Chapter 22: Thỏ Ủi Bắp Cải
Trong sân nhỏ, ánh trăng như nước, gió đêm hiu hiu.
Trương Nhược Trần ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, hai mắt khép hờ, quanh thân có từng tia khí tức màu vàng kim nhàn nhạt lưu chuyển, đang vận chuyển "Cửu Thiên Minh Đế Kinh" để khôi phục thương thế.
Hôm nay hắn cùng Hoàng Yên Trần giao thủ, tuy nói là thắng, nhưng cũng bị kình khí của nàng xâm nhập kinh mạch, cần phải tĩnh dưỡng một phen mới có thể hoàn toàn khôi phục.
Đúng lúc này, một trận tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ ngoài cửa viện.
Trương Nhược Trần mở mắt ra, chỉ thấy một bóng người xinh đẹp đang đứng trước cửa, dưới ánh trăng, dung nhan như họa.
Chính là Hoàng Yên Trần.
Nàng đã thay một bộ váy dài màu trắng, mái tóc đen nhánh xõa tung trên vai, dưới ánh trăng chiếu rọi, toàn thân phảng phất như được phủ một tầng quang huy mỏng manh, thoát tục động lòng người.
"Ngươi... sao lại đến đây?"
Trương Nhược Trần hơi ngạc nhiên.
Hoàng Yên Trần khẽ cắn môi, trong mắt hiện lên một tia do dự, nhưng rất nhanh liền kiên định lại, chậm rãi đi vào trong viện.
"Ta nghĩ kỹ rồi."
Nàng dừng bước, đứng cách Trương Nhược Trần khoảng ba trượng, ánh mắt nhìn thẳng hắn: "Đã là phu thê, vậy thì nên cùng nhau đối mặt. Trước kia là ta quá cố chấp, luôn cảm thấy ngươi không xứng với ta, nhưng hôm nay giao thủ một trận, ta mới phát hiện, thực lực của ngươi căn bản không hề kém ta."
Trương Nhược Trần nghe vậy, trong lòng hơi động, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh như cũ: "Cho nên?"
"Cho nên..." Hoàng Yên Trần hít sâu một hơi, "Ta nguyện ý thử tiếp nhận ngươi."
Dứt lời, trên mặt nàng hiện lên một tầng ửng hồng nhàn nhạt, may mà đêm tối che giấu, không dễ bị người phát hiện.
Trương Nhược Trần sửng sốt một chút, chợt bật cười.
Hắn đứng dậy, đi tới trước mặt Hoàng Yên Trần, nhìn chăm chú vào đôi mắt đẹp của nàng: "Ngươi xác định? Không phải vì hôm nay thua ta, trong lòng không phục, mới muốn dùng chiêu này chứ?"
Hoàng Yên Trần giận dữ: "Ngươi coi ta là người nào? Ta Hoàng Yên Trần nói được thì làm được!"
"Vậy thì tốt."
Trương Nhược Trần đột nhiên vươn tay, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng.
Hoàng Yên Trần cả kinh, theo bản năng muốn rút tay về, nhưng lại bị hắn nắm chặt.
"Ngươi làm gì vậy?!"
Nàng vừa giận vừa thẹn, muốn dùng lực, lại sợ làm bị thương hắn, dù sao hắn hôm nay cũng bị nàng đánh bị thương.
Trương Nhược Trần nhìn bộ dáng luống cuống tay chân của nàng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: "Đã là phu thê, nắm tay thì có làm sao? Chẳng lẽ ngươi chưa từng nắm tay nam nhân bao giờ?"
"Ngươi... ngươi vô sỉ!"
Hoàng Yên Trần tức giận đến giậm chân, nhưng lại không thể thoát khỏi tay hắn.
Nàng phát hiện, tay của Trương Nhược Trần rất ấm áp, truyền đến một loại cảm giác an toàn kỳ lạ, khiến nàng không khỏi có chút lưu luyến.
"Được rồi, đùa ngươi thôi."
Trương Nhược Trần buông tay ra, lùi lại một bước, trên mặt mang theo ý cười ôn hòa: "Đã khuya rồi, ngươi về nghỉ ngơi trước đi. Việc hôn sự này, chúng ta từ từ tính sau."
Hoàng Yên Trần hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi, nhưng đi được hai bước lại dừng lại, quay đầu nhìn hắn: "Ngày mai ta sẽ đến tìm ngươi, cùng nhau đi xem phụ thân."
Nói xong, nàng liền nhanh chân rời đi, giống như một con thỏ con bị kinh sợ.
Trương Nhược Trần nhìn bóng lưng nàng rời đi, khóe miệng nụ cười càng đậm.
"Thỏ ủi bắp cải, xem ra cũng không khó."
Hắn lẩm bẩm một câu, xoay người trở lại phòng, tiếp tục ngồi xuống tu luyện.
...
Sáng sớm hôm sau.
Trương Nhược Trần vừa mới thu công, liền nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên.
Mở cửa ra, chỉ thấy Hoàng Yên Trần đang đứng ngoài cửa, hôm nay nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, tóc búi cao, lộ ra chiếc cổ trắng ngần, cả người toát lên vẻ thanh lịch cao quý.
"Đi thôi."
Nàng không nói nhiều lời, xoay người đi trước.
Trương Nhược Trần cười cười, đuổi theo.
Hai người sóng vai đi trên đường phố, dẫn tới không ít ánh mắt kinh ngạc.
Dù sao Hoàng Yên Trần cũng là đệ nhất mỹ nhân của Vân Võ Quận Quốc, bên cạnh nàng đột nhiên xuất hiện một nam tử xa lạ, tự nhiên khiến người ta chú ý.
"Ngươi nhìn cái gì?"
Hoàng Yên Trần cảm nhận được ánh mắt của hắn, quay đầu trừng mắt nhìn.
Trương Nhược Trần thu hồi ánh mắt, cười nói: "Đang nghĩ, thì ra phu nhân của ta lại xinh đẹp đến vậy, trước kia ta đúng là có mắt không tròng."
"Ngươi..."
Hoàng Yên Trần mặt đỏ lên, muốn phản bác, nhưng lại không biết nên nói gì, đành hừ lạnh một tiếng, bước nhanh hơn.
Rất nhanh, hai người đi tới phủ đệ của Vân Võ Vương.
Vừa vào cửa lớn, liền thấy một trung niên nam tử uy nghiêm đang ngồi ở chính đường, chính là Vân Võ Vương Hoàng Cực.
"Phụ thân."
Hoàng Yên Trần tiến lên hành lễ.
Trương Nhược Trần cũng chắp tay: "Vãn bối Trương Nhược Trần, bái kiến Vương gia."
Hoàng Cực nhìn hai người một cái, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng: "Nghe nói hôm qua các ngươi giao thủ một trận? Kết quả thế nào?"
Hoàng Yên Trần cúi đầu, không nói gì.
Trương Nhược Trần cười nói: "Hôm qua chỉ là luận bàn qua lại, Yên Trần nàng ấy lưu thủ, vãn bối mới có thể miễn cưỡng cầm cự."
Hoàng Cực nghe vậy, ánh mắt sáng lên, nhìn Trương Nhược Trần đánh giá một phen, gật đầu: "Không tệ, không kiêu ngạo, không nóng nảy, có tiền đồ."
Hắn dừng một chút, lại nói: "Đã như vậy, hôn sự của các ngươi, ta cũng yên tâm. Chọn ngày lành tháng tốt, sớm làm lễ thành hôn đi."
"Phụ thân!"
Hoàng Yên Trần vội vàng ngẩng đầu, muốn nói gì đó.
Nhưng Hoàng Cực khoát tay áo, cắt ngang lời nàng: "Chuyện này cứ quyết định như vậy. Ngươi không cần phải nói gì thêm."
Hoàng Yên Trần há miệng, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ liếc nhìn Trương Nhược Trần một cái, trong mắt mang theo một tia phức tạp.
Trương Nhược Trần nhìn nàng, khẽ mỉm cười, ánh mắt ôn hòa.
Hoàng Yên Trần vội vàng dời tầm mắt, trong lòng có chút hoảng loạn.
Không biết vì sao, nhìn nụ cười của hắn, nàng lại cảm thấy mặt mình hơi nóng lên.
"Thật là... kỳ lạ."
Nàng thầm nghĩ trong lòng.