Chương 31: Cây Ngô Đồng Sắc Bén

⏱ ~4 min read

## Chương 31: Cây Ngô Đồng Sắc Bén

Trong rừng trúc, một thân ảnh đang đứng thẳng, tay cầm một thanh trường kiếm, kiếm khí quanh người như có như không.

Đó là Trương Nhược Trần.

Hắn đã ở đây luyện kiếm suốt ba ngày ba đêm.

Trên người hắn, quần áo đã sớm bị mồ hôi thấm ướt, nhưng ánh mắt vẫn kiên định như trước.

"Kiếm thứ bảy!"

Trương Nhược Trần quát khẽ một tiếng, thân hình đột nhiên động.

Chỉ thấy kiếm quang lóe lên, như một đạo thiểm điện xẹt qua bầu trời đêm, mang theo một luồng kiếm khí sắc bén vô cùng.

"Xoẹt!"

Một tiếng vải rách truyền đến.

Một mảnh lá trúc trước mặt hắn bị kiếm khí xé thành hai nửa, đường cắt phẳng lặng như gương.

Nhưng Trương Nhược Trần lại lắc đầu, hiển nhiên không hài lòng với một kiếm này.

"Tốc độ vẫn chưa đủ nhanh, lực lượng vẫn chưa đủ mạnh."

Hắn trầm ngâm một lát, lại lần nữa vung kiếm.

Lần này, kiếm thế của hắn rõ ràng nhanh hơn một phần, nhưng vẫn chưa đạt tới cảnh giới hắn mong muốn.

"Rốt cuộc là thiếu cái gì?"

Trương Nhược Trần thu kiếm đứng thẳng, nhíu mày suy nghĩ.

Hắn nhớ tới lời dạy của sư phụ năm đó: "Kiếm đạo chi cực, không phải ở chiêu thức, mà ở tâm cảnh. Khi tâm cảnh đạt tới, kiếm tự nhiên sẽ sắc bén."

"Tâm cảnh sao?"

Trương Nhược Trần nhắm mắt lại, chậm rãi điều chỉnh hô hấp.

Trong đầu hắn, từng cảnh tượng chiến đấu lần lượt hiện lên.

Từ khi bước chân vào con đường tu luyện, hắn đã trải qua vô số trận chiến sinh tử.

Mỗi một trận chiến, đều khiến hắn trưởng thành hơn một chút.

Mỗi một lần sinh tử, đều khiến kiếm của hắn sắc bén hơn một phần.

"Kiếm thứ tám!"

Trương Nhược Trần đột nhiên mở mắt, trong mắt lóe lên một tia kiếm quang.

Chỉ thấy hắn vung kiếm lần nữa, lần này kiếm thế rõ ràng khác hẳn.

Không có hoa chiêu phức tạp, chỉ có một kiếm đơn giản nhất.

Nhưng chính là một kiếm này, lại khiến không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo.

"Phập!"

Một tiếng vang trầm thấp truyền đến.

Một cây trúc cách đó mười trượng, từ giữa thân bị chém thành hai đoạn, mặt cắt nhẵn nhụi như được mài dũa.

Trương Nhược Trần thu kiếm, khóe miệng cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười hài lòng.

"Không tồi, rốt cuộc cũng có chút tiến bộ."

Đúng lúc này, một giọng nói già nua vang lên từ phía sau.

Trương Nhược Trần quay người nhìn lại, chỉ thấy một lão giả mặc áo xám đang đứng dưới tán trúc, không biết đã đứng đó từ lúc nào.

"Tiền bối."

Trương Nhược Trần ôm quyền hành lễ.

Lão giả mỉm cười gật đầu: "Kiếm pháp của ngươi đã có chút hỏa hầu, nhưng vẫn còn kém một chút."

"Xin tiền bối chỉ giáo."

Trương Nhược Trần khiêm tốn nói.

Lão giả chậm rãi nói: "Kiếm của ngươi tuy sắc bén, nhưng lại quá cứng nhắc. Kiếm đạo chân chính, phải giống như cây ngô đồng kia."

Nói xong, lão giả chỉ tay về phía một cây ngô đồng cách đó không xa.

Trương Nhược Trần nhìn theo hướng tay lão giả chỉ, chỉ thấy trên cây ngô đồng kia, mỗi một chiếc lá đều lộ ra vẻ sắc bén, giống như một thanh kiếm nhỏ.

"Lá ngô đồng, sinh ra đã sắc bén, nhưng lại không hề cứng nhắc. Gió thổi qua, chúng sẽ đung đưa theo gió; mưa rơi xuống, chúng sẽ uốn mình theo mưa. Nhưng khi cần thiết, chúng cũng có thể cắt đứt mọi thứ."

Lão giả chậm rãi nói: "Kiếm đạo cũng vậy, cần phải có sự mềm dẻo của lá ngô đồng, mới có thể phát huy ra sự sắc bén mạnh mẽ nhất."

Trương Nhược Trần nghe xong, trong lòng chấn động.

Hắn nhìn chăm chú vào những chiếc lá ngô đồng kia, trong mắt dần dần hiện lên vẻ suy tư.

"Đa tạ tiền bối chỉ điểm."

Trương Nhược Trần ôm quyền cúi người.

Lão giả mỉm cười, thân ảnh dần dần trở nên mơ hồ, cuối cùng biến mất trong rừng trúc.

Trương Nhược Trần đứng tại chỗ, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào cây ngô đồng kia.

Hồi lâu sau, hắn mới thu hồi ánh mắt, lần nữa giơ kiếm lên.

Lần này, kiếm thế của hắn rõ ràng mềm mại hơn rất nhiều.

Nhưng chính sự mềm mại này, lại khiến kiếm khí của hắn trở nên sắc bén hơn.

"Kiếm thứ chín!"

Trương Nhược Trần quát khẽ một tiếng, kiếm quang lóe lên.

Chỉ thấy một đạo kiếm khí màu bạc, giống như một chiếc lá ngô đồng bay trong gió, nhẹ nhàng lướt qua giữa không trung.

"Xoẹt xoẹt xoẹt!"

Liên tiếp mấy tiếng vang nhẹ truyền đến.

Năm cây trúc cách đó mười trượng, gần như cùng lúc bị chém thành hai đoạn.

Mà mặt cắt, đều nhẵn nhụi như được mài dũa.

Trương Nhược Trần thu kiếm, khóe miệng lộ ra nụ cười.

"Thì ra là vậy."

Hắn nhìn cây ngô đồng kia, trong mắt lóe lên vẻ cảm kích.

"Lá ngô đồng, quả nhiên sắc bén."

Nói xong, hắn xoay người rời khỏi rừng trúc.

Phía sau hắn, những chiếc lá ngô đồng kia vẫn đung đưa trong gió, phát ra tiếng xào xạc.

Giống như đang thì thầm điều gì đó.