Chương 35: Đây là một công tử tuấn tú

⏱ ~6 min read

# Chương 35: Đây là một công tử tuấn tú

Trong đại sảnh, ánh nến chập chờn.

Lão giả mặc áo bào màu xám đứng dậy, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào thiếu niên trước mặt. Hắn không nói gì, chỉ im lặng quan sát, tựa như muốn nhìn thấu tận xương tủy đối phương.

Thiếu niên kia lại thản nhiên tự tại, khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

"Ngươi tên là gì?" Lão giả áo xám rốt cuộc lên tiếng, giọng nói trầm thấp mà uy nghiêm.

"Vãn bối Cố Lâm Phong." Thiếu niên chắp tay thi lễ, cử chỉ lịch sự, không hề tỏ ra e ngại.

"Đến từ đâu?"

"Từ Côn Luân Giới."

Lão giả áo xám hơi nhíu mày, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư. Côn Luân Giới... nơi đó đã lâu không có tin tức gì truyền đến. Hắn lại quan sát thiếu niên một lượt, phát hiện khí tức trên người đối phương không hề tầm thường, tuy tu vi còn thấp nhưng lại ẩn chứa một cỗ lực lượng thần bí khó lòng nhìn thấu.

"Ngươi đến Hắc Ám Chi Uyên, có chuyện gì?" Lão giả áo xám tiếp tục truy vấn.

"Vãn bối nghe nói Hắc Ám Chi Uyên Diêm Thị là một trong những thế lực lớn nhất vùng tinh vực này, nên đặc biệt đến đây để bái phỏng, mong được kết giao." Cố Lâm Phong nói, giọng điệu thành khẩn.

Lão giả áo xám khẽ cười một tiếng, không rõ là thật hay giả: "Chỉ e không đơn giản như vậy chứ?"

Cố Lâm Phong cười cười, không phủ nhận cũng không thừa nhận.

Đúng lúc này, một trận tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ ngoài đại sảnh. Một gã hộ vệ mặc giáp đen vội vã chạy vào, quỳ một gối xuống đất: "Bẩm báo đại trưởng lão, bên ngoài có người tự xưng là sứ giả của Thập Nhị Phường Thần Nữ, nói có chuyện quan trọng cần gặp ngài."

Lão giả áo xám nhướng mày, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc. Thập Nhị Phường Thần Nữ? Thế lực này ở Hắc Ám Chi Uyên cũng có chút danh tiếng, bình thường không qua lại nhiều với Diêm Thị, sao hôm nay lại phái sứ giả đến?

"Cho hắn vào." Lão giả áo xám phất tay ra hiệu.

Hộ vệ lĩnh mệnh lui ra, không bao lâu sau, một nữ tử mặc y phục màu tím nhạt bước vào đại sảnh. Nàng dung mạo xinh đẹp, khí chất thoát tục, bước đi uyển chuyển, mang theo một cỗ hương thơm nhàn nhạt.

"Vãn bối Phượng Thái Dực, phụng mệnh Thần Nữ điện hạ, đến đây bái kiến đại trưởng lão." Nữ tử màu tím nhạt khẽ cúi người thi lễ, giọng nói thanh thúy dễ nghe.

"Thần Nữ điện hạ?" Lão giả áo xám hơi nhíu mày, "Không biết Thần Nữ điện hạ phái ngươi đến đây, có chuyện gì quan trọng?"

Phượng Thái Dực liếc mắt nhìn Cố Lâm Phong đang đứng bên cạnh, có chút do dự.

Lão giả áo xám hiểu ý, nói: "Không sao, vị này là khách quý của bản tọa, ngươi cứ nói thẳng."

Phượng Thái Dực gật đầu, rồi nói: "Thần Nữ điện hạ nghe nói Diêm Thị gần đây thu được một kiện trọng bảo, đặc biệt phái ta đến hỏi thăm, không biết đại trưởng lão có hứng thú trao đổi hay không?"

"Trọng bảo gì?" Lão giả áo xám tỏ vẻ không hiểu.

"Nghe nói là một khối Thần Nguyên Thủy Tổ." Phượng Thái Dực chậm rãi nói ra mấy chữ này.

Sắc mặt lão giả áo xám khẽ biến, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ bình tĩnh: "Thần Nữ điện hạ chắc là nghe nhầm tin tức rồi. Diêm Thị chúng ta chưa từng thu được Thần Nguyên Thủy Tổ gì cả."

Phượng Thái Dực mỉm cười, không tranh cãi, chỉ nói: "Có lẽ vậy. Đã như thế, ta xin cáo lui trước, làm phiền đại trưởng lão."

Nói xong, nàng khẽ gật đầu chào, rồi xoay người rời đi. Trước khi bước ra khỏi cửa, nàng liếc nhìn Cố Lâm Phong một cái, trong mắt thoáng hiện một tia dị sắc.

Cố Lâm Phong cũng đang quan sát nàng, hai ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc, rồi nhanh chóng tách rời.

Sau khi Phượng Thái Dực rời đi, lão giả áo xám trầm ngâm một lúc, rồi quay sang nhìn Cố Lâm Phong: "Tiểu hữu, ngươi vừa nói đến đây để kết giao, không biết có ý định cụ thể gì?"

Cố Lâm Phong cười nói: "Vãn bối nghe nói Diêm Thị đang chiêu mộ nhân tài, nên muốn đến xin gia nhập, cống hiến một phần sức lực."

Lão giả áo xám nhíu mày: "Ngươi muốn gia nhập Diêm Thị?"

"Đúng vậy." Cố Lâm Phong gật đầu, "Vãn bối tuy tu vi còn thấp, nhưng có chút bản lĩnh, tin rằng có thể giúp ích cho Diêm Thị."

Lão giả áo xám đánh giá hắn một lúc, rồi nói: "Đã như thế, ngươi hãy theo bản tọa đến diễn võ trường, để bản tọa xem thử thực lực của ngươi."

"Xin nghe theo sự sắp xếp của đại trưởng lão." Cố Lâm Phong chắp tay nhận lời.

Hai người cùng nhau đi ra khỏi đại sảnh, xuyên qua mấy hành lang dài, đi đến một mảnh đất trống rộng lớn. Nơi này chính là diễn võ trường của Diêm Thị, bốn phía được bao quanh bởi tường đá cao lớn, trên mặt đất lát đá xanh, có thể thấy rõ dấu vết giao thủ lưu lại.

"Ngươi cứ tùy ý thi triển, để bản tọa xem thử." Lão giả áo xám đứng ở một bên, hai tay chắp sau lưng.

Cố Lâm Phong gật đầu, hít sâu một hơi, hai tay nắm lại thành quyền. Một cỗ khí tức cường đại từ trên người hắn bộc phát ra, quần áo vô phong tự động, tóc dài bay lượn.

"Xin đại trưởng lão chỉ giáo!" Cố Lâm Phong quát khẽ một tiếng, thân hình lóe lên, hóa thành một đạo tàn ảnh lao về phía trước. Một quyền đánh ra, kình phong gào thét, mang theo uy lực kinh người.

Lão giả áo xám khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ tán thưởng. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng đỡ lấy quyền kình của đối phương, cảm nhận được lực lượng ẩn chứa bên trong, không khỏi hơi kinh ngạc.

"Không tồi, quyền pháp có chút tạo nghệ." Lão giả áo xám nói, "Nhưng chỉ có vậy thôi sao?"

Cố Lâm Phong cười cười, thu quyền đứng vững: "Đương nhiên không chỉ có vậy. Vãn bối còn có một chiêu, xin đại trưởng lão xem qua."

Nói xong, hắn hai tay bấm quyết, một cỗ khí tức thần bí từ trong cơ thể hắn lan tỏa ra. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, tựa như có một lực lượng vô hình đang thao túng hết thảy.

Lão giả áo xám đồng tử hơi co lại, lộ ra vẻ kinh ngạc: "Không Gian Chi Đạo? Ngươi lại nắm giữ Không Gian Chi Đạo?"

Cố Lâm Phong thu liễm khí tức, cười nói: "Vãn bối may mắn, từng có cơ duyên tiếp xúc với một chút Không Gian Chi Đạo, tuy chỉ hiểu được chút da lông, nhưng cũng xem như có chút tạo hóa."

Lão giả áo xám trầm ngâm một lúc, rồi nói: "Được, ngươi có tư cách gia nhập Diêm Thị. Từ hôm nay, ngươi chính là khách khanh của Diêm Thị, trước tiên cứ ở lại đây, chờ bản tọa sắp xếp công việc cho ngươi."

"Đa tạ đại trưởng lão!" Cố Lâm Phong chắp tay thi lễ, trong mắt thoáng hiện một tia sáng.

Đúng lúc này, một gã hộ vệ khác vội vã chạy đến, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ: "Bẩm báo đại trưởng lão, không xong rồi! Bên ngoài có một đám người lạ mặt đang tụ tập, tự xưng là người của Nhất Phẩm Đường Hắc Thị, nói muốn gặp ngài!"

Sắc mặt lão giả áo xám trầm xuống: "Nhất Phẩm Đường Hắc Thị? Bọn họ đến đây làm gì?"

"Nghe nói... nghe nói là vì chuyện Thần Nguyên Thủy Tổ." Hộ vệ ấp úng nói.

Lão giả áo xám hừ lạnh một tiếng: "Xem ra tin tức này đã truyền ra ngoài rồi. Đi, dẫn bản tọa đi xem thử."

Nói xong, hắn quay đầu nhìn Cố Lâm Phong: "Tiểu hữu, ngươi cứ ở lại đây nghỉ ngơi trước, bản tọa đi giải quyết chút chuyện."

"Đại trưởng lão cứ tự nhiên." Cố Lâm Phong gật đầu.

Lão giả áo xám vội vã rời đi, chỉ còn lại Cố Lâm Phong đứng một mình trong diễn võ trường. Hắn nhìn theo bóng lưng lão giả khuất dần, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười thâm sâu khó lòng nhận ra.

"Thần Nguyên Thủy Tổ..." Hắn lẩm bẩm, "Xem ra chuyến này đến Hắc Ám Chi Uyên, quả nhiên không uổng công."

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.