Chapter 2179: Có Người Đứng Sau Lưng
Bên trong phòng thí nghiệm, ánh đèn trắng chiếu rọi khắp nơi, không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thiết bị vận hành khe khẽ.
Từ Hoạch đứng trước bàn thí nghiệm, ánh mắt dán chặt vào màn hình trước mặt. Trên màn hình hiển thị một loạt dữ liệu phức tạp, những con số nhảy múa liên tục, nhưng hắn lại đọc hiểu rất rõ ràng.
"Kết quả phân tích đã ra rồi." Giọng nói của Tiến sĩ Vũ vang lên từ phía sau, mang theo chút mệt mỏi. "Mẫu vật này có cấu trúc hoàn toàn khác với những gì chúng ta từng thấy trước đây."
Từ Hoạch khẽ gật đầu, không quay người lại. "Tôi biết. Từ lúc nhìn thấy nó lần đầu, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn."
"Ý anh là..." Tiến sĩ Vũ bước tới gần, đứng cạnh Từ Hoạch, ánh mắt cũng nhìn vào màn hình.
"Chất liệu này không phải đến từ thế giới trò chơi." Từ Hoạch nói chậm rãi, từng chữ một. "Nó đến từ bên ngoài."
Tiến sĩ Vũ sững người, sắc mặt biến đổi. "Anh nói... bên ngoài? Ý anh là..."
"Đúng vậy." Từ Hoạch xoay người, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Tiến sĩ Vũ. "Có người đứng sau tất cả những chuyện này. Một người mà chúng ta chưa từng gặp mặt."
"Anh có chắc không?" Tiến sĩ Vũ cau mày. "Căn cứ vào đâu mà anh kết luận như vậy?"
Từ Hoạch giơ tay lên, chỉ vào một điểm trên màn hình. "Nhìn chỗ này. Cấu trúc phân tử của vật liệu này có một đặc điểm rất kỳ lạ - nó không tuân theo bất kỳ quy luật nào mà chúng ta biết. Không phải quy luật của thế giới thực, cũng không phải quy luật của thế giới trò chơi."
"Điều đó có nghĩa là gì?"
"Có nghĩa là người tạo ra thứ này đến từ một nơi khác. Một nơi mà chúng ta chưa từng đặt chân tới." Từ Hoạch hít sâu một hơi. "Và người đó đang quan sát chúng ta."
Bầu không khí trong phòng thí nghiệm đột nhiên trở nên nặng nề. Tiếng thiết bị vận hành dường như cũng trở nên nhỏ hơn, như thể chính không khí cũng đang nín thở.
"Anh có biết người đó là ai không?" Tiến sĩ Vũ hỏi, giọng khàn đi.
Từ Hoạch lắc đầu. "Chưa biết. Nhưng tôi có một vài suy đoán."
Hắn bước tới bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Ánh đèn thành phố le lói trong đêm tối, tựa như những vì sao rơi xuống trần gian.
"Từ khi chúng ta bắt đầu điều tra về những bất thường trong thế giới trò chơi, tôi đã luôn cảm thấy có một bàn tay vô hình đang thao túng mọi thứ. Mỗi khi chúng ta tìm ra một manh mối, nó lại dẫn chúng ta đến một hướng khác. Mỗi khi chúng ta tưởng rằng đã nắm được chân tướng, lại phát hiện ra rằng mọi thứ phức tạp hơn nhiều."
"Anh nghĩ rằng có ai đó đang cố tình dẫn dắt chúng ta?"
"Không chỉ dẫn dắt." Từ Hoạch quay người lại, ánh mắt sắc bén. "Mà là đang thử thách chúng ta."
Tiến sĩ Vũ im lặng một lúc lâu, rồi mới chậm rãi nói: "Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?"
"Tiếp tục điều tra." Từ Hoạch nói dứt khoát. "Nhưng lần này, chúng ta phải cẩn thận hơn. Không được để lộ bất kỳ dấu vết nào."
"Ý anh là..."
"Chúng ta sẽ không báo cáo phát hiện này lên cấp trên." Từ Hoạch hạ giọng. "Ít nhất là cho đến khi chúng ta xác định được người đứng sau là ai."
Tiến sĩ Vũ do dự một chút, rồi gật đầu. "Tôi hiểu. Anh yên tâm, tôi sẽ giữ bí mật."
"Tốt." Từ Hoạch gật đầu hài lòng. "Bây giờ, hãy giúp tôi phân tích sâu hơn về mẫu vật này. Tôi muốn biết nó được tạo ra từ chất liệu gì, và quan trọng hơn - nó được tạo ra bằng phương pháp nào."
Tiến sĩ Vũ quay trở lại bàn làm việc, bắt đầu thao tác trên thiết bị. Từ Hoạch đứng yên tại chỗ, ánh mắt nhìn xa xăm.
Trong đầu hắn, vô số suy nghĩ đang xoay chuyển. Những mảnh ghép của câu đố dần dần hiện ra, nhưng vẫn còn quá nhiều mảnh bị thiếu.
Có người đứng sau tất cả những chuyện này.
Người đó là ai?
Mục đích của người đó là gì?
Và quan trọng nhất - tại sao người đó lại chọn hắn làm đối tượng để thử thách?
Từ Hoạch hít sâu một hơi, đè nén những nghi vấn trong lòng. Hiện tại, điều quan trọng nhất là phải tìm ra câu trả lời. Bằng mọi giá.
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn tối đen như mực. Nhưng Từ Hoạch biết rằng, trong bóng tối đó, có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Một đôi mắt đến từ nơi mà hắn chưa từng biết đến.
Và cuộc chơi vẫn chưa kết thúc.