Chương 37: A Phù Nhã là chị dâu của ta

⏱ ~5 min read

Chương 37: A Phù Nhã là chị dâu của ta

Trong đại điện, bầu không khí có chút quỷ dị.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Trương Nhược Trần, ánh mắt mang theo vẻ khác lạ.

Vừa rồi, bọn hắn nghe thấy gì?

A Phù Nhã, vị tồn tại truyền kỳ đã danh chấn tinh không từ vạn cổ, lại bị Trương Nhược Trần gọi là... chị dâu?

Dù là ai, lúc này cũng không kìm được mà hít vào một ngụm khí lạnh.

"Tiểu tử, ngươi nói cái gì?" Một lão giả tóc trắng xoá run rẩy chỉ vào Trương Nhược Trần, thanh âm mang theo run rẩy: "Ngươi... ngươi vừa mới gọi nàng là gì?"

Trương Nhược Trần nhìn lão giả kia một cái, thản nhiên nói: "A Phù Nhã là chị dâu của ta, có vấn đề gì sao?"

"Ngươi..."

Lão giả kia nhất thời nghẹn lời, sắc mặt đỏ lên, giống như muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời.

Giờ khắc này, trong đại điện yên tĩnh đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.

A Phù Nhã đứng ở phía trên, dung nhan tuyệt thế không chút biểu cảm, nhưng trong đôi mắt đẹp lại thoáng qua một tia dao động cực kỳ nhỏ.

Nàng nhìn chằm chằm Trương Nhược Trần, hồi lâu sau, mới chậm rãi mở miệng: "Ngươi... là người của huynh trưởng?"

"Không sai." Trương Nhược Trần gật đầu, trong mắt lóe lên một tia phức tạp: "Năm đó, đại ca từng cứu mạng ta một lần, cũng từng nhắc tới ngươi với ta."

A Phù Nhã trầm mặc.

Nàng tự nhiên biết huynh trưởng của mình là ai.

Đó là một vị cường giả tuyệt thế, tung hoành tinh không, uy chấn vạn tộc.

Chỉ tiếc...

"Huynh trưởng... hiện tại ra sao?" A Phù Nhã thanh âm có chút khàn khàn.

Trương Nhược Trần lắc đầu: "Không biết. Năm đó sau khi đại ca rời đi, ta cũng chưa từng gặp lại hắn. Nhưng ta tin, lấy thực lực của đại ca, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì."

A Phù Nhã khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên một tia mất mát.

Đúng lúc này, một thanh âm lạnh như băng đột nhiên vang lên: "Hừ! Chỉ bằng một câu nói của ngươi, liền muốn nhận quan hệ với A Phù Nhã đại nhân? Thật sự là si tâm vọng tưởng!"

Mọi người nhìn theo hướng phát ra thanh âm, chỉ thấy một nam tử trẻ tuổi mặc hoa bào đang đứng ở phía dưới, trên mặt đầy vẻ khinh thường.

Nam tử này tên là Lâm Phong, là thiên kiêu của một thế lực lớn nào đó, đối với A Phù Nhã vẫn luôn có ý tưởng.

Lúc này thấy Trương Nhược Trần đột nhiên nhận thân với A Phù Nhã, tự nhiên trong lòng không khỏi ghen ghét.

Trương Nhược Trần liếc hắn một cái, cũng không thèm để ý.

Hắn xoay người nhìn về phía A Phù Nhã, từ trong ngực lấy ra một khối ngọc bội, đưa tới: "Đây là vật đại ca để lại cho ta năm đó, nói là nếu có một ngày gặp được ngươi, liền đưa vật này cho ngươi xem."

A Phù Nhã nhận lấy ngọc bội, khi nhìn thấy hoa văn trên đó, thân thể mềm mại khẽ run lên.

"Đây là... ngọc bội của huynh trưởng!"

Trong mắt nàng hiện lên một tia kích động, ngay cả thanh âm cũng có chút run rẩy.

Nàng ngẩng đầu nhìn Trương Nhược Trần, trong mắt đã không còn vẻ xa cách như trước: "Không sai, ngươi quả thật là người của huynh trưởng."

Lời này vừa nói ra, bốn phía lập tức vang lên một trận xôn xao.

Không ai ngờ tới, Trương Nhược Trần vậy mà thật sự có quan hệ với A Phù Nhã!

Mà Lâm Phong lúc này sắc mặt đã trở nên vô cùng khó coi.

Hắn vốn định ra tay ngăn cản, lại không ngờ tới A Phù Nhã lại thật sự nhận thân phận của Trương Nhược Trần.

"Chuyện này... chuyện này sao có thể!" Lâm Phong cắn răng, trong mắt lóe lên vẻ không cam lòng.

A Phù Nhã liếc hắn một cái, thanh âm lạnh nhạt: "Lâm Phong, nơi này không có chuyện của ngươi, lui xuống đi."

"Ta..."

Lâm Phong muốn nói gì đó, nhưng khi đối diện với ánh mắt lạnh lùng của A Phù Nhã, lại không khỏi rùng mình một cái, chỉ có thể cắn răng lui ra.

Sau khi mọi người tản đi, A Phù Nhã nhìn Trương Nhược Trần, ánh mắt phức tạp: "Ngươi tên là gì?"

"Trương Nhược Trần."

"Trương Nhược Trần..." A Phù Nhã lẩm bẩm cái tên này, chợt nói: "Ngươi lần này đến tìm ta, hẳn là có chuyện gì chứ?"

Trương Nhược Trần gật đầu: "Đúng vậy, ta muốn thỉnh giáo một chút, về chuyện của đại ca."

A Phù Nhã trầm mặc một lát, chợt nói: "Đi theo ta."

Nói xong, nàng xoay người đi về phía nội điện.

Trương Nhược Trần do dự một chút, vẫn là bước theo sau.

Sau khi vào nội điện, A Phù Nhã ngồi xuống, ra hiệu Trương Nhược Trần ngồi đối diện.

Nàng nhìn chằm chằm Trương Nhược Trần, hồi lâu sau mới chậm rãi nói: "Ngươi hẳn là biết, huynh trưởng của ta... đã sớm không còn ở nhân thế."

Trương Nhược Trần khẽ giật mình, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc: "Cái gì? Đại ca hắn..."

"Ừm." A Phù Nhã gật đầu, trong mắt hiện lên một tia bi thương: "Năm đó, huynh trưởng vì cứu ta, đã chết trong tay một vị đại năng."

Trương Nhược Trần trầm mặc.

Hắn vốn cho rằng đại ca chỉ là đi xa, lại không ngờ tới...

"Vậy ngươi có biết, năm đó rốt cuộc là ai đã hạ sát thủ với đại ca không?" Trương Nhược Trần ngẩng đầu, trong mắt lóe lên một tia hàn quang.

A Phù Nhã lắc đầu: "Không biết. Năm đó ta chỉ nhớ rõ, người kia thực lực cực kỳ kinh khủng, ngay cả huynh trưởng cũng không phải là đối thủ. Nhưng mà..."

Nói đến đây, nàng dừng lại một chút, ánh mắt trở nên kiên định: "Nhưng ta nhất định sẽ tra ra chân tướng, báo thù cho huynh trưởng!"

Trương Nhược Trần nhìn nàng, chợt nói: "Ta cũng vậy."

A Phù Nhã khẽ giật mình, nhìn Trương Nhược Trần, trong mắt lóe lên một tia dị sắc.

Nàng có thể cảm nhận được, lời nói của Trương Nhược Trần là thật lòng.

"Được." A Phù Nhã khẽ gật đầu, trên mặt hiện lên một tia ý cười: "Đã ngươi là người của huynh trưởng, vậy thì chính là người của ta. Về sau ở chỗ này, cứ coi như là nhà của mình."

Trương Nhược Trần gật đầu, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hắn biết, từ giờ phút này trở đi, hắn rốt cuộc đã có một chỗ dựa vững chắc.

Mà ở một nơi không ai chú ý tới, một đạo thân ảnh đang lặng lẽ quan sát tất cả những gì xảy ra trong đại điện.

"Thật không ngờ, tiểu tử này vậy mà lại có quan hệ với A Phù Nhã..." Thân ảnh kia lẩm bẩm, trong mắt lóe lên một tia thâm trầm: "Xem ra, kế hoạch lần này cần phải thay đổi một chút rồi."

Nói xong, thân ảnh kia chậm rãi biến mất trong bóng tối.