Chương 30: Tên lưu manh đánh bóng

⏱ ~10 min read

## Chương 30: Tên lưu manh đánh bóng

Trong tửu lâu, tiếng ồn ào huyên náo vang lên không dứt.

"Nghe nói chưa? Tối qua, Đại trưởng lão của Võ Thị Học Cung đã đích thân ra tay, bắt giữ một tên gian tế của Hắc Ám Chi Uyên!"

"Thật sao? Tên gian tế đó chắc chắn là cao thủ lợi hại?"

"Đương nhiên! Nghe nói là một vị Thánh Vương cảnh, thực lực cực kỳ kinh khủng!"

"Thế nhưng dưới tay Đại trưởng lão, hắn vẫn chỉ là một con kiến hôi mà thôi!"

...

Trương Nhược Trần ngồi ở góc tửu lâu, lẳng lặng lắng nghe những lời bàn tán xung quanh, trong lòng thầm nghĩ: Xem ra tối qua đúng là đã xảy ra chuyện lớn.

Hắn vốn định rời khỏi Vương Thành Bách Tộc, nhưng không ngờ vừa ra khỏi thành đã gặp phải đội tuần tra của Hộ Long Các. May mà hắn phản ứng nhanh, kịp thời lẩn tránh, nếu không thì đã bị phát hiện.

"Xem ra muốn rời khỏi đây cũng không phải chuyện dễ dàng gì."

Trương Nhược Trần cau mày, trong lòng thầm tính toán.

Hắn biết rõ, tối qua hắn giết chết tên gian tế của Hắc Ám Chi Uyên, tuy là chuyện tốt, nhưng cũng khiến hắn rơi vào tầm mắt của một số người. Nếu lúc này hắn vội vã rời thành, ngược lại sẽ khiến người ta sinh nghi.

"Xem ra phải tạm thời ở lại đây một thời gian."

Trương Nhược Trần uống cạn chén rượu, đứng dậy rời khỏi tửu lâu.

Đi trên đường phố, ánh mắt hắn đảo qua những người qua lại, thầm quan sát tình hình xung quanh.

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên bên tai hắn:

"Ôi chao, vị huynh đài này, xem ra rất có hứng thú với chuyện tối qua?"

Trương Nhược Trần quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên mặc áo bào xám đang mỉm cười nhìn hắn. Thanh niên này dung mạo bình thường, nhưng ánh mắt lại lộ ra vẻ tinh ranh.

"Ngươi là ai?" Trương Nhược Trần cảnh giác hỏi.

"Tại hạ là một kẻ đánh bóng qua đường thôi." Thanh niên cười hì hì nói: "Chỉ là thấy huynh đài có vẻ không quen thuộc với nơi này, nên muốn đến bắt chuyện làm quen."

Trương Nhược Trần nhíu mày, không nói gì.

"Đừng hiểu lầm, ta không có ác ý." Thanh niên vội vàng xua tay: "Ta chỉ là thấy huynh đài khí chất bất phàm, nghĩ rằng có lẽ huynh đài là người có bản lĩnh, nên muốn kết giao mà thôi."

"Ngươi nói chuyện thật sự quá nhiều." Trương Nhược Trần lạnh lùng nói.

"Ha ha, ta vốn là người thích nói chuyện." Thanh niên cười nói: "Đúng rồi, ta tên là Lưu Tam, người ở Vương Thành Bách Tộc này. Huynh đài nếu có chuyện gì cần giúp đỡ, cứ đến tìm ta."

Nói xong, thanh niên tự xưng là Lưu Tam này liền xoay người rời đi, rất nhanh đã biến mất trong dòng người.

Trương Nhược Trần nhìn bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên một tia nghi hoặc.

Tên này... có gì đó không bình thường.

Nhưng hắn cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao hiện tại hắn chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi này.

Đi được một đoạn, Trương Nhược Trần đột nhiên dừng bước.

Hắn phát hiện, phía trước có một đám người đang vây quanh, không biết đang xem chuyện gì.

Tò mò tiến lại gần, chỉ thấy giữa đám người, một lão giả tóc bạc trắng đang quỳ trên mặt đất, trước mặt bày một tấm biển gỗ, trên đó viết mấy chữ.

"Xin hãy giúp đỡ!"

Trương Nhược Trần nhìn kỹ, thì ra lão giả này là người nhà họ Trần ở Vương Thành Bách Tộc, vì gia tộc gặp phải đại nạn, nên mới đến đây cầu xin sự giúp đỡ của các vị anh hùng hào kiệt.

"Đáng thương thật!"

"Nghe nói nhà họ Trần lần này gặp phải đại địch, cả gia tộc gần như bị diệt vong!"

"Đúng vậy, chỉ còn lại mỗi mình lão giả này sống sót."

...

Nghe những lời bàn tán xung quanh, Trương Nhược Trần không khỏi động lòng trắc ẩn.

Hắn bước tới, nhẹ giọng hỏi:

"Lão trượng, xin hỏi nhà họ Trần gặp phải đại địch gì?"

Lão giả ngẩng đầu nhìn Trương Nhược Trần, trong mắt lóe lên một tia hy vọng, nhưng rồi lại ảm đạm xuống:

"Vị công tử này, đối thủ của nhà họ Trần chúng ta quá mạnh, ta không muốn liên lụy đến người khác."

"Lão trượng cứ nói đừng ngại." Trương Nhược Trần nói.

Lão giả thở dài một hơi, rồi kể lại toàn bộ sự việc.

Thì ra nhà họ Trần là một thế gia tu luyện ở Vương Thành Bách Tộc, tuy không tính là quá lớn mạnh, nhưng cũng có chút danh tiếng. Nhưng không ngờ, gần đây bọn họ vô tình đắc tội với một thế lực thần bí, kết quả là bị đối phương phái cao thủ đến tiêu diệt cả gia tộc.

"Thế lực thần bí đó là gì?" Trương Nhược Trần hỏi.

"Ta cũng không rõ lắm." Lão giả lắc đầu: "Chỉ biết bọn chúng đeo mặt nạ màu đen, trên người tản ra khí tức âm lãnh, vô cùng đáng sợ."

Nghe vậy, Trương Nhược Trần không khỏi nhíu mày.

Khí tức âm lãnh, đeo mặt nạ màu đen... Chẳng lẽ là người của Hắc Ám Chi Uyên?

Nghĩ đến đây, trong lòng hắn khẽ động.

"Lão trượng, ngươi có biết bọn chúng thường xuất hiện ở đâu không?" Trương Nhược Trần hỏi.

"Nghe nói bọn chúng có một cứ điểm ở phía đông thành, nhưng cụ thể ở đâu thì ta không rõ." Lão giả nói.

"Được, ta sẽ đi xem thử." Trương Nhược Trần gật đầu, xoay người rời đi.

"Vị công tử này..." Lão giả vội vàng gọi với theo: "Ngươi thật sự muốn đi sao? Đối phương rất lợi hại!"

"Không sao, ta chỉ đi xem tình hình thôi." Trương Nhược Trần cũng không quay đầu lại, chỉ phất phất tay.

Hắn cũng không phải là người thích xen vào chuyện người khác, nhưng nếu thế lực thần bí kia thật sự là người của Hắc Ám Chi Uyên, vậy thì hắn không thể ngồi yên được.

Dù sao, hắn cũng đã đắc tội với Hắc Ám Chi Uyên rồi, nếu có thể nhân cơ hội này dò la được chút tin tức, thì cũng là chuyện tốt.

Đi về phía đông thành, Trương Nhược Trần phát hiện nơi này quả nhiên có chút khác thường.

So với những nơi khác trong thành, nơi này có vẻ vắng vẻ hơn nhiều, người đi đường thưa thớt, hơn nữa trên mặt ai nấy đều lộ vẻ đề phòng.

"Xem ra nơi này quả nhiên có vấn đề."

Trương Nhược Trần thầm nghĩ, bước chân chậm lại.

Đúng lúc này, hắn đột nhiên cảm nhận được một tia khí tức âm lãnh truyền đến từ phía trước.

Hắn vội vàng ẩn thân vào trong một con hẻm nhỏ bên cạnh, lặng lẽ quan sát.

Chỉ thấy phía trước, hai bóng người đang đi tới. Bọn họ đều mặc áo bào đen, trên mặt đeo mặt nạ màu đen, trên người tản ra khí tức âm lãnh.

"Quả nhiên là người của Hắc Ám Chi Uyên!"

Trương Nhược Trần nheo mắt lại, trong lòng dâng lên một tia sát ý.

Hắn đang định ra tay, thì đột nhiên nghe thấy một trong hai người lên tiếng:

"Nghe nói tối qua có một tên gian tế của chúng ta bị Võ Thị Học Cung bắt giữ?"

"Ừ, nghe nói là do Đại trưởng lão đích thân ra tay."

"Đáng chết! Tên đó biết quá nhiều bí mật của chúng ta, nếu hắn khai ra hết..."

"Yên tâm đi, lão đại đã có kế hoạch, sẽ không để hắn có cơ hội mở miệng đâu."

...

Nghe vậy, Trương Nhược Trần không khỏi giật mình.

Bọn chúng có kế hoạch? Chẳng lẽ bọn chúng định giết người diệt khẩu?

Nghĩ đến đây, hắn không khỏi lo lắng cho vị Đại trưởng lão của Võ Thị Học Cung kia.

Tuy hắn không quen biết vị Đại trưởng lão này, nhưng dù sao đối phương cũng là người bắt giữ gian tế của Hắc Ám Chi Uyên, nếu vì vậy mà gặp chuyện không may, thì hắn cũng không thể ngồi yên được.

"Xem ra phải nhanh chóng đi báo tin cho Võ Thị Học Cung mới được."

Trương Nhược Trần thầm nghĩ, xoay người rời đi.

Nhưng hắn vừa đi được vài bước, thì đột nhiên dừng lại.

Hắn phát hiện, phía sau lưng hắn không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một bóng người.

"Ngươi là ai?" Trương Nhược Trần quay đầu lại, ánh mắt cảnh giác nhìn đối phương.

Chỉ thấy người nọ mặc áo bào xám, dung mạo bình thường, chính là tên Lưu Tam tự xưng là kẻ đánh bóng lúc nãy!

"Ha ha, huynh đài đừng khẩn trương." Lưu Tam cười hì hì nói: "Ta chỉ là thấy huynh đài đi về hướng này, nên tò mò đi theo xem thử thôi."

"Ngươi đi theo ta?" Trương Nhược Trần nhíu mày.

"Đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm!" Lưu Tam vội vàng xua tay: "Ta chỉ là cảm thấy huynh đài có vẻ rất hứng thú với những người đeo mặt nạ đen kia, nên muốn đến nhắc nhở huynh đài một câu."

"Nhắc nhở ta cái gì?" Trương Nhược Trần hỏi.

"Huynh đài à, ngươi đừng có mà dây vào bọn họ." Lưu Tam hạ giọng nói: "Bọn họ là người của Hắc Ám Chi Uyên đấy, thế lực sau lưng bọn họ lớn lắm, ngươi đắc tội với bọn họ thì không có kết cục tốt đâu."

"Ngươi biết bọn họ?" Trương Nhược Trần hỏi ngược lại.

"Biết một chút." Lưu Tam gãi đầu nói: "Dù sao ta cũng sống ở Vương Thành Bách Tộc này đã nhiều năm, chuyện gì cũng biết một chút."

Trương Nhược Trần trầm ngâm một chút, rồi hỏi:

"Vậy ngươi có biết cứ điểm của bọn họ ở đâu không?"

"Huynh đài, ngươi vẫn muốn đi sao?" Lưu Tam kinh ngạc nói: "Ta đã nói với ngươi rồi, bọn họ không phải là người dễ chọc đâu!"

"Ta chỉ muốn đi xem tình hình thôi." Trương Nhược Trần nói.

Lưu Tam nhìn Trương Nhược Trần một hồi, rồi thở dài:

"Được rồi, đã như vậy thì ta nói cho ngươi biết. Cứ đi thẳng về phía trước, rồi rẽ trái, ngươi sẽ thấy một tòa phủ đệ bỏ hoang, đó chính là cứ điểm của bọn họ."

"Cảm ơn." Trương Nhược Trần gật đầu, xoay người rời đi.

"Ê, huynh đài!" Lưu Tam vội vàng gọi với theo: "Ngươi thật sự muốn đi sao? Nếu không thì ta đi cùng ngươi nhé?"

"Không cần." Trương Nhược Trần lạnh lùng nói.

"Được rồi, được rồi." Lưu Tam bất đắc dĩ lắc đầu: "Vậy ngươi tự bảo trọng nhé. Nếu gặp chuyện không may, thì nhớ đến tìm ta, ta ở ngay trong thành này."

Nói xong, hắn liền xoay người rời đi, rất nhanh đã biến mất trong dòng người.

Trương Nhược Trần nhìn bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên một tia kỳ quái.

Tên này... rốt cuộc là ai?

Nhưng hắn cũng không suy nghĩ nhiều, hiện tại việc quan trọng nhất là phải nhanh chóng điều tra rõ cứ điểm của Hắc Ám Chi Uyên.

Theo lời Lưu Tam chỉ, Trương Nhược Trần rất nhanh đã tìm thấy tòa phủ đệ bỏ hoang kia.

Quả nhiên, nơi này tản ra một cỗ khí tức âm lãnh, khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

Trương Nhược Trần hít sâu một hơi, rồi lặng lẽ lẻn vào trong phủ đệ.

Bên trong phủ đệ, âm u lạnh lẽo, không có một bóng người.

Nhưng Trương Nhược Trần biết, nơi này tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Hắn cẩn thận từng bước một, dọc theo hành lang đi sâu vào bên trong.

Đi được một lúc, hắn đột nhiên nghe thấy một trận tiếng bước chân truyền đến từ phía trước.

Hắn vội vàng ẩn thân vào trong một góc tối, lặng lẽ quan sát.

Chỉ thấy phía trước, hai tên áo đen đang khiêng một chiếc hòm gỗ lớn, đi về phía một căn phòng.

"Đây là chuyến hàng cuối cùng rồi, giao xong là chúng ta có thể nghỉ ngơi rồi."

"Ừ, lần này vận chuyển nhiều hàng như vậy, chắc chắn lão đại sẽ rất hài lòng."

...

Nghe vậy, Trương Nhược Trần không khỏi nhíu mày.

Vận chuyển hàng? Bọn chúng đang vận chuyển cái gì?

Hắn đang định đi theo xem thử, thì đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức nguy hiểm truyền đến từ phía sau lưng.

Hắn vội vàng xoay người, chỉ thấy một tên áo đen đang đứng sau lưng hắn, trên mặt đeo mặt nạ màu đen, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm.

"Ngươi là ai? Dám xông vào nơi này!" Tên áo đen trầm giọng quát.

Trương Nhược Trần không nói gì, trực tiếp ra tay!

Một chưởng đánh về phía tên áo đen, mang theo kình phong mãnh liệt.

Tên áo đen không ngờ Trương Nhược Trần lại ra tay nhanh như vậy, vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị chưởng phong quét trúng, thân thể lảo đảo lùi lại mấy bước.

"Ngươi là cao thủ cảnh giới nào?" Tên áo đen kinh hãi nói.

Trương Nhược Trần không trả lời, tiếp tục ra tay.

Hắn biết, nơi này là cứ điểm của Hắc Ám Chi Uyên, khẳng định có rất nhiều cao thủ trấn giữ. Nếu hắn không nhanh chóng giải quyết tên áo đen này, thì sẽ bị bọn chúng vây công.

"Ầm!"

Một quyền đánh ra, trực tiếp đánh bay tên áo đen.

Nhưng đúng lúc này, từ bốn phương tám hướng đột nhiên xuất hiện vô số bóng người, đem Trương Nhược Trần vây quanh ở giữa.

"Xem ra ngươi chính là kẻ đã giết chết gian tế của chúng ta tối qua!" Một tên áo đen cầm đầu lạnh lùng nói: "Hôm nay, ngươi đừng hòng rời khỏi nơi này!"

Trương Nhược Trần nhìn đám áo đen vây quanh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh:

"Chỉ bằng các ngươi sao?"

Dứt lời, hắn liền xông thẳng vào đám người!