Chapter 17: Độc Giả 161129115201667

⏱ ~6 min read

Chapter 17: Độc Giả 161129115201667

Trong bóng tối vô tận, một thân ảnh đang lặng lẽ đứng đó.

Hắn mặc một bộ trường bào màu đen, mái tóc dài xõa tung, khuôn mặt bị che khuất bởi một tầng sương mù dày đặc, khiến người ta không thể nhìn rõ dung mạo thật sự.

Chỉ có đôi mắt là lộ ra ngoài, lạnh lùng như băng, sâu thẳm như vực sâu không đáy.

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

Một giọng nói già nua vang lên từ trong bóng tối, mang theo sự cảnh giác và kiêng dè.

Thân ảnh áo đen không trả lời, chỉ khẽ nhếch môi, nở một nụ cười lạnh lùng.

"Ngươi đã đến rồi, còn cần hỏi những lời thừa thãi này sao?"

Giọng nói của hắn trầm thấp, mang theo một loại ma lực kỳ dị, khiến người nghe không khỏi rùng mình.

"Ngươi... ngươi là người của Hắc Ám Chi Uyên?"

Giọng nói già nua lại vang lên, lần này mang theo sự run rẩy.

"Ha ha ha..."

Thân ảnh áo đen cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian tối tăm, mang theo sự trào phúng.

"Hắc Ám Chi Uyên? Ngươi nghĩ quá cao về ta rồi."

"Vậy ngươi rốt cuộc là ai?"

"Ta?"

Thân ảnh áo đen dừng lại một chút, rồi chậm rãi nói:

"Ta chỉ là một kẻ đã chết mà thôi."

"Đã chết?"

Giọng nói già nua mang theo sự kinh ngạc.

"Không sai. Ta đã chết từ rất lâu rồi, chết dưới tay của chính người mà ta tin tưởng nhất."

Trong giọng nói của thân ảnh áo đen mang theo sự oán hận và bi thương.

"Nhưng ta không cam lòng, không cam lòng cứ như vậy mà biến mất khỏi thế gian này."

"Cho nên ta trở về."

"Trở về để báo thù?"

"Không chỉ là báo thù."

Thân ảnh áo đen lắc đầu:

"Ta trở về, là để đòi lại tất cả những gì thuộc về ta."

"Ngươi muốn đòi lại cái gì?"

"Tất cả."

Thân ảnh áo đen ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua bóng tối, nhìn về một phương hướng xa xôi.

"Ta muốn đòi lại vị trí thuộc về ta, đòi lại vinh quang thuộc về ta, đòi lại tất cả những gì mà bọn họ đã cướp đi từ ta."

"Ngươi... ngươi điên rồi."

Giọng nói già nua mang theo sự hoảng sợ.

"Điên?"

Thân ảnh áo đen cười lạnh:

"Có lẽ ta thật sự đã điên rồi. Nhưng ngươi biết không? Chính sự điên cuồng này mới có thể khiến ta sống tiếp đến ngày hôm nay."

"Ngươi đến tìm ta, rốt cuộc là có mục đích gì?"

Giọng nói già nua trở nên bình tĩnh trở lại, mang theo sự cảnh giác.

"Ta đến, là muốn mời ngươi gia nhập với ta."

"Gia nhập? Gia nhập cái gì?"

"Một kế hoạch."

Thân ảnh áo đen chậm rãi nói:

"Một kế hoạch có thể khiến chúng ta thay đổi cả thế giới này."

"Thay đổi thế giới?"

Giọng nói già nua mang theo sự trào phúng:

"Ngươi cho rằng ngươi là ai? Là Bất Động Minh Vương Đại Tôn sao?"

"Ta không phải Bất Động Minh Vương Đại Tôn."

Thân ảnh áo đen lắc đầu:

"Nhưng ta có được thứ mà ngay cả Bất Động Minh Vương Đại Tôn cũng không có."

"Thứ gì?"

"Một trái tim không bao giờ khuất phục."

Thân ảnh áo đen đặt tay lên ngực mình:

"Chính trái tim này đã khiến ta từ địa ngục trở về, chính trái tim này đã khiến ta có thể đứng trước mặt ngươi ngày hôm nay."

Giọng nói già nua trầm mặc hồi lâu, rồi mới chậm rãi nói:

"Ngươi muốn ta làm gì?"

"Ta muốn ngươi giúp ta tìm một thứ."

"Thứ gì?"

"Một kiện thần khí."

Thân ảnh áo đen nói:

"Một kiện thần khí đã thất lạc từ thượng cổ, có được sức mạnh có thể hủy diệt cả một thế giới."

"Thần khí thượng cổ?"

Giọng nói già nua mang theo sự kinh ngạc:

"Ngươi nói đến... Thao Thiên Kiếm?"

"Không sai."

Thân ảnh áo đen gật đầu:

"Chính là Thao Thiên Kiếm."

"Ngươi điên rồi!"

Giọng nói già nua trở nên kích động:

"Thao Thiên Kiếm đã thất lạc từ vô số năm, ngay cả Thánh Minh Trung Ương Đế Quốc cũng không thể tìm thấy nó. Ngươi cho rằng ngươi có thể tìm được sao?"

"Ta không cần tìm nó."

Thân ảnh áo đen lắc đầu:

"Ta chỉ cần biết nó đang ở đâu."

"Ngươi..."

Giọng nói già nua dừng lại một chút:

"Ngươi có manh mối?"

"Không có."

Thân ảnh áo đen thành thật trả lời:

"Nhưng ta biết có một người có thể biết."

"Ai?"

"Trương Nhược Trần."

Ba chữ này vừa thốt ra, không gian xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Hồi lâu sau, giọng nói già nua mới vang lên lần nữa:

"Ngươi nói... Trương Nhược Trần?"

"Không sai."

Thân ảnh áo đen gật đầu:

"Ta nghe nói, hắn đã từng có được Thao Thiên Kiếm trong tay."

"Đó chỉ là tin đồn mà thôi."

"Cho dù là tin đồn, cũng đáng để chúng ta thử một lần."

Thân ảnh áo đen nói:

"Hơn nữa, ta nghe nói gần đây hắn đã xuất hiện ở Tinh Hoàn Thiên."

"Tinh Hoàn Thiên?"

Giọng nói già nua mang theo sự kinh ngạc:

"Hắn ở Tinh Hoàn Thiên?"

"Không sai."

Thân ảnh áo đen gật đầu:

"Cho nên, ta cần ngươi giúp ta một việc."

"Chuyện gì?"

"Giúp ta theo dõi hắn."

Thân ảnh áo đen nói:

"Ta cần biết tất cả hành tung của hắn, biết hắn đang làm gì, đi đâu, gặp những ai."

"Ngươi muốn ta làm gián điệp?"

Giọng nói già nua mang theo sự bất mãn.

"Không phải gián điệp."

Thân ảnh áo đen lắc đầu:

"Mà là hợp tác. Ngươi giúp ta, ta sẽ giúp ngươi."

"Ngươi có thể giúp ta cái gì?"

"Ta có thể giúp ngươi thoát khỏi nơi này."

Thân ảnh áo đen nhìn quanh bốn phía:

"Giúp ngươi thoát khỏi sự giam cầm này."

Giọng nói già nua lại trầm mặc.

Hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi nói:

"Ngươi nói thật?"

"Ta chưa bao giờ nói đùa."

Thân ảnh áo đen nghiêm túc nói:

"Chỉ cần ngươi đồng ý hợp tác với ta, ta sẽ nghĩ cách giải cứu ngươi ra ngoài."

"..."

Giọng nói già nua trầm mặc thật lâu.

Cuối cùng, hắn thở dài một tiếng:

"Được. Ta đồng ý với ngươi."

"Rất tốt."

Thân ảnh áo đen nở nụ cười hài lòng:

"Vậy thì, từ hôm nay trở đi, chúng ta là người hợp tác."

"Ngươi muốn ta bắt đầu từ đâu?"

"Bắt đầu từ Tinh Hoàn Thiên."

Thân ảnh áo đen nói:

"Ta cần ngươi giúp ta điều tra tung tích của Trương Nhược Trần ở Tinh Hoàn Thiên."

"Được. Ta sẽ làm."

"Tốt."

Thân ảnh áo đen gật đầu, rồi thân hình dần dần trở nên mờ nhạt:

"Ta sẽ liên lạc với ngươi sau. Nhớ kỹ, đừng để bất cứ ai biết về cuộc gặp gỡ của chúng ta."

"Yên tâm. Ta biết nên làm thế nào."

"Vậy thì tốt."

Thân ảnh áo đen hoàn toàn biến mất trong bóng tối, chỉ để lại một câu nói cuối cùng:

"Chúng ta sẽ gặp lại."

Bóng tối lại trở nên yên tĩnh.

Chỉ có tiếng thở dài khe khẽ của giọng nói già nua vang vọng trong không gian:

"Trương Nhược Trần... ngươi rốt cuộc là người như thế nào?"

"Vì sao... ngay cả những kẻ đã chết cũng phải vì ngươi mà thức tỉnh?"

Trong bóng tối, một đôi mắt già nua chậm rãi mở ra, ánh mắt xuyên qua vô số năm tháng, nhìn về một phương hướng xa xôi.

Nơi đó, chính là Tinh Hoàn Thiên.

Mà lúc này, tại Tinh Hoàn Thiên, Trương Nhược Trần đang đứng trên một đỉnh núi cao, ánh mắt nhìn về phía xa xăm.

Hắn không biết rằng, một âm mưu nhắm vào hắn đang âm thầm được dệt nên.

Hắn chỉ cảm thấy, có một cỗ ác ý vô hình đang bao phủ lấy hắn, khiến hắn không khỏi rùng mình.

"Có chuyện gì vậy?"

Trương Nhược Trần nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén:

"Chẳng lẽ... có kẻ nào đó đang nhắm vào ta?"

Hắn lắc đầu, thu hồi ánh mắt.

Bất kể là ai, chỉ cần dám ngáng đường hắn, hắn sẽ khiến đối phương phải trả giá.

Đây là quy tắc của hắn.

Là quy tắc của Trương Nhược Trần.