Chapter 1899: Không Gian Tuần Hoàn

⏱ ~10 min read

Chapter 1899: Không Gian Tuần Hoàn

Sau khi bước vào cánh cửa kia, Từ Hoạch phát hiện mình đang đứng trong một hành lang dài vô tận.

Hành lang không có điểm cuối, hai bên là những cánh cửa giống hệt nhau, cứ lặp đi lặp lại đến vô tận. Mỗi cánh cửa đều làm bằng kim loại màu xám bạc, trên tay cầm có một vòng tròn đồng tâm, nhìn kỹ thì giống như một mê cung vô tận.

"Đây là không gian tuần hoàn." Giọng nói của Carol vang lên từ bên cạnh.

Từ Hoạch quay đầu nhìn, phát hiện Carol, Achilles và Hoa Hãn đều đứng bên cạnh mình. Bốn người bọn họ cùng tiến vào, nhưng những người khác thì không thấy đâu.

"Chỉ có bốn người chúng ta?" Từ Hoạch hỏi.

"Ừ." Achilles gật đầu, ánh mắt đảo qua những cánh cửa xung quanh, "Xem ra nơi này có cơ chế phân tách ngẫu nhiên, những người khác có lẽ đã bị truyền tống đến nơi khác."

Hoa Hãn bước tới trước một cánh cửa, đưa tay chạm vào tay cầm. Cánh cửa không có phản ứng gì, giống như bị khóa chặt.

"Không mở được." Hắn lắc đầu.

Carol nhíu mày, ánh mắt tập trung vào những cánh cửa lặp đi lặp lại đến vô tận: "Nếu đây là không gian tuần hoàn, vậy chúng ta cần tìm ra quy luật của nó."

Từ Hoạch không vội hành động, hắn quan sát kỹ hành lang xung quanh. Ngoài những cánh cửa giống hệt nhau, trên trần nhà có một dãy đèn huỳnh quang phát ra ánh sáng trắng lạnh lẽo, dưới chân là sàn nhà lát gạch màu xám, sạch sẽ đến mức không có một hạt bụi.

"Thử đi thẳng xem sao." Achilles đề nghị.

Bốn người bắt đầu đi dọc theo hành lang. Bước chân vang lên trong không gian yên tĩnh, tạo ra tiếng vọng kéo dài.

Đi được khoảng năm phút, Hoa Hãn đột nhiên dừng lại: "Chúng ta đang đi vòng quanh."

"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Tôi đã để ý, trên tường bên trái có một vết xước rất nhỏ, năm phút trước chúng ta đã đi ngang qua nó."

Carol dừng bước, ánh mắt trở nên nghiêm túc: "Vậy nghĩa là hành lang này là một vòng tròn khép kín, không có điểm đầu và điểm cuối."

"Nhưng những cánh cửa này thì sao?" Achilles đi tới trước một cánh cửa, lần nữa thử đẩy, vẫn không có phản ứng, "Nếu tất cả đều khóa, vậy chúng ta bị mắc kẹt ở đây sao?"

Từ Hoạch trầm ngâm một lát, đột nhiên nói: "Thử mở cánh cửa thứ hai xem."

Achilles sững người, nhưng vẫn làm theo. Hắn đi tới trước cánh cửa thứ hai, đưa tay chạm vào tay cầm.

Két——

Cánh cửa mở ra.

Bên trong là một căn phòng trống, không có bất kỳ đồ vật nào, chỉ có một tấm gương lớn đặt ở giữa phòng.

"Chuyện gì vậy?" Achilles kinh ngạc nhìn cánh cửa vừa mở, "Vừa nãy rõ ràng là không mở được mà?"

Carol bước vào phòng, đi tới trước tấm gương. Trong gương phản chiếu hình ảnh của cô, nhưng có gì đó không đúng lắm.

"Ánh mắt trong gương không khớp." Carol lùi lại một bước, giọng nói trở nên cảnh giác.

Từ Hoạch cũng nhìn thấy. Trong gương, Carol đang nhìn chằm chằm về phía bọn họ, nhưng trên thực tế, Carol đang quay lưng về phía tấm gương.

"Đây không phải gương phản chiếu bình thường." Hoa Hãn rút vũ khí ra, "Nó giống như một cánh cửa sổ quan sát hơn."

Đúng lúc này, hình ảnh trong gương đột nhiên biến mất, thay vào đó là một hành lang khác. Trong hành lang đó, có ba người đang đi về phía trước, giống hệt bọn họ lúc nãy.

"Đó là... chúng ta?" Achilles nhìn chằm chằm vào hình ảnh trong gương, "Không đúng, đó là bọn họ lúc trước khi tiến vào căn phòng này."

"Không gian tuần hoàn." Từ Hoạch thì thầm, "Nơi này không chỉ lặp lại về không gian, mà còn lặp lại về thời gian."

Carol quay người nhìn về phía cánh cửa vừa mở: "Nếu vậy, cánh cửa này có lẽ là một loại mấu chốt. Nó chỉ có thể mở ra khi chúng ta đáp ứng được điều kiện nào đó."

"Điều kiện gì?" Achilles hỏi.

Từ Hoạch nhìn quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại trên tấm gương. Hắn đi tới trước gương, đưa tay chạm vào bề mặt.

Ngay khi đầu ngón tay chạm vào, mặt gương đột nhiên gợn sóng, giống như mặt nước bị khuấy động. Một dòng chữ hiện lên trên mặt gương:

"Muốn thoát khỏi không gian tuần hoàn, hãy tìm ra cánh cửa thật sự."

"Tìm ra cánh cửa thật sự?" Achilles nhíu mày, "Chẳng phải tất cả những cánh cửa này đều giống nhau sao?"

"Không giống." Từ Hoạch lắc đầu, "Vừa nãy cánh cửa đầu tiên không mở được, nhưng cánh cửa thứ hai lại mở được. Nói cách khác, trong những cánh cửa giống hệt nhau này, có một cánh là thật, những cánh còn lại đều là giả."

Carol trầm ngâm một lát: "Vậy làm sao để phân biệt?"

"Thử lại lần nữa." Từ Hoạch nói, "Chúng ta ra ngoài, thử mở từng cánh cửa một."

Bốn người rời khỏi căn phòng, đi tới trước cánh cửa đầu tiên. Lần này, Từ Hoạch tự mình đưa tay chạm vào tay cầm.

Két——

Cánh cửa mở ra.

Bên trong vẫn là một căn phòng trống, nhưng lần này không có tấm gương, mà là một chiếc bàn, trên bàn đặt một chiếc chìa khóa cũ.

"Chìa khóa?" Achilles bước tới cầm lấy chiếc chìa khóa, quan sát kỹ, "Nhìn giống chìa khóa cửa thường."

"Vừa nãy cánh cửa này không mở được." Carol nhíu mày, "Bây giờ lại mở được, chứng tỏ quy luật của nó không cố định."

Từ Hoạch nhận lấy chiếc chìa khóa, cảm nhận kết cấu của nó. Chiếc chìa khóa làm bằng đồng thau, trên đầu có khắc một hoa văn kỳ lạ, giống như một vòng tròn xoắn ốc.

"Đây có lẽ là chìa khóa để mở cánh cửa thật sự." Từ Hoạch cất chìa khóa vào túi, "Tiếp tục tìm kiếm, xem còn phát hiện gì khác không."

Bọn họ tiếp tục dọc theo hành lang, lần này thử mở từng cánh cửa một. Có những cánh cửa mở ra là phòng trống, có những cánh cửa bên trong chứa các vật phẩm khác nhau, có những cánh cửa vẫn khóa chặt không mở được.

Sau khi thử khoảng mười mấy cánh cửa, bọn họ thu được ba món đồ: một chiếc chìa khóa, một mảnh giấy da và một chiếc la bàn cũ.

Mảnh giấy da viết: "Không gian tuần hoàn, thời gian cũng tuần hoàn. Chỉ khi tìm được điểm khởi đầu thật sự, mới có thể phá vỡ vòng lặp."

Chiếc la bàn thì rất kỳ lạ, kim chỉ không ngừng xoay tròn, không cố định ở bất kỳ hướng nào.

"Điểm khởi đầu thật sự?" Achilles nhíu mày, "Ý là gì?"

Carol nhìn chiếc la bàn, đột nhiên nói: "Có lẽ ý là, trong không gian tuần hoàn này, có một vị trí đặc biệt, là điểm khởi đầu của toàn bộ vòng lặp. Chỉ cần tìm được vị trí đó, mới có thể thoát ra."

"Vậy làm sao tìm?" Hoa Hãn hỏi.

Từ Hoạch cầm chiếc la bàn lên, quan sát kỹ. Kim la bàn xoay tròn không ngừng, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện tốc độ xoay của nó không đều, có lúc nhanh, có lúc chậm.

"La bàn này có lẽ đang phản ứng với một loại năng lượng nào đó." Từ Hoạch nói, "Chúng ta thử đi theo hướng kim la bàn chỉ xem."

Bọn họ bắt đầu di chuyển dọc theo hướng kim la bàn. Đi được một lúc, kim la bàn đột nhiên dừng lại, chỉ thẳng về phía trước.

Phía trước là một cánh cửa, nhìn bề ngoài giống hệt những cánh cửa khác, nhưng trên tay cầm có một vết xước rất nhỏ.

"Chính là nó." Từ Hoạch nói, "Cánh cửa này chính là điểm khởi đầu."

Hắn đưa tay chạm vào tay cầm, dùng chiếc chìa khóa vừa tìm được để mở.

Két——

Cánh cửa mở ra, bên trong là một khoảng tối đen như mực, không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

"Vào thôi." Từ Hoạch nói xong, bước vào trong bóng tối trước tiên.

Carol, Achilles và Hoa Hãn nhìn nhau, rồi nối tiếp nhau bước vào.

Khi bốn người hoàn toàn bước vào, cánh cửa phía sau đóng lại. Bóng tối bao phủ, nhưng ngay sau đó, một ánh sáng mờ ảo từ từ xuất hiện.

Bọn họ đang đứng trong một căn phòng rộng lớn, trên tường xung quanh đều là những tấm gương lớn, phản chiếu hình ảnh của bốn người từ vô số góc độ khác nhau.

"Đây là nơi nào?" Achilles nhìn quanh, giọng nói vang vọng trong căn phòng.

Giữa căn phòng có một chiếc bệ đá, trên bệ đặt một quả cầu pha lê trong suốt. Bên trong quả cầu, có một luồng sáng màu xanh lam đang chuyển động chậm rãi.

Từ Hoạch đi tới trước bệ đá, đưa tay chạm vào quả cầu pha lê.

Ngay khi đầu ngón tay chạm vào, quả cầu đột nhiên phát ra ánh sáng chói lọi, bao phủ cả căn phòng. Trong ánh sáng, một giọng nói vang lên:

"Chào mừng đến với trung tâm không gian tuần hoàn. Các ngươi đã vượt qua thử thách đầu tiên, bây giờ sẽ tiến vào thử thách thứ hai."

"Thử thách thứ hai?" Carol nhíu mày, "Chúng ta chỉ mới vừa vào thôi mà?"

Giọng nói tiếp tục: "Thử thách thứ hai: Trong thời gian giới hạn, tìm ra lối ra thật sự trong mê cung gương. Thời gian: mười phút. Nếu vượt quá thời gian, không gian tuần hoàn sẽ khởi động lại, tất cả tiến trình sẽ quay về điểm xuất phát."

"Khởi động lại?" Achilles biến sắc, "Vậy chẳng phải chúng ta sẽ bị mắc kẹt mãi sao?"

"Đừng hoảng." Từ Hoạch trấn tĩnh nói, "Nếu đã có thử thách, thì nhất định có cách phá giải. Chúng ta chia nhau ra tìm kiếm, chú ý quan sát những chi tiết khác biệt giữa các tấm gương."

Bốn người lập tức hành động, mỗi người phụ trách một khu vực, cẩn thận quan sát từng tấm gương.

Từ Hoạch đi tới trước một tấm gương, phát hiện hình ảnh phản chiếu trong gương có chút khác biệt. Trong gương, hắn đang đứng ở một góc độ hơi khác so với thực tế.

"Không đúng." Hắn thì thầm, "Tấm gương này không phản chiếu hiện thực."

Hắn đưa tay chạm vào bề mặt gương, phát hiện tay mình xuyên qua mặt gương, chạm vào một khoảng không.

"Đây là lối ra!" Từ Hoạch quay đầu hét lớn, "Mọi người qua đây!"

Carol, Achilles và Hoa Hãn nghe vậy, lập tức chạy tới. Bốn người lần lượt bước qua tấm gương, tiến vào một không gian mới.

Sau tấm gương là một hành lang dài, ở cuối hành lang có một cánh cửa lớn bằng kim loại, trên cửa khắc dòng chữ: "Lối ra".

"Ra rồi!" Achilles thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh về phía trước.

Nhưng khi hắn sắp chạm vào cánh cửa, Từ Hoạch đột nhiên hét lên: "Dừng lại!"

Achilles khựng lại, quay đầu nhìn Từ Hoạch với vẻ khó hiểu: "Sao vậy?"

"Cánh cửa này có vấn đề." Từ Hoạch đi tới, chỉ vào dòng chữ trên cửa, "Các cậu nhìn kỹ xem, nét chữ này có gì đó không đúng."

Mọi người nhìn kỹ, quả nhiên phát hiện nét chữ "Lối ra" có một chỗ bị lệch nhẹ, giống như bị ai đó sửa lại.

"Đây là cửa giả." Carol nói, "Nếu chúng ta mở nó, có lẽ sẽ rơi vào một vòng tuần hoàn khác."

"Vậy lối ra thật sự ở đâu?" Hoa Hãn nhíu mày.

Từ Hoạch quan sát hành lang, ánh mắt dừng lại trên một bức tường bên cạnh. Trên bức tường đó có một vết nứt rất nhỏ, nếu không chú ý kỹ sẽ không thể nhìn thấy.

Hắn đi tới, đưa tay ấn vào vết nứt.

RẦM——

Bức tường từ từ tách ra, để lộ một lối đi bí mật phía sau.

"Lối ra thật sự ở đây." Từ Hoạch nói, "Đi thôi."

Bốn người bước vào lối đi bí mật, sau khi đi được một đoạn, phía trước hiện ra một ánh sáng chói mắt. Khi bọn họ bước ra khỏi ánh sáng, phát hiện mình đã trở lại hành lang ban đầu.

Nhưng lần này, hành lang không còn lặp lại vô tận nữa. Ở cuối hành lang, có một cánh cửa lớn đang mở, bên ngoài là một không gian rộng lớn.

"Chúng ta... thoát ra rồi?" Achilles có chút không dám tin.

"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Không gian tuần hoàn đã bị phá vỡ."

Bọn họ bước ra khỏi cánh cửa lớn, phát hiện mình đang đứng trong một đại sảnh rộng rãi. Trong đại sảnh, những người khác cũng lần lượt xuất hiện từ những cánh cửa khác nhau.

"Từ Hoạch!" Một giọng nói vang lên.

Từ Hoạch quay đầu nhìn, phát hiện Lawrence Lee đang đi tới, trên mặt mang vẻ mệt mỏi nhưng cũng có chút vui mừng.

"Cậu cũng ra rồi." Từ Hoạch nói.

"Ừ, suýt nữa thì bị mắc kẹt trong đó." Lawrence Lee lắc đầu, "Không gian tuần hoàn này quả thực rất quỷ dị."

Lúc này, một giọng nói vang lên từ trên đỉnh đại sảnh:

"Chúc mừng các ngươi đã vượt qua thử thách không gian tuần hoàn. Bây giờ, thử thách chân chính mới bắt đầu."

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện trên đỉnh đại sảnh có một màn hình lớn, trên màn hình đang hiển thị một dòng chữ:

"Thử thách tiếp theo: Trận chiến sinh tử. Mời tất cả người chơi tiến vào sân đấu."