Chương 2179: Trong Thần Điện, Mỗi Người Một Cách Nhìn

⏱ ~6 min read

## Chương 2179: Trong Thần Điện, Mỗi Người Một Cách Nhìn

Bên trong thần điện, ánh sáng từ những ngọn nến trên tường chiếu rọi xuống, tạo nên những mảng sáng tối đan xen trên mặt đất lát đá xanh.

Lúc này, bên trong đại điện đã tụ tập không ít người. Có người đứng, có người ngồi, nhưng ánh mắt của tất cả đều tập trung vào pho tượng thần ở chính giữa đại điện.

Pho tượng thần này được điêu khắc từ một khối đá trắng khổng lồ, cao khoảng ba trượng. Khuôn mặt của thần linh mơ hồ, không nhìn rõ ngũ quan, nhưng lại toát ra một loại khí tức khiến người ta không khỏi sinh lòng kính sợ.

"Đây chính là thần điện mà ngươi nói sao?" Một người đàn ông trung niên mặc áo bào xám lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần dò xét.

"Không sai." Bên cạnh hắn, một người phụ nữ trẻ mặc trang phục trắng gật đầu, "Nơi này chính là thánh địa mà Thần Nữ Giáo chúng ta tín ngưỡng. Mỗi năm vào ngày lễ trọng đại, chúng ta đều tổ chức tế lễ tại đây."

"Thần Nữ Giáo..." Người đàn ông trung niên khẽ lẩm bẩm, ánh mắt đảo qua pho tượng thần, "Nghe nói các ngươi tín ngưỡng một vị Thần Nữ, có thể ban cho tín đồ sức mạnh vượt xa người thường?"

"Đúng vậy." Người phụ nữ mặc trang phục trắng khẽ mỉm cười, "Chỉ cần thành tâm cầu nguyện, Thần Nữ sẽ ban phúc lành cho ngươi."

"Thần Nữ?" Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía bên kia đại điện. Một người đàn ông trẻ mặc đồ đen, đeo mặt nạ, chậm rãi bước tới, "Ta nghe nói, Thần Nữ của các ngươi đã sớm biến mất. Hiện tại, chỉ còn lại một pho tượng trống rỗng mà thôi."

Sắc mặt người phụ nữ mặc trang phục trắng hơi đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh: "Thần Nữ vĩnh viễn ở trong lòng chúng ta. Chỉ cần tín ngưỡng không diệt, Thần Nữ liền vĩnh viễn tồn tại."

"Tín ngưỡng?" Người đàn ông đeo mặt nạ cười khẩy một tiếng, "Tín ngưỡng có thể đánh bại kẻ địch sao? Tín ngưỡng có thể khiến người chết sống lại sao?"

"Ngươi..." Người phụ nữ mặc trang phục trắng có chút tức giận.

"Được rồi, được rồi." Người đàn ông trung niên mặc áo bào xám vội vàng đứng ra hòa giải, "Hôm nay chúng ta đến đây là để bàn chuyện chính sự, không cần phải tranh cãi về những chuyện này."

"Chuyện chính sự?" Người đàn ông đeo mặt nạ quay đầu nhìn hắn, "Ngươi nói xem, chuyện chính sự gì?"

Người đàn ông trung niên mặc áo bào xám trầm ngâm một chút, rồi nói: "Ta nghe nói, trong thần điện này có một kiện thần khí, có được sức mạnh thần kỳ. Nếu ai có được nó, sẽ có thể thống trị toàn bộ khu vực an toàn."

"Thần khí?" Người phụ nữ mặc trang phục trắng nhíu mày, "Ta chưa từng nghe nói qua chuyện này."

"Ngươi đương nhiên chưa từng nghe nói." Người đàn ông đeo mặt nạ cười lạnh, "Bởi vì chuyện này vốn dĩ chính là do bọn họ bịa đặt ra."

"Bịa đặt?" Người đàn ông trung niên mặc áo bào xám sửng sốt.

"Không sai." Người đàn ông đeo mặt nạ chậm rãi đi tới trước pho tượng thần, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt mơ hồ của thần linh, "Nơi này căn bản không có cái gì gọi là thần khí. Tất cả chỉ là âm mưu của Thần Nữ Giáo, muốn dụ dỗ những kẻ lòng tham không đáy đến đây, sau đó..."

Hắn đột nhiên dừng lại, xoay người nhìn về phía người phụ nữ mặc trang phục trắng: "Ngươi nói xem, sau đó sẽ thế nào?"

Sắc mặt người phụ nữ mặc trang phục trắng trắng bệch, nhưng rất nhanh đã trấn tĩnh lại: "Ta không biết ngươi đang nói gì."

"Không biết?" Người đàn ông đeo mặt nạ cười nhạt, "Vậy để ta nhắc nhở ngươi. Ba tháng trước, có một đội mạo hiểm đến đây tìm kiếm thần khí, sau đó liền biến mất không một dấu vết. Một tháng trước, lại có một đội người khác đến, cũng không có ai sống sót rời đi. Ngươi nói xem, bọn họ đi đâu rồi?"

Sắc mặt người phụ nữ mặc trang phục trắng càng ngày càng khó coi: "Bọn họ... bọn họ có thể đã gặp phải nguy hiểm gì đó trên đường đi."

"Nguy hiểm?" Người đàn ông đeo mặt nạ lắc đầu, "Ta đã điều tra qua, bọn họ đều là những người chơi có thực lực không tồi. Nếu chỉ là nguy hiểm trên đường đi, bọn họ hoàn toàn có thể ứng phó được. Trừ khi..."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào người phụ nữ mặc trang phục trắng: "Trừ khi bọn họ bị người của Thần Nữ Giáo các ngươi giết hại."

"Ngươi nói bậy!" Người phụ nữ mặc trang phục trắng giận dữ quát.

"Ta nói bậy sao?" Người đàn ông đeo mặt nạ chậm rãi lấy ra một vật từ trong ngực, "Vậy ngươi giải thích thế nào về thứ này?"

Đó là một chiếc nhẫn bạc, trên mặt nhẫn khắc một đóa hoa hồng tinh xảo.

Sắc mặt người phụ nữ mặc trang phục trắng đại biến: "Đây... đây là vật của Vu sư trưởng!"

"Không sai." Người đàn ông đeo mặt nạ thu hồi chiếc nhẫn, "Đây là chiếc nhẫn mà Vu sư trưởng của các ngươi luôn đeo trên tay. Ta nhặt được nó ở cách thần điện không xa, bên cạnh còn có một vũng máu."

"Vu sư trưởng..." Người phụ nữ mặc trang phục trắng lảo đảo lùi lại hai bước, vẻ mặt khó có thể tin, "Không thể nào... Vu sư trưởng rõ ràng nói bà ấy đi ra ngoài du lịch..."

"Du lịch?" Người đàn ông đeo mặt nạ cười lạnh một tiếng, "Xem ra ngươi cũng bị bọn họ lừa gạt."

"Chuyện này..." Người đàn ông trung niên mặc áo bào xám nhíu mày, "Xem ra bên trong thần điện này quả thật có vấn đề."

"Không chỉ có vấn đề." Người đàn ông đeo mặt nạ nói, "Mà là một cái bẫy lớn. Thần Nữ Giáo lợi dụng truyền thuyết về thần khí để dụ dỗ những người chơi thực lực mạnh đến đây, sau đó giết hại bọn họ, đoạt lấy đạo cụ và năng lực của bọn họ."

"Vì sao?" Người phụ nữ mặc trang phục trắng vẫn không thể tin nổi, "Vì sao bọn họ phải làm như vậy?"

"Bởi vì bọn họ cần sức mạnh." Người đàn ông đeo mặt nạ nói, "Ngươi hẳn là biết, Thần Nữ Giáo gần đây đang chuẩn bị một cuộc tế lễ lớn. Mà cuộc tế lễ này, cần phải hiến tế rất nhiều sinh mệnh."

"Tế lễ..." Người phụ nữ mặc trang phục trắng sắc mặt trắng bệch, "Ý ngươi là, những người chơi biến mất kia đều bị..."

"Không sai." Người đàn ông đeo mặt nạ gật đầu, "Bọn họ đều bị biến thành vật hiến tế."

Trong đại điện nhất thời yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Một lúc lâu sau, người đàn ông trung niên mặc áo bào xám mới lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?"

"Rời khỏi nơi này." Người đàn ông đeo mặt nạ nói, "Nơi này căn bản không có thần khí gì, chỉ có tử vong và âm mưu."

"Không..." Người phụ nữ mặc trang phục trắng đột nhiên lên tiếng, "Ta muốn ở lại."

Mọi người đều kinh ngạc nhìn nàng.

"Ta muốn tận mắt nhìn xem, rốt cuộc Thần Nữ Giáo đã làm những gì." Ánh mắt người phụ nữ mặc trang phục trắng kiên định, "Ta muốn biết, rốt cuộc Vu sư trưởng đã xảy ra chuyện gì."

"Ngươi điên rồi sao?" Người đàn ông đeo mặt nạ nhíu mày, "Nếu ngươi ở lại, bọn họ chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi."

"Ta biết." Người phụ nữ mặc trang phục trắng khẽ cười, "Nhưng ta vẫn muốn ở lại. Dù sao, ta cũng là một thành viên của Thần Nữ Giáo."

Người đàn ông đeo mặt nạ trầm mặc một lúc, rồi thở dài: "Tùy ngươi vậy."

Nói xong, hắn xoay người rời khỏi đại điện.

Người đàn ông trung niên mặc áo bào xám do dự một chút, cuối cùng cũng đi theo.

Trong đại điện chỉ còn lại một mình người phụ nữ mặc trang phục trắng.

Nàng ngẩng đầu nhìn pho tượng thần, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.

"Thần Nữ..." Nàng khẽ thì thầm, "Ngươi rốt cuộc có tồn tại hay không?"

Pho tượng thần vẫn im lặng, không có bất kỳ phản ứng nào.

Người phụ nữ mặc trang phục trắng thở dài, xoay người rời khỏi đại điện.

Sau khi nàng rời đi, trong bóng tối của đại điện, một bóng người chậm rãi bước ra.

Đó là một lão giả, toàn thân mặc áo bào đen, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ quỷ dữ tợn.

Hắn nhìn theo hướng người phụ nữ mặc trang phục trắng rời đi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

"Xem ra... đã có con mồi mới tự chui đầu vào lưới."