Chapter 2178: Trong Điện Thờ, Mỗi Người Một Cách Nhìn
Ánh sáng từ những ngọn đuốc trên tường chiếu rọi xuống đại sảnh của thần điện, tạo nên những cái bóng dài nhấp nhô trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. Không khí bên trong đặc quánh một mùi hương trầm cổ xưa, phảng phất chút ngai ngái của khói và đá ẩm.
Đám đông đứng thành vòng tròn quanh một bệ đá lớn ở chính giữa. Trên bệ, một bức tượng cổ kính cao lớn sừng sững, khuôn mặt bị thời gian bào mòn đến mức chỉ còn lại những đường nét mơ hồ. Nhưng đôi mắt của bức tượng — nếu có thể gọi là mắt — lại phản chiếu ánh đuốc một cách kỳ lạ, như thể đang nhìn xuyên qua từng người đứng dưới.
"Ngươi thấy gì?" Một giọng nói trầm thấp cất lên từ phía đám đông.
Người được hỏi — một thanh niên mặc áo choàng xám — nhíu mày, ánh mắt dán chặt vào bức tượng. Hắn im lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi lắc đầu.
"Ta chỉ thấy một khối đá." Hắn đáp. "Cũ kỹ, nứt nẻ, và không có gì đặc biệt."
Một tiếng cười khẽ vang lên từ phía bên kia. Một người phụ nữ đứng dựa vào cột trụ, tay khoanh trước ngực, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Ngươi nhìn bằng mắt thường, đương nhiên chỉ thấy đá." Nàng nói. "Nhưng nếu ngươi nhìn bằng tâm trí, ngươi sẽ thấy thứ mà mắt thường không thể thấy."
Nàng bước tới, đưa tay chạm nhẹ vào chân bức tượng. Ngay lập tức, một luồng sáng yếu ớt lan tỏa từ đầu ngón tay nàng, chảy dọc theo những đường vân trên đá, như mạch máu đang hồi sinh.
"Ta thấy sức mạnh." Nàng thì thầm. "Một sức mạnh cổ xưa, đã ngủ yên ở đây từ rất lâu. Nó đang chờ đợi."
"Chờ đợi cái gì?" Một người khác lên tiếng — một lão giả chống gậy, râu tóc bạc phơ.
"Chờ đợi người xứng đáng." Người phụ nữ quay lại nhìn lão giả. "Ngươi không cảm nhận được sao? Nó đang rung động. Mỗi khi có người đến gần, nó lại rung động mạnh hơn một chút."
Lão giả khẽ cười, tiếng cười khàn đục như tiếng gió lùa qua khe đá.
"Ngươi trẻ tuổi, dễ bị những thứ hào nhoáng mê hoặc." Lão nói. "Ta sống lâu rồi, thấy nhiều rồi. Những thứ gọi là 'sức mạnh cổ xưa' này, phần lớn chỉ là trò bịp bợm. Ngươi cảm nhận được điều ngươi muốn cảm nhận, chứ không phải điều thực sự tồn tại."
"Ý ngươi là ta đang tự lừa dối mình?"
"Ta không nói ngươi lừa dối." Lão giả lắc đầu. "Ta chỉ nói, ngươi nhìn thấy thứ mà tâm trí ngươi muốn thấy. Giống như người kia —" Lão chỉ tay về phía thanh niên áo xám. "— hắn thấy một khối đá, vì tâm trí hắn đơn giản. Còn ngươi thấy sức mạnh, vì tâm trí ngươi phức tạp. Cả hai đều không sai, nhưng cả hai đều không hoàn toàn đúng."
Một sự im lặng bao trùm lấy đại sảnh. Mọi người nhìn nhau, mỗi người một vẻ mặt khác nhau — có người trầm tư, có người hoài nghi, có người tò mò.
"Vậy theo ngươi," Người phụ nữ lên tiếng, giọng có chút gay gắt, "thứ thực sự ở đây là gì?"
Lão giả không trả lời ngay. Ông chậm rãi bước tới gần bức tượng, đưa bàn tay già nua run rẩy chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo. Một lúc lâu sau, ông mới khẽ thở dài.
"Ta không biết." Ông thành thật đáp. "Và có lẽ, không ai trong chúng ta biết. Đó chính là vấn đề."
"Vấn đề gì?"
"Vấn đề là," Lão giả quay lại nhìn đám đông, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu từng người, "chúng ta đến đây để tìm kiếm một thứ gì đó. Nhưng chúng ta không biết thứ đó là gì. Chúng ta chỉ biết rằng, nó ở đây — hoặc chúng ta tin rằng nó ở đây. Và vì chúng ta không biết nó là gì, nên mỗi người chúng ta đều nhìn thấy một thứ khác nhau."
Ông dừng lại, để lời nói của mình thấm vào từng người.
"Người thấy đá, người thấy sức mạnh, người thấy cơ hội, người thấy nguy hiểm. Tất cả đều là những phản chiếu của chính tâm trí chúng ta. Bức tượng này —" Ông vỗ nhẹ vào bệ đá. "— nó chỉ là một tấm gương. Và những gì chúng ta nhìn thấy trong đó, thực ra là những gì chúng ta mang trong lòng."
Một người đàn ông đứng ở góc xa lên tiếng, giọng trầm và lạnh:
"Ngươi nói nghe có vẻ thâm thúy, nhưng thực chất chẳng nói gì cả." Hắn bước ra khỏi bóng tối, khuôn mặt lộ rõ dưới ánh đuốc — một khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc như dao. "Chúng ta đến đây không phải để nghe triết lý. Chúng ta đến đây để tìm thứ chúng ta cần. Và nếu ngươi không biết nó ở đâu, thì đừng cản đường người khác."
Lão giả nhìn hắn, không hề tỏ ra tức giận. Ông chỉ khẽ gật đầu.
"Ngươi nói đúng." Ông thừa nhận. "Ta không biết nó ở đâu. Nhưng ta biết một điều."
"Điều gì?"
"Thứ ngươi đang tìm kiếm," Lão giả nói, giọng bình thản, "sẽ không bao giờ xuất hiện nếu ngươi cứ nhìn nó bằng ánh mắt hung hăng như vậy. Đôi khi, thứ quý giá nhất lại nằm ngay trước mắt, nhưng chúng ta không thấy nó, vì chúng ta quá bận nhìn vào những thứ xa xôi."
Người đàn ông góc cạnh nhíu mày, nhưng không nói gì thêm. Hắn quay người bước về phía bức tượng, đứng sừng sững trước nó, hai tay chống nạnh.
Một hồi lâu sau, hắn lên tiếng:
"Ta thấy một cánh cửa."
Tất cả mọi người đều sững lại. Ngay cả lão giả cũng hơi nhướng mày.
"Cánh cửa?" Người phụ nữ lặp lại, giọng đầy hoài nghi. "Ta không thấy cánh cửa nào cả."
"Vì ngươi không nhìn kỹ." Người đàn ông đáp, không quay đầu lại. "Ngay sau bức tượng. Có một đường nứt trên tường, chạy dọc từ trần xuống sàn. Nó rất mảnh, gần như vô hình nếu ngươi không chú ý. Nhưng nó ở đó."
Hắn giơ tay chỉ về một hướng. Mọi người nheo mắt nhìn theo hướng tay hắn. Quả thực, sau một lúc quan sát kỹ, họ bắt đầu nhận ra một đường nứt rất mảnh trên bức tường đá, gần như bị che khuất bởi bóng tối và lớp rêu phong.
"Ngươi nhìn thấy nó bằng cách nào?" Thanh niên áo xám hỏi, giọng có chút kinh ngạc.
"Ta không nhìn." Người đàn ông đáp. "Ta cảm nhận. Có một luồng gió lạnh thổi từ khe nứt đó. Rất nhẹ, nhưng đủ để ta nhận ra rằng phía sau bức tường này không phải là đá đặc."
"Vậy ngươi nghĩ phía sau là gì?"
"Ta không biết." Người đàn ông lắc đầu. "Nhưng ta biết rằng, nếu chúng ta đến đây để tìm kiếm thứ gì đó, thì rất có thể nó nằm ở phía sau bức tường này."
Một sự xôn xao lan truyền qua đám đông. Mọi người bắt đầu thì thầm với nhau, ánh mắt đổ dồn về phía đường nứt trên tường.
Lão giả khẽ gật gù, vẻ mặt trầm ngâm.
"Ngươi có con mắt tinh đời." Ông nói với người đàn ông góc cạnh. "Và có lẽ, ngươi đúng. Có thể thứ chúng ta tìm kiếm nằm ở phía sau bức tường này. Nhưng cũng có thể, đó chỉ là một lối đi bình thường, dẫn đến một nơi không có gì đặc biệt."
"Vậy thì sao?" Người đàn ông quay lại nhìn ông. "Chúng ta không thể biết chắc chắn cho đến khi chúng ta mở nó ra. Và nếu chúng ta không mở, chúng ta sẽ không bao giờ biết."
"Ngươi nói đúng." Lão giả mỉm cười. "Vậy thì, ngươi có muốn mở nó không?"
Người đàn ông im lặng một lúc, rồi gật đầu.
"Ta sẽ mở."
Hắn bước tới bức tường, đặt bàn tay lên đường nứt. Một lực đẩy nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Đá vụn rơi lả tả xuống sàn. Đường nứt bắt đầu nới rộng ra, và từ khe hở, một luồng sáng mờ ảo chiếu ra, mang theo một mùi hương lạ — vừa quen thuộc, vừa xa lạ.
Tất cả mọi người đều nín thở.
Cánh cửa đã được mở. Và phía sau nó, một hành lang dài tăm tối hiện ra, dẫn sâu vào lòng đất.
"Vậy," Người phụ nữ lên tiếng, giọng có chút căng thẳng, "chúng ta có vào không?"
Không ai trả lời ngay. Mỗi người đều nhìn vào hành lang tối om trước mặt, và trong lòng mỗi người, một câu hỏi khác nhau đang được đặt ra.
Có người tự hỏi: Thứ gì đang chờ đợi chúng ta ở phía dưới?
Có người tự hỏi: Liệu chúng ta có nên tin tưởng người đàn ông này?
Có người tự hỏi: Nếu chúng ta vào, liệu chúng ta có thể quay trở ra?
Và có người — rất ít người — tự hỏi: Liệu thứ chúng ta đang tìm kiếm, có thực sự đáng để chúng ta đánh đổi tất cả?
Lão giả là người đầu tiên bước tới. Ông chống gậy, chậm rãi tiến về phía hành lang, không hề do dự.
"Ta đã sống đủ lâu để biết rằng," Ông nói, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, "những câu hỏi quan trọng nhất thường không có câu trả lời. Nhưng nếu chúng ta không bước đi, chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy chúng."
Ông bước vào bóng tối, và một lúc sau, tiếng gậy của ông vang lên từ xa, nhịp đều đặn như tiếng tim đập.
Người phụ nữ nhìn theo bóng ông, rồi quay sang nhìn những người còn lại.
"Ta không biết các ngươi nghĩ sao," Nàng nói, "nhưng ta không đến đây để đứng nhìn."
Nàng bước theo lão giả, biến mất trong bóng tối.
Thanh niên áo xám do dự một lúc, rồi cũng bước tới. Người đàn ông góc cạnh đi ngay sau hắn, không nói một lời.
Lần lượt, từng người một, họ bước vào hành lang tối om. Mỗi người mang theo những hy vọng, những nỗi sợ, những câu hỏi riêng của mình.
Và phía cuối hành lang, một thứ gì đó đang chờ đợi — một thứ mà mỗi người sẽ nhìn thấy theo một cách khác nhau, giống như họ đã nhìn thấy bức tượng ở đại sảnh.
Bởi vì, như lão giả đã nói, tất cả những gì chúng ta nhìn thấy trên thế gian này, thực chất đều là những phản chiếu của chính tâm trí chúng ta.
Và đôi khi, thứ chúng ta tìm kiếm, không phải là thứ nằm ở phía trước — mà là thứ nằm sâu bên trong chính chúng ta.