Chapter 1898: Khu Viện Không Đi Hết

⏱ ~6 min read

Chapter 1898: Khu Viện Không Đi Hết

Năm người kia đã biến mất không thấy tăm hơi, Từ Hoạch lo lắng bên ngoài khu viện cũng sẽ bị ảnh hưởng, bèn chủ động kéo giãn khoảng cách, đảm bảo khoảng cách an toàn, anh lại đi vòng quanh căn nhà nửa vòng.

Nhìn từ bên ngoài, những căn nhà này quả thực rất bình thường, chỉ là những khu viện vuông vức, san sát nhau, tổng thể hình dáng cũng là hình vuông, bên trong nhà bày trí đơn giản, tuy không tính là cũ kỹ, cũng không có bụi bặm, nhưng trông không giống nơi thường xuyên có người ở, cũng không hợp với phong cách kiến trúc của khu 011, cho dù người chơi siêu cấp dùng nơi này làm chỗ dừng chân, thì khả năng cao cũng sẽ không đặc biệt xây loại nhà như thế này ở đây.

Vậy nên căn nhà này là đạo cụ, hay là một khu vực đặc biệt nào đó nằm trong kẽ hở thời không?

Đợi bên ngoài một lúc không phát hiện tung tích của năm người kia, Từ Hoạch cảm thấy không cần thiết phải ở lại nữa, bèn quay đầu đi về.

Chỉ là không ngờ rằng, khi anh đi ngang qua đình nghỉ mát đã thấy trước đó, một luồng lực lượng vi diệu đột nhiên chảy khỏi người anh, anh theo bản năng dừng bước, quay đầu lại thì phát hiện khu viện vừa thấy đã biến mất, nơi khu viện tọa lạc đã biến thành một khu rừng rậm rạp.

Từ Hoạch không quay lại xem xét nữa, mà tăng tốc đi về phía bức tường hoa, lối đi mở ra trên bức tường hoa vẫn chưa hoàn toàn biến mất, anh xuyên qua rồi lại thấy nơi lẽ ra phải là khu rừng rậm rạp đã biến thành một bãi cỏ, trên con dốc không xa xuất hiện đình nghỉ mát, mà dưới con dốc, lại chính là khu nhà vừa nãy.

Hướng đi của anh không sai, nhưng vị trí của khu nhà lại đổi sang phía trước mặt anh.

Trong núi rừng đột nhiên nổi gió, làn sương trắng không biết từ đâu ra dần dần bao phủ cả khu rừng, mà khi sương mù ngày càng đậm đặc, cả khu nhà cũng trở nên lúc ẩn lúc hiện, trên bức tường ngoài của khu viện kia lại sáng lên hai ngọn đèn.

Không nhìn thấy người, nhưng đèn tự nhiên xuất hiện và sáng lên.

"Có vẻ là không định để tôi rời đi dễ dàng rồi." Từ Hoạch bước về phía khu nhà.

Trên bức tường vốn hoàn toàn bịt kín của khu nhà xuất hiện một cánh cổng lớn, phong cách của cánh cổng và đèn treo tường nhìn đều có vẻ đã cũ, bất kể đối với phân khu nào mà nói, đều nên là đồ trang trí kiểu "phục cổ".

Khi anh đến gần, cánh cổng đang đóng chặt tự động mở ra, khối gỗ mang hơi thở năm tháng di chuyển phát ra tiếng "ken két" nặng nề khàn đục, hơi chói tai một chút.

Sau cánh cổng không có người, khi Từ Hoạch bước qua ngưỡng cửa, đèn ở rất nhiều nơi đều sáng lên, đối diện cánh cổng là một khu vườn nhỏ lộ thiên, ba mặt là tường, ở giữa có một cái ao nhỏ, nhưng đã không còn nước, ngược lại hoa dại cỏ dại bên cạnh mọc khá tươi tốt.

Hai bên bức tường đối diện mỗi bên có một cửa vòm, Từ Hoạch thả ra một con robot chiến đấu, để nó đi riêng với mình.

Xuyên qua một trong những cửa vòm, Từ Hoạch quay đầu lại thì phát hiện, sau cửa vòm không còn là ao nước và cánh cổng vừa nãy nữa, mà là bốn căn phòng bốn cánh cửa chẳng khác gì những khu viện vuông vức kia.

Mà phía trước anh cũng là bốn căn phòng, bốn cánh cửa, ngoài lối đi cửa vòm anh vừa bước vào, khu viện này không có lối đi nào khác, trừ khi quay lại đường cũ, không thì anh chỉ có thể chọn một trong bốn cánh cửa để đi.

Từ Hoạch do dự một chút trước cửa vòm, dưới chân hơi dùng lực nhảy lên tường viện, không ngoài dự đoán, không gian đã bị phong tỏa, anh dùng tia không gian để phá hủy rào chắn trước mặt, nhưng thử một lúc không có manh mối nên đành bỏ qua.

Trở lại mặt đất, anh đi hai bước về phía giữa viện, lần này phía trước không gặp phải chướng ngại như mấy đứa con nhà quý tộc kia, thế là anh chọn căn phòng bên tay phải, mở cửa bước vào.

Trước đó anh nhìn từ bên ngoài thấy cách bày trí trong phòng đều đại khái giống nhau, giờ đứng bên trong, càng cảm thấy phòng với phòng chẳng có khác biệt gì lớn, chỉ khác ở vị trí đặt bàn ghế.

Từ Hoạch đưa tay sờ lên bàn ghế màu gỗ tự nhiên, cảm giác hơi thô ráp, không phải do gia công không tinh xảo, mà là loại gỗ những món đồ gia dụng này sử dụng giống như vừa mới được mài giũa đánh bóng nhưng chưa sơn phủ, rất trạng thái nguyên sinh.

Một cái bàn, hai cái ghế đặt đối diện nhau, trên bàn đặt bộ ấm trà, bốn góc tường đều có giá đứng, trên đó đặt chậu hoa, nhưng hoa đã sớm không còn, bên trong còn chút đất khô cằn.

Tường thì sạch sẽ, ngay cả một món đồ trang trí cũng không có.

Từ Hoạch ở trong phòng một lúc rồi quay lại cửa, vốn định thử quay lại đường cũ, không ngờ cửa tuy mở nhưng đường đã bị chặn kín.

Vỗ một cái lên rào chắn vô hình, anh đành quay đầu đi về phía cánh cửa đối diện trong phòng.

Sau cánh cửa thứ hai là một căn phòng y hệt, hoàn toàn đối xứng, lại từ cửa đối diện của căn phòng này đi ra, bên ngoài lại là một khu viện nhỏ vuông vức, tính cả cánh cửa sau lưng anh, vẫn là bốn căn phòng, bốn cánh cửa, tạm thời chưa thấy lối đi nào khác.

Từ Hoạch dùng sức mạnh tinh thần dò xét tình hình xung quanh, chọn cánh cửa bên tay trái, xuyên qua cánh cửa này và hai căn phòng phía sau, hẳn là có thể đi đến một khu viện nhỏ có lối đi.

Nhưng khi anh nhanh chóng đi qua ba cánh cửa rồi ra ngoài, lại phát hiện cửa vòm mà anh "nhìn thấy" đã biến mất.

Hơi nhíu mày, anh quay lại trong nhà, thử phát hiện khu viện vừa đi qua chưa bị phong tỏa, anh lại đổi sang một cánh cửa khác bước vào.

Đối diện cánh cửa này vẫn là một khu viện nhỏ kín, không có lối đi trực tiếp thông sang các khu viện khác.

Bất quá đã viện không bị phong tỏa sau khi anh mở cửa, Từ Hoạch dứt khoát quay lại mở nốt cánh cửa còn lại, tất cả các phòng đều giống với căn phòng đầu tiên, bàn ghế, đồ dùng, gần như đều tương tự nhau.

Từ Hoạch nhìn thoáng qua thời gian, đưa tay lấy một chậu hoa trong phòng rồi mới bước vào khu viện tiếp theo.

Ba cánh cửa của khu viện tiếp theo anh cũng mở hết một lượt, nhưng không lấy đồ vật gì từ trong đó, đợi đến khi thử quay lại thì bị chặn, anh ghi nhớ một lần thời gian, rồi từ trong phòng này lấy một cái tách trà.

Cứ như vậy ba lần, căn phòng anh bước vào mới bắt đầu có chút biến hóa, đồ gia dụng từ bàn ghế ban đầu biến thành có giường có tủ, mà những món đồ gia dụng này rõ ràng tinh xảo hơn những cái trước đó rất nhiều, đồ bày trong phòng cũng dần dần tăng lên, ngoài ấm trà tách trà, còn có bình hoa cắm hoa, giỏ nhỏ đựng đồ lặt vặt.

Từ Hoạch nhặt chiếc giỏ nhỏ lên, tình cờ ở đáy giỏ nhìn thấy một đường kẻ ngang được khắc bằng dao nhỏ.

"Đánh dấu?"

Đặt chiếc giỏ về vị trí cũ, anh lại kiểm tra những món đồ gia dụng khác, không phát hiện dấu vết do con người để lại thì mới đi kiểm tra ba căn phòng còn lại.

Ba căn phòng kia bày trí giống nhau, đều từ phòng trà biến thành phòng ngủ, nhưng trong những phòng khác không nhìn thấy "đánh dấu" tương tự.

Lần này anh không vội đi, mà ở trong phòng đợi một khoảng thời gian rồi mới mở cánh cửa đối diện, sau khi mở cửa anh lại quay vào, phát hiện khu viện đã đi qua bị phong tỏa rồi thì từ trong phòng lấy đi ấm trà.

Tiếp tục đi về phía trước, cuối cùng anh cũng nhìn thấy một chút dấu vết khác lạ trong phòng, chiếc giường bị chặt nát và cái bàn bị hất đổ cho thấy nơi này vừa có người đến.