Chapter 21: Con Sâu Hại
Trong bóng tối, một đạo thân ảnh đang đứng trên đỉnh một ngọn núi cao ngất.
Hắn mặc một bộ hắc bào, toàn thân tản ra khí tức âm lãnh, tựa như một vị thần tử vong đến từ U Minh Địa Ngục.
Người này chính là Diêm Vô Thần.
Lúc này, trong tay hắn đang cầm một khối ngọc giản, trên đó hiện lên từng hàng chữ nhỏ.
"Trương Nhược Trần... lại là ngươi!"
Trong mắt Diêm Vô Thần hiện lên một tia sát ý.
Hắn vốn tưởng rằng lần này đến Tinh Hoàn Thiên, mục tiêu lớn nhất chính là những thiên kiêu của Thiên Đình Vạn Giới.
Không ngờ, lại gặp phải Trương Nhược Trần.
Mà lúc này, Trương Nhược Trần lại đang ở trong một sơn động cách đó không xa.
Hắn khoanh chân ngồi, hai mắt nhắm nghiền, quanh thân có từng đạo thánh khí lưu chuyển.
Vừa rồi một trận chiến, tuy hắn đã áp chế đối thủ, nhưng cũng tiêu hao không ít.
"Diêm Vô Thần... thực lực của hắn so với năm đó ở Địa Ngục Giới, lại càng mạnh hơn."
Trương Nhược Trần mở mắt, trong mắt hiện lên một tia ngưng trọng.
Hắn biết rõ, Diêm Vô Thần tuyệt đối không phải kẻ dễ đối phó.
Người này chính là truyền nhân thời không, nắm giữ thời gian chi đạo và không gian chi đạo, thực lực thâm bất khả trắc.
"Xem ra, lần này đến Tinh Hoàn Thiên, sẽ không được yên bình rồi."
Trương Nhược Trần thấp giọng lẩm bẩm.
Hắn đứng dậy, đi đến cửa sơn động, nhìn về phía xa xa.
Nơi đó, chính là phương hướng của Vương Thành Bách Tộc.
Lần này, hắn đến Tinh Hoàn Thiên, mục đích chính là vì một kiện thần vật.
Kiện thần vật này, liên quan đến bí mật của Thời Gian Trường Hà.
Mà Diêm Vô Thần, hiển nhiên cũng là vì kiện thần vật này mà đến.
"Xem ra, trận tranh đoạt này, sẽ không dễ dàng."
Trương Nhược Trần thu hồi ánh mắt, xoay người trở lại sơn động.
Hắn cần phải nhanh chóng khôi phục thực lực, để ứng phó với những khiêu chiến sắp tới.
Mà ở một nơi khác, Diêm Vô Thần cũng đang thu hồi ngọc giản.
"Trương Nhược Trần, lần này, ta sẽ khiến ngươi có đến mà không về được!"
Trong mắt hắn hiện lên một tia ngoan lệ.
Sau đó, thân ảnh của hắn hóa thành một đạo hắc quang, biến mất trong bóng đêm.
Bóng đêm dần dần trôi qua.
Khi ánh bình minh đầu tiên chiếu rọi xuống đại địa, Trương Nhược Trần cũng từ trong sơn động đi ra.
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong mắt hiện lên một tia kiên định.
"Đi thôi, đi Vương Thành Bách Tộc!"
Hắn cất bước, thân ảnh nhanh chóng biến mất ở phía chân trời.
Mà lúc này, ở Vương Thành Bách Tộc, đã tụ tập không ít cường giả.
Bọn họ đều là những thiên kiêu đến từ các thế lực khác nhau, mục đích đều là vì kiện thần vật kia.
Trong một tửu lâu ở Vương Thành Bách Tộc.
Một nam tử áo trắng đang ngồi bên cửa sổ, chậm rãi thưởng thức rượu.
Người này chính là Hiên Viên Liên.
"Nghe nói, lần này ngay cả Diêm Vô Thần của Địa Ngục Giới cũng đến."
Bên cạnh hắn, một gã tùy tùng thấp giọng nói.
"Ừ, ta đã biết."
Hiên Viên Liên khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên một tia hứng thú.
"Diêm Vô Thần... người này chính là truyền nhân thời không, thực lực không thể coi thường."
"Xem ra, lần này sẽ rất thú vị."
Hắn nâng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
Mà lúc này, ở một góc khác của Vương Thành Bách Tộc.
Một nữ tử mặc hồng y đang đứng trên nóc nhà, ánh mắt nhìn về phía xa xa.
Người này chính là Bạch Khanh Nhi.
"Trương Nhược Trần... ngươi rốt cuộc cũng đến."
Trên mặt nàng hiện lên một tia ý cười khó hiểu.
"Lần này, ta nhất định phải khiến ngươi phải trả giá!"
Trong mắt nàng hiện lên một tia hàn quang.
Mà lúc này, Trương Nhược Trần đã đến bên ngoài Vương Thành Bách Tộc.
Hắn ngẩng đầu nhìn tòa thành trì to lớn trước mắt, trong mắt hiện lên một tia cảm khái.
"Vương Thành Bách Tộc... quả nhiên danh bất hư truyền."
Hắn cất bước, đi vào trong thành.
Vừa vào thành, một luồng khí tức nồng đậm liền đập vào mặt.
Trên đường phố, người qua lại đông đúc, đủ loại chủng tộc đều có mặt.
Có người mang hình dáng nhân loại, có người lại có thân thể của yêu thú, càng có những tồn tại kỳ lạ khó mà diễn tả.
"Đúng là Bách Tộc Vương Thành, quả nhiên là nơi tụ tập của trăm vạn tộc."
Trương Nhược Trần thầm cảm thán.
Hắn dọc theo đường phố, đi về phía trung tâm thành trì.
Nơi đó, chính là nơi tổ chức cuộc tranh đoạt lần này.
Đi được một lúc, hắn đột nhiên dừng bước.
Trước mắt, một đạo thân ảnh đang đứng chắn giữa đường.
Người này mặc một bộ hắc bào, toàn thân tản ra khí tức âm lãnh.
Chính là Diêm Vô Thần!
"Trương Nhược Trần, chúng ta lại gặp mặt."
Diêm Vô Thần nhếch miệng cười lạnh.
"Diêm Vô Thần, ngươi thật đúng là như bóng với hình."
Trương Nhược Trần nhíu mày.
"Ha ha, lần này, ta sẽ khiến ngươi biết, ai mới là người mạnh nhất!"
Diêm Vô Thần vừa dứt lời, thân ảnh liền động.
Hắn hóa thành một đạo hắc quang, lao thẳng về phía Trương Nhược Trần.
Trương Nhược Trần hừ lạnh một tiếng, cũng không hề né tránh.
Hắn tung ra một quyền, nghênh đón.
Ầm!
Hai đạo thân ảnh va chạm trong không trung, phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Lực lượng cường đại khuếch tán ra bốn phía, khiến cho kiến trúc xung quanh chấn động không ngừng.
"Thời Gian Chi Đạo!"
Diêm Vô Thần quát lên một tiếng lạnh lùng.
Một luồng lực lượng thời gian thần bí bao phủ lấy Trương Nhược Trần.
Trương Nhược Trần chỉ cảm thấy thân thể của mình bị trói buộc, tốc độ trở nên chậm chạp.
"Không Gian Chi Đạo!"
Hắn quát lên một tiếng, vận dụng không gian chi lực, phá vỡ sự trói buộc của thời gian.
"Ồ? Không gian chi đạo?"
Trong mắt Diêm Vô Thần hiện lên một tia kinh ngạc.
"Không hổ là Trương Nhược Trần, quả nhiên có chút bản lĩnh."
"Nhưng mà, như thế vẫn chưa đủ!"
Hắn vừa dứt lời, khí tức trên người đột nhiên tăng vọt.
Một luồng lực lượng kinh khủng lan tỏa ra, khiến cho sắc mặt Trương Nhược Trần hơi đổi.
"Thời Gian Áo Nghĩa - Thời Gian Ngưng Trệ!"
Diêm Vô Thần quát lên một tiếng lạnh lùng.
Thời gian xung quanh đột nhiên ngưng đọng lại.
Thân thể Trương Nhược Trần cứng đờ tại chỗ, không thể động đậy.
"Ha ha, Trương Nhược Trần, lần này ngươi chạy không thoát!"
Diêm Vô Thần cười lạnh, một chưởng đánh về phía Trương Nhược Trần.
Nhưng mà, ngay tại thời điểm mấu chốt.
Trên người Trương Nhược Trần đột nhiên bộc phát ra một luồng khí tức cường đại.
"Không Gian Áo Nghĩa - Không Gian Na Di!"
Thân ảnh của hắn đột nhiên biến mất tại chỗ.
Một giây sau, hắn xuất hiện sau lưng Diêm Vô Thần.
"Diêm Vô Thần, ngươi quá tự tin rồi!"
Trương Nhược Trần hừ lạnh một tiếng, một quyền đánh về phía sau lưng Diêm Vô Thần.
Ầm!
Một quyền này trực tiếp đánh bay Diêm Vô Thần.
"Không thể nào!"
Diêm Vô Thần ổn định thân hình, trong mắt hiện lên một tia không dám tin.
"Ngươi... ngươi lại có thể phá vỡ thời gian ngưng trệ của ta?"
"Thời gian ngưng trệ của ngươi, đối với ta mà nói, chẳng qua chỉ là trò trẻ con."
Trương Nhược Trần lạnh nhạt nói.
"Ngươi!"
Diêm Vô Thần nghiến răng nghiến lợi.
"Được, Trương Nhược Trần, ngươi khiến ta rất bất ngờ."
"Nhưng mà, lần này, ta sẽ không khách khí nữa!"
Vừa dứt lời, khí tức trên người hắn lại tăng vọt một bậc.
Một luồng lực lượng kinh khủng khiến người ta run sợ lan tỏa ra.
"Thời Gian Chi Đạo - Thời Gian Kiếm Pháp!"
Trong tay hắn xuất hiện một thanh trường kiếm, trên thân kiếm lưu chuyển lực lượng thời gian.
"Trương Nhược Trần, hãy tiếp chiêu!"
Hắn vung kiếm chém về phía Trương Nhược Trần.
Một đạo kiếm khí khổng lồ mang theo lực lượng thời gian, lao thẳng về phía Trương Nhược Trần.
Trương Nhược Trần nhíu mày, thân ảnh lùi nhanh về sau.
Hắn cảm nhận được, đạo kiếm khí này ẩn chứa lực lượng thời gian, nếu bị trúng, hậu quả khó mà lường được.
"Không Gian Chi Đạo - Không Gian Vặn Vẹo!"
Hắn vận dụng không gian chi lực, vặn vẹo không gian xung quanh.
Kiếm khí kia xẹt qua không gian vặn vẹo, phương hướng lệch đi.
"Ồ?"
Trong mắt Diêm Vô Thần hiện lên một tia kinh ngạc.
"Không hổ là Trương Nhược Trần, quả nhiên có chút bản lĩnh."
"Nhưng mà, như thế vẫn chưa đủ!"
Hắn vừa dứt lời, lại vung kiếm chém tới.
Từng đạo kiếm khí mang theo lực lượng thời gian, phô thiên cái địa lao về phía Trương Nhược Trần.
Trương Nhược Trần không dám khinh thường, toàn lực ứng phó.
Hai người triền đấu trong không trung, tiếng nổ vang trời.
Cường giả xung quanh đều bị kinh động, lần lượt chạy đến xem.
"Đó là... Diêm Vô Thần của Địa Ngục Giới?"
"Đúng vậy, chính là hắn! Người đang giao đấu với hắn là ai vậy?"
"Nghe nói là Trương Nhược Trần đến từ Côn Luân Giới."
"Trương Nhược Trần? Chính là người đã đánh bại Thương Tử Hằng của Thiên Đình Vạn Giới?"
"Không sai, chính là hắn!"
"Không ngờ hắn lại có thể giao đấu với Diêm Vô Thần đến mức này, thực lực quả nhiên không tầm thường."
Đám đông bàn tán xôn xao.
Mà lúc này, cuộc chiến giữa Trương Nhược Trần và Diêm Vô Thần cũng đã đến hồi kịch liệt.
"Trương Nhược Trần, tiếp một chiêu cuối cùng của ta!"
Diêm Vô Thần quát lên một tiếng lạnh lùng.
Thân kiếm trong tay hắn đột nhiên bộc phát ra một luồng kiếm khí kinh khủng.
"Thời Gian Áo Nghĩa - Thời Gian Trảm!"
Một đạo kiếm khí khổng lồ mang theo lực lượng thời gian kinh khủng, chém về phía Trương Nhược Trần.
Kiếm khí này xé rách hư không, mang theo khí tức hủy diệt.
Sắc mặt Trương Nhược Trần hơi đổi.
Hắn cảm nhận được, đạo kiếm khí này ẩn chứa lực lượng thời gian kinh khủng, căn bản không thể né tránh.
"Xem ra, chỉ có thể liều mạng!"
Trong mắt hắn hiện lên một tia kiên quyết.
"Không Gian Áo Nghĩa - Không Gian Phong Tỏa!"
Hắn vận dụng toàn bộ không gian chi lực, phong tỏa không gian xung quanh.
Kiếm khí kia chém vào không gian phong tỏa, phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Răng rắc!
Không gian phong tỏa xuất hiện từng vết nứt.
Rồi sau đó, ầm một tiếng, vỡ tan.
Kiếm khí mang theo lực lượng còn lại, chém thẳng về phía Trương Nhược Trần.
Phốc!
Trương Nhược Trần phun ra một ngụm máu tươi, thân ảnh bay ngược ra ngoài.
"Trương Nhược Trần!"
Diêm Vô Thần cười lạnh, định thừa thắng truy kích.
Nhưng mà, ngay tại lúc này.
Một đạo thân ảnh đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn.
"Diêm Vô Thần, dừng tay!"
Người này chính là Hiên Viên Liên.
"Hiên Viên Liên? Chuyện này không liên quan đến ngươi!"
Diêm Vô Thần nhíu mày.
"Chuyện ở Vương Thành Bách Tộc, chính là chuyện của ta."
Hiên Viên Liên lạnh nhạt nói.
"Ngươi!"
Diêm Vô Thần nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng hắn cũng biết, Hiên Viên Liên thực lực không tầm thường, nếu động thủ, chỉ sợ sẽ không chiếm được lợi lộc gì.
"Hừ, Trương Nhược Trần, lần này coi như ngươi may mắn!"
Hắn hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
Trương Nhược Trần lau vết máu trên khóe miệng, nhìn về phía Hiên Viên Liên.
"Đa tạ đã ra tay tương trợ."
"Không cần khách khí."
Hiên Viên Liên khẽ gật đầu.
"Ngươi bị thương không nhẹ, vẫn nên nhanh chóng điều dưỡng thì hơn."
"Kiện thần vật kia, cũng không phải dễ dàng có được như vậy đâu."
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Trương Nhược Trần nhìn bóng lưng hắn, trong mắt hiện lên một tia suy tư.
"Hiên Viên Liên... người này, thật không đơn giản."
Hắn lắc đầu, thu hồi suy nghĩ.
Sau đó, hắn tìm một chỗ an tĩnh, bắt đầu chữa trị vết thương.
Mà lúc này, ở một nơi bí ẩn nào đó trong Vương Thành Bách Tộc.
Một đạo thân ảnh đang đứng trước một tòa cổ điện.
Người này mặc một bộ hồng y, toàn thân tản ra khí tức yêu dị.
Chính là Bạch Khanh Nhi.
"Trương Nhược Trần... ngươi rốt cuộc cũng đến."
Trên mặt nàng hiện lên một tia ý cười tà mị.
"Lần này, ta nhất định phải khiến ngươi phải trả giá!"
Trong tay nàng, một con sâu nhỏ màu đen đang chậm rãi bò.
Trên người con sâu nhỏ này, tản ra một luồng khí tức quỷ dị.
"Đi thôi, để cho hắn nếm thử lợi hại của con sâu hại này!"
Nàng vừa dứt lời, con sâu nhỏ màu đen kia liền hóa thành một đạo hắc quang, biến mất trong bóng đêm.