Chapter 36: Vạn Của Trăm Vạn

⏱ ~9 min read

Chapter 36: Vạn Của Trăm Vạn

Trong sân nhỏ, ánh trăng như nước, gió đêm hiu hiu.

Trương Nhược Trần ngồi khoanh chân trên bồ đoàn, trước mặt bày một chiếc hộp gỗ dài, bên trong là một thanh trường kiếm cổ xưa.

Thân kiếm dài ba thước, mặt kiếm hiện lên màu xanh thẫm, trên đó có hoa văn như gợn sóng, dưới ánh trăng phản chiếu ra quang mang lạnh lẽo.

"Trầm Uyên cổ kiếm..."

Trương Nhược Trần nhẹ nhàng vuốt ve thân kiếm, có thể cảm nhận được một cỗ khí tức cổ xưa từ trong thân kiếm truyền ra, phảng phất như thanh kiếm này đã trải qua vô số năm tháng tang thương.

"Kiếm này tên là Trầm Uyên, là thần kiếm mà tổ tiên Trương gia ta lưu truyền lại, đến nay đã có hơn vạn năm lịch sử."

Trong đầu vang lên thanh âm của lão gia hỏa, mang theo vài phần cảm khái: "Năm đó, lão tổ Trương gia chính là dựa vào thanh kiếm này, chém giết khắp thiên hạ, uy chấn tứ phương. Đáng tiếc..."

"Đáng tiếc cái gì?" Trương Nhược Trần hỏi.

"Đáng tiếc từ sau khi lão tổ qua đời, Trương gia ta ngày càng sa sút, đến nay đã không còn ai có thể khống chế được thanh Trầm Uyên cổ kiếm này. Ngay cả cha ngươi, năm đó cũng chỉ có thể phát huy ra ba phần uy lực của nó."

Lão gia hỏa nói xong, lại hừ lạnh một tiếng: "Bất quá, ngươi không cần phải gấp gáp. Với thực lực hiện tại của ngươi, còn chưa đủ tư cách khống chế thanh kiếm này. Chờ ngươi đạt tới Thánh Vương Cảnh, lại đến thử xem."

Trương Nhược Trần gật đầu, đem Trầm Uyên cổ kiếm thu vào Không Gian Giới Chỉ, lại lấy ra một quyển sách cổ màu vàng.

Trên trang bìa viết bốn chữ lớn — "Thái Cực Tứ Tượng Đồ Ấn".

Đây là bí tịch mà lão gia hỏa truyền cho hắn, trong đó ghi lại một môn thượng cổ thánh thuật, chính là do Bất Động Minh Vương Đại Tôn năm đó lưu lại.

"Ngươi đã đem toàn bộ nội dung của quyển sách này ghi nhớ trong đầu chưa?" Lão gia hỏa hỏi.

"Đã ghi nhớ."

"Vậy thì tốt, ngươi đem quyển sách này đốt đi."

Trương Nhược Trần khẽ giật mình: "Đốt đi?"

"Đúng vậy, đốt đi." Lão gia hỏa nói: "Môn thánh thuật này quá mức trân quý, nếu để lộ ra ngoài, tất sẽ dẫn tới tai họa ngập đầu. Ngươi đã ghi nhớ toàn bộ trong đầu, vậy thì không cần giữ lại vật này nữa."

Trương Nhược Trần trầm ngâm một chút, rồi gật đầu.

Hắn vận chuyển chân khí, một ngọn lửa màu xanh nhạt bốc lên từ lòng bàn tay, trong nháy mắt đem quyển sách cổ thiêu thành tro tàn.

"Được rồi, tiếp theo ta sẽ giảng giải cho ngươi về ảo diệu của Thái Cực Tứ Tượng Đồ Ấn."

Lão gia hỏa nói: "Môn thánh thuật này, lấy Thái Cực làm gốc, Tứ Tượng làm cương, có thể diễn hóa ra vô số biến hóa. Nếu tu luyện tới cảnh giới đại thành, một chiêu một thức đều có thể dẫn động thiên địa chi lực, uy lực vô cùng."

"Năm đó Bất Động Minh Vương Đại Tôn, chính là dựa vào môn thánh thuật này, tung hoành thiên hạ, không ai địch nổi. Cho dù là Thập Đại Ám Thế Lực, cũng phải kiêng kỵ hắn ba phần."

Trương Nhược Trần nghe vậy, trong mắt hiện lên một tia nóng bỏng.

"Bất quá, ngươi cũng không cần phải quá mức để ý." Lão gia hỏa lại nói: "Môn thánh thuật này mặc dù lợi hại, nhưng cũng không phải là vô địch. Trên đời này, còn có rất nhiều thánh thuật lợi hại hơn, ví như Cửu Thiên Minh Đế Kinh của Minh Đế, Long Tượng Bát Nhã Chưởng của Phật môn, đều là những môn công pháp đứng đầu thiên hạ."

"Nhưng mà, công pháp dù lợi hại đến đâu, cũng phải xem người tu luyện là ai. Chỉ cần ngươi có thể đem Thái Cực Tứ Tượng Đồ Ấn tu luyện tới cảnh giới đại thành, cho dù là gặp phải những cao thủ tu luyện những môn công pháp kia, cũng chưa chắc đã thua kém."

Trương Nhược Trần gật đầu thật sâu.

Hắn tự nhiên minh bạch đạo lý này.

Công pháp dù tốt, cũng cần người tu luyện có đủ thiên phú và nghị lực. Nếu không, cho dù là truyền thừa vô thượng, cũng chỉ là vật trang trí mà thôi.

"Được rồi, hiện tại ta bắt đầu giảng giải cho ngươi tầng thứ nhất của Thái Cực Tứ Tượng Đồ Ấn."

Lão gia hỏa nói: "Tầng thứ nhất, tên là Thái Cực Sơ Khai. Môn này chủ yếu tu luyện chính là khống chế đối với lực lượng âm dương, lấy âm dương làm dẫn, câu thông thiên địa chi khí, từ đó đạt tới mục đích tăng cường thực lực bản thân."

"Ngươi trước tiên đem hai tay đặt ngang trước ngực, lòng bàn tay hướng lên trên, ngón tay hơi cong lại, tạo thành hình dạng như ôm một quả cầu..."

Trương Nhược Trần làm theo lời nói, hai tay chậm rãi giơ lên, lòng bàn tay hướng lên trên, ngón tay hơi cong lại.

"Tốt, tiếp theo ngươi cảm nhận khí tức âm dương trong thiên địa, đem chúng dẫn vào trong cơ thể, dung nhập vào khí hải..."

Trương Nhược Trần nhắm mắt lại, tĩnh tâm cảm ứng.

Theo hô hấp của hắn dần dần trở nên đều đặn, hắn có thể mơ hồ cảm nhận được, trong thiên địa có hai cỗ khí tức hoàn toàn khác nhau đang chậm rãi hội tụ về phía hắn.

Một cỗ khí tức ấm áp như ánh mặt trời, một cỗ khí tức khác lại lạnh lẽo như hàn băng.

Hai cỗ khí tức này giao hòa với nhau, chậm rãi chảy vào trong cơ thể hắn, cuối cùng hội tụ tại khí hải.

"Ừm, không tồi, thiên phú của ngươi quả nhiên không tệ."

Lão gia hỏa hài lòng nói: "Chỉ trong thời gian một nén nhang đã có thể cảm nhận được khí tức âm dương trong thiên địa, xem ra ngươi rất có thiên phú đối với môn thánh thuật này."

Trương Nhược Trần không trả lời, vẫn duy trì trạng thái tu luyện.

Hắn có thể cảm nhận được, theo khí tức âm dương không ngừng dung nhập vào khí hải, chân khí trong cơ thể hắn đang dần dần trở nên ngưng thực hơn, thậm chí còn có một chút xu hướng tăng trưởng.

"Xem ra, môn thánh thuật này quả nhiên không tầm thường."

Trương Nhược Trần thầm nghĩ trong lòng, đối với việc tu luyện càng thêm chăm chú.

Cứ như vậy, thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Không biết đã qua bao lâu, Trương Nhược Trần đột nhiên mở mắt ra, trong mắt hiện lên một tia tinh mang.

"Thành công rồi!"

Hắn cảm nhận được, trong khí hải của mình, chân khí đã phát sinh biến hóa về chất. Nguyên bản chân khí chỉ là một màu trắng bạc, giờ phút này lại hiện lên hai màu đen trắng đan xen, giống như một bức đồ án Thái Cực thu nhỏ.

"Không tồi, không tồi."

Lão gia hỏa liên tục khen ngợi: "Chỉ trong một đêm ngắn ngủi đã tu luyện ra Thái Cực chi khí, thiên phú như vậy, cho dù là năm đó Bất Động Minh Vương Đại Tôn, e rằng cũng chỉ đến mức này mà thôi."

Trương Nhược Trần nghe vậy, trong lòng cũng có chút đắc ý.

Bất quá hắn rất nhanh liền đem tâm tư này đè xuống, bởi vì hắn biết rõ, con đường tu luyện còn dài, hiện tại chỉ mới là bắt đầu mà thôi.

"Đã tu luyện cả đêm, ngươi cũng nên nghỉ ngơi một chút."

Lão gia hỏa nói: "Ngày mai còn có chuyện quan trọng cần làm."

"Chuyện gì?" Trương Nhược Trần hỏi.

"Ngươi quên rồi sao? Ngày mai chính là ngày Võ Thị Học Cung chiêu thu đệ tử. Lấy thực lực hiện tại của ngươi, nếu có thể gia nhập Võ Thị Học Cung, đối với việc tu luyện sau này của ngươi sẽ có chỗ tốt rất lớn."

Trương Nhược Trần nghe vậy, ánh mắt sáng lên.

Võ Thị Học Cung, chính là một trong những thế lực lớn nhất của Vân Võ Quận Quốc, mỗi năm đều sẽ chiêu thu một nhóm thiên tài từ khắp nơi trong quận quốc, tiến hành bồi dưỡng trọng điểm.

Nếu có thể gia nhập Võ Thị Học Cung, không chỉ có thể đạt được tài nguyên tu luyện phong phú, còn có thể kết giao với rất nhiều thiên tài cùng thế hệ, đối với việc mở rộng quan hệ của bản thân cũng có chỗ tốt rất lớn.

"Được, ngày mai ta sẽ đi xem thử."

Trương Nhược Trần gật đầu, trong mắt hiện lên một tia kiên định.

Hắn biết rõ, đây là một cơ hội, một cơ hội để hắn bước vào một giai đoạn mới.

Mà hắn, sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.

...

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng chiếu rọi khắp nơi.

Trương Nhược Trần rửa mặt xong, thay một bộ y phục sạch sẽ, liền đi ra khỏi phòng.

Vừa ra tới cửa, liền nhìn thấy một chiếc xe ngựa sang trọng đang đậu ở cửa, bên cạnh xe ngựa đứng một lão giả tóc bạc trắng, chính là quản gia của Trương gia — Trương Phúc.

"Thiếu gia, ngài đã ra rồi."

Trương Phúc thấy Trương Nhược Trần đi ra, vội vàng tiến lên hành lễ: "Lão gia dặn dò, hôm nay là ngày Võ Thị Học Cung chiêu thu đệ tử, để cho ta đưa ngài tới đó."

"Ừm."

Trương Nhược Trần gật đầu, leo lên xe ngựa.

Xe ngựa chậm rãi chạy trên đường phố, hướng về phía Võ Thị Học Cung.

Dọc theo đường đi, Trương Nhược Trần vén rèm cửa sổ lên, nhìn ra bên ngoài.

Chỉ thấy trên đường phố người qua lại tấp nập, vô cùng náo nhiệt. Mà những người đi đường này, phần lớn đều là võ giả, trên người tản ra khí tức cường đại.

"Xem ra, hôm nay tới tham gia khảo hạch của Võ Thị Học Cung không ít người."

Trương Nhược Trần thầm nghĩ trong lòng.

Rất nhanh, xe ngựa đã đến trước cổng Võ Thị Học Cung.

Chỉ thấy trước cổng Võ Thị Học Cung, lúc này đã tụ tập rất nhiều người, đông nghìn nghịt, đều là những võ giả trẻ tuổi từ khắp nơi đến.

Bọn họ có người mặt mày hớn hở, có người lại vẻ mặt lo lắng, hiển nhiên đều đang chờ đợi khảo hạch bắt đầu.

Trương Nhược Trần xuống xe ngựa, ánh mắt đảo qua đám người, rất nhanh liền khóa chặt một thân ảnh.

Đó là một thiếu nữ mặc váy dài màu trắng, dung nhan tuyệt mỹ, khí chất thoát tục, giống như một đóa sen trắng thanh cao, nổi bật giữa đám người.

"Hoàng Yên Trần?"

Trương Nhược Trần nhận ra thiếu nữ này, chính là đại tiểu thư của Hoàng gia — Hoàng Yên Trần.

Mà lúc này, Hoàng Yên Trần cũng giống như cảm nhận được ánh mắt của hắn, quay đầu nhìn về phía hắn.

Khi ánh mắt hai người chạm nhau, trong mắt Hoàng Yên Trần hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó lại khôi phục vẻ bình tĩnh, nhẹ gật đầu coi như chào hỏi.

Trương Nhược Trần cũng gật đầu đáp lễ, sau đó thu hồi ánh mắt.

Hắn cũng không có ý định chủ động bắt chuyện với Hoàng Yên Trần, dù sao giữa hai nhà cũng không có quan hệ gì thân thiết.

Cứ như vậy, thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Ước chừng sau nửa canh giờ, cổng lớn Võ Thị Học Cung rốt cục cũng mở ra.

Một lão giả mặc trường bào màu xám đi ra từ bên trong, ánh mắt quét qua đám người, trầm giọng nói:

"Chư vị, ta là chấp sự của Võ Thị Học Cung — Vương Trường Phong. Hôm nay, chính là ngày Võ Thị Học Cung ta chiêu thu đệ tử."

"Khảo hạch lần này, chia làm ba vòng. Vòng thứ nhất, khảo hạch thực lực; vòng thứ hai, khảo hạch thiên phú; vòng thứ ba, khảo hạch tâm tính."

"Chỉ có những người thông qua cả ba vòng khảo hạch, mới có tư cách trở thành đệ tử của Võ Thị Học Cung ta."

"Hiện tại, ta tuyên bố — khảo hạch chính thức bắt đầu!"

Theo tiếng nói của Vương Trường Phong vừa dứt, đám người lập tức xôn xao.

Mà Trương Nhược Trần, cũng nắm chặt hai tay, trong mắt hiện lên một tia chiến ý nồng đậm.

Hôm nay, hắn nhất định phải thông qua khảo hạch, gia nhập Võ Thị Học Cung!