Chương 34: Lữ Khách Áo Xanh

⏱ ~7 min read

Chương 34: Lữ Khách Áo Xanh

Trong một gian phòng khách sạn bình thường, một người đàn ông trung niên mặc áo bào xanh đang ngồi trước bàn, tay cầm một chén trà, ánh mắt thâm thúy như đang suy nghĩ điều gì đó.

Hắn chính là người vừa xuất hiện trên đường phố lúc nãy, người qua đường nhìn thấy hắn đều cảm thấy khí chất bất phàm, nhưng lại không ai biết thân phận thật sự của hắn.

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

"Vào đi."

Cánh cửa được đẩy ra, một thanh niên mặc đồ đen bước vào, cung kính hành lễ với người áo xanh: "Tiền bối, đã tra được rồi."

"Ừm, nói đi." Người áo xanh đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn về phía thanh niên.

"Người mà tiền bối muốn tìm, hiện tại đang ở trong thành. Hắn là một võ giả trẻ tuổi, thực lực không tầm thường, nghe nói gần đây đã đắc tội với không ít thế lực lớn." Thanh niên áo đen cúi đầu bẩm báo.

"Ồ?" Người áo xanh khẽ nhướng mày, lộ ra vẻ hứng thú: "Đắc tội với những thế lực nào?"

"Nghe nói là đắc tội với Nhất Phẩm Đường Hắc Thị, còn có cả người của Thập Nhị Phường Thần Nữ. Hơn nữa..." Thanh niên áo đen dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Hình như hắn còn liên quan đến một số chuyện ở Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám."

Nghe đến ba chữ "Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám", ánh mắt người áo xanh lập tức trở nên sắc bén.

"Xem ra, chuyến đi này của ta quả nhiên không uổng công." Người áo xanh khẽ mỉm cười, trong nụ cười mang theo vài phần thâm ý khó hiểu.

"Tiền bối, có cần ta đi mời hắn đến đây không?" Thanh niên áo đen hỏi.

"Không cần." Người áo xanh lắc đầu: "Ta tự mình đi gặp hắn. Ngươi cứ tiếp tục theo dõi động tĩnh của những thế lực kia, có gì khác thường thì lập tức báo cáo."

"Vâng!" Thanh niên áo đen đáp lời, rồi xoay người rời đi.

Sau khi thanh niên áo đen rời đi, người áo xanh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra đường phố đông đúc bên ngoài.

"Trương Nhược Trần... ngươi rốt cuộc là người như thế nào?" Hắn lẩm bẩm, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.

Cùng lúc đó, ở một nơi khác trong thành, Trương Nhược Trần đang ngồi trong một quán trà, trước mặt bày mấy món điểm tâm, thần sắc thản nhiên thưởng thức.

Hắn vừa mới tiêu diệt một nhóm sát thủ do Nhất Phẩm Đường Hắc Thị phái tới, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, chuyện này tuyệt đối không đơn giản như vậy. Nhất Phẩm Đường Hắc Thị là một trong Thập Đại Ám Thế Lực, thủ đoạn của bọn chúng tuyệt đối không chỉ có chừng này.

"Xem ra, phải nhanh chóng rời khỏi nơi này thôi." Trương Nhược Trần khẽ nói.

Hắn đứng dậy, ném mấy đồng tiền lên bàn, rồi bước nhanh ra khỏi quán trà.

Đi được vài bước, hắn đột nhiên dừng lại, ánh mắt nhìn về phía trước.

Chỉ thấy một người trung niên mặc áo bào xanh đang đứng chắn giữa đường, trên mặt mang nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt đánh giá Trương Nhược Trần.

"Trương công tử, đã lâu không gặp." Người áo xanh chắp tay chào.

Trương Nhược Trần khẽ nhíu mày, trong ánh mắt lộ ra vẻ cảnh giác: "Ngươi là ai?"

"Tại hạ chỉ là một lữ khách qua đường, nhưng lại có chút chuyện muốn nói với Trương công tử." Người áo xanh cười nói: "Không biết Trương công tử có thể cho tại hạ chút thời gian không?"

Trương Nhược Trần đánh giá người áo xanh một lượt, phát hiện khí tức của đối phương cực kỳ nội liễm, rõ ràng là một cao thủ thâm tàng bất lộ.

"Ngươi muốn nói chuyện gì?" Trương Nhược Trần hỏi.

"Ở đây không tiện nói chuyện, hay là chúng ta tìm một nơi yên tĩnh?" Người áo xanh đề nghị.

Trương Nhược Trần trầm ngâm một chút, rồi gật đầu: "Được, ngươi dẫn đường."

Hai người đi dọc theo con phố, đi vào một con hẻm nhỏ, cuối cùng dừng lại trước một tòa nhà cổ kính.

"Đây là nơi ở tạm của tại hạ, Trương công tử yên tâm, nơi này rất an toàn." Người áo xanh vừa nói vừa đẩy cửa bước vào.

Trương Nhược Trần đi theo phía sau, ánh mắt nhanh chóng quét qua bốn phía, xác nhận không có mai phục, mới yên tâm bước vào.

Vào trong phòng, người áo xanh mời Trương Nhược Trần ngồi xuống, rồi tự tay rót cho hắn một chén trà.

"Trương công tử, ngươi có biết vì sao ta tìm ngươi không?" Người áo xanh nhìn Trương Nhược Trần, ánh mắt mang theo vài phần thâm thúy.

"Không biết." Trương Nhược Trần lắc đầu.

"Vậy ngươi có biết, ngươi đã bị người ta nhìn chằm chằm từ lâu rồi không?" Người áo xanh nói tiếp.

Trương Nhược Trần khẽ nhíu mày: "Ý ngươi là... Nhất Phẩm Đường Hắc Thị?"

"Không chỉ có bọn chúng." Người áo xanh lắc đầu: "Còn có cả người của Thập Nhị Phường Thần Nữ, thậm chí... có thể còn có cả người của Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám."

Nghe vậy, sắc mặt Trương Nhược Trần hơi đổi.

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Trương Nhược Trần nhìn chằm chằm người áo xanh, trong mắt lóe lên vẻ cảnh giác.

Người áo xanh cười nhẹ, đặt chén trà xuống, chậm rãi nói: "Ta là người của Hắc Ám Chi Uyên Diêm Thị."

Lời vừa nói ra, không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng.

Hắc Ám Chi Uyên Diêm Thị, đây là một trong những thế lực đáng sợ nhất ở Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám, thực lực thâm bất khả trắc, nghe nói ngay cả Thập Đại Ám Thế Lực cũng phải kiêng dè ba phần.

"Diêm Thị?" Trương Nhược Trần híp mắt lại: "Ta và Diêm Thị các ngươi hình như không có quan hệ gì?"

"Đúng vậy, trước mắt thì không có." Người áo xanh gật đầu: "Nhưng rất nhanh sẽ có."

"Ý gì?" Trương Nhược Trần hỏi.

"Ta nghe nói, Trương công tử trên người có một kiện vật phẩm, là thứ mà tộc ta đã tìm kiếm rất lâu." Người áo xanh chậm rãi nói.

Trương Nhược Trần biến sắc, trong lòng thầm nghĩ: chẳng lẽ hắn nói đến Thái Cực Tứ Tượng Đồ Ấn?

"Ta không biết ngươi đang nói cái gì." Trương Nhược Trần giả vờ hồ đồ.

"Trương công tử, ngươi không cần giấu giếm." Người áo xanh lắc đầu: "Ta đã điều tra rõ ràng, trên người ngươi có Thái Cực Tứ Tượng Đồ Ấn, đây là thứ mà tộc ta đã tìm kiếm mấy vạn năm."

Ánh mắt Trương Nhược Trần trở nên lạnh lùng: "Ngươi muốn cướp đồ của ta?"

"Không không không." Người áo xanh vội vàng xua tay: "Ta không có ý đó. Ta chỉ muốn nói với Trương công tử, nếu ngươi nguyện ý giao Thái Cực Tứ Tượng Đồ Ấn ra, tộc ta sẽ dùng giá cao để đổi lấy. Đồng thời, chúng ta cũng có thể bảo vệ ngươi khỏi sự truy sát của Nhất Phẩm Đường Hắc Thị và Thập Nhị Phường Thần Nữ."

Trương Nhược Trần trầm mặc một lúc, rồi lắc đầu: "Xin lỗi, thứ này đối với ta rất quan trọng, ta không thể giao ra."

Người áo xanh thở dài: "Trương công tử, ngươi nên suy nghĩ kỹ. Với thực lực hiện tại của ngươi, căn bản không giữ nổi thứ này. Chi bằng giao ra, đổi lấy chút lợi ích, chẳng phải tốt hơn sao?"

"Ta đã quyết định." Trương Nhược Trần đứng dậy: "Nếu không còn chuyện gì khác, ta xin phép cáo lui."

Nói xong, hắn xoay người đi về phía cửa.

"Trương công tử, xin dừng bước." Người áo xanh đột nhiên lên tiếng.

Trương Nhược Trần dừng bước, nhưng không quay đầu lại.

"Ta khuyên ngươi một câu, nếu ngươi không muốn giao Thái Cực Tứ Tượng Đồ Ấn ra, vậy thì tốt nhất nên rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt." Người áo xanh chậm rãi nói: "Bởi vì, đã có không ít người nhắm vào ngươi rồi. Mà những người đó, tuyệt đối không phải là đối thủ mà ngươi có thể chống lại."

Trương Nhược Trần khẽ gật đầu, không nói thêm gì, bước nhanh rời đi.

Sau khi Trương Nhược Trần rời đi, người áo xanh ngồi một mình trong phòng, ánh mắt trở nên thâm trầm.

"Xem ra, chuyện này không dễ giải quyết." Hắn lẩm bẩm: "Xem ra phải bẩm báo lên trên thôi."

Nói xong, hắn lấy ra một tấm Phù Quang Truyền Tin, bóp nát, một luồng sáng bay vụt ra ngoài cửa sổ, biến mất trong bầu trời đêm.

Cùng lúc đó, Trương Nhược Trần đi trên đường, trong lòng trầm tư.

Hắn không ngờ rằng, Hắc Ám Chi Uyên Diêm Thị lại cũng nhắm vào Thái Cực Tứ Tượng Đồ Ấn. Xem ra, thứ này quả nhiên không đơn giản.

"Xem ra, phải nhanh chóng rời khỏi nơi này thôi." Trương Nhược Trần thầm nghĩ.

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, trong mắt lóe lên một tia kiên định.

Bất kể là ai muốn cướp đồ của hắn, hắn đều sẽ không dễ dàng buông tay.

Thái Cực Tứ Tượng Đồ Ấn, là thứ mà hắn phải dùng tính mạng để bảo vệ.