiếp tục đọc xuống, phát hiện ở cuối cổ tịch có ghi chép một tọa độ.
"Đây là... tọa độ của nơi truyền thừa?"
Trương Nhược Trần nhìn tọa độ này, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.
"Xem ra, chuyến đi này quả thực không uổng công."
Trương Nhược Trần thu hồi cổ tịch, xoay người rời khỏi không gian này.
"Đi thôi, chúng ta ra ngoài."
Trương Nhược Trần nói với lão giả.
Hai người dọc theo đường cũ rời khỏi động khẩu, trở lại bên ngoài sơn cốc.
"Lần này quả thực kiếm được không ít thứ tốt."
Lão giả cảm thán nói.
"Ừm, xem ra chuyến đi đến Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám lần này quả thực không uổng công."
Trương Nhược Trần gật đầu.
Hắn nhìn về phía xa xa, nơi đó có một gốc đại thụ khổng lồ sừng sững giữa không trung, chính là Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
"Bây giờ, ta đã có được lệnh bài của Huyền Huyễn Chân Nhân, xem ra có thể thử khống chế gốc đại thụ này."
Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Hắn vận chuyển lực lượng không gian, đem lệnh bài màu đen kia lấy ra.
Oanh!
Một cỗ lực lượng khổng lồ từ lệnh bài truyền ra, bao phủ toàn bộ Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Trong nháy mắt, Huyền Huyễn Đông Phương Thụ kịch liệt run rẩy, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
"Đây là..."
Lão giả kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trương Nhược Trần cũng đang cẩn thận cảm nhận biến hóa của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ.
Hắn phát hiện, thông qua khối lệnh bài này, hắn có thể cảm nhận được từng chiếc lá của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, thậm chí có thể khống chế lực lượng của nó.
"Quả nhiên là bảo vật tốt!"
Trương Nhược Trần trong lòng vui mừng.
Hắn đang định thử khống chế Huyền Huyễn Đông Phương Thụ, đột nhiên phát hiện một điểm kỳ lạ.
Ở phần ngọn của Huyền Huyễn Đông Phương Thụ