## Chương 2180: Phía Sau Có Người
Trong bóng tối, một bàn tay đột nhiên vươn ra từ phía sau, bịt chặt miệng Carol.
Cô theo bản năng muốn giãy giụa, nhưng ngay sau đó nghe thấy một giọng nói quen thuộc:
"Đừng lên tiếng."
Là giọng của Từ Hoạch.
Carol lập tức dừng lại, cơ thể đang căng cứng cũng dần thả lỏng. Cô khẽ gật đầu, ra hiệu đã hiểu.
Từ Hoạch từ từ buông tay ra, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế cảnh giác. Trong bóng tối, đôi mắt hắn sáng quắc như mắt dã thú, chăm chú nhìn về phía trước.
"Phía sau có người." Từ Hoạch hạ giọng nói, gần như chỉ là khẩu hình miệng.
Carol khẽ giật mình, lập tức hiểu ý. Cô không quay đầu lại, mà dùng khóe mắt liếc nhẹ về phía sau qua lớp kính phản chiếu của một tấm kính vỡ gần đó.
Quả nhiên, trong bóng tối mơ hồ, có một bóng người đang đứng bất động ở góc hành lang, cách bọn họ không xa.
Bóng người đó rất kỳ lạ, không nhúc nhích, không phát ra âm thanh nào, giống như một bức tượng. Nhưng Carol có thể cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm đang tỏa ra từ người đó.
"Là ai?" Carol dùng ánh mắt hỏi.
Từ Hoạch lắc đầu, ra hiệu cô đừng hành động thiếu suy nghĩ. Hắn đưa tay ra sau lưng, chạm vào chuôi đao, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào.
Bóng người kia vẫn đứng yên, như thể đang quan sát bọn họ.
Bầu không khí trở nên căng thẳng đến cực điểm. Carol cảm nhận được nhịp tim của mình đập nhanh hơn, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ra trên lòng bàn tay.
Đúng lúc này, bóng người kia đột nhiên cử động.
Hắn ta chậm rãi bước về phía trước, từng bước một, không nhanh không chậm. Tiếng bước chân vang lên trong hành lang vắng lặng, lộ ra một cảm giác áp bức khó tả.
Từ Hoạch nheo mắt lại, tay đã nắm chặt chuôi đao.
"Đừng vội." Hắn dùng khẩu hình miệng nói với Carol. "Chờ hắn đến gần."
Carol gật đầu, cơ thể hơi hạ thấp xuống, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.
Bóng người kia càng lúc càng đến gần, cuối cùng dừng lại cách bọn họ khoảng ba mét.
Dưới ánh sáng yếu ớt len lỏi từ khe cửa sổ, Carol cuối cùng cũng nhìn rõ dung mạo của đối phương.
Đó là một người đàn ông trung niên, khuôn mặt gầy gò, hốc hác, đôi mắt trũng sâu, làn da xám xịt như người đã lâu không tiếp xúc với ánh nắng. Hắn ta mặc một bộ quần áo rách nát, trên người tỏa ra một mùi hôi thối khó chịu.
Nhưng điều khiến Carol chú ý nhất là đôi mắt của hắn ta.
Đôi mắt đó không có tiêu cự, trống rỗng, giống như một con rối bị ai đó điều khiển.
"Không phải người sống." Từ Hoạch trầm giọng nói. "Là bị khống chế."
Carol giật mình: "Khống chế tinh thần?"
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu. "Có người đang dùng hắn ta để dò xét chúng ta."
Người đàn ông trung niên đứng yên một lúc, sau đó từ từ giơ tay lên, chỉ về phía cuối hành lang.
Đó là một động tác rõ ràng, mang ý nghĩa chỉ đường.
"Ý hắn là..." Carol nhíu mày.
"Muốn chúng ta đi theo hướng đó." Từ Hoạch nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên, ánh mắt lạnh lùng. "Nhưng ta không có hứng thú nghe theo sắp đặt của người khác."
Nói xong, hắn đột nhiên vung tay lên, một đạo kiếm khí sắc bén xé toạc không khí, lao thẳng về phía người đàn ông trung niên.
Nhưng người đàn ông trung niên không hề tránh né, cũng không có bất kỳ phản ứng nào. Kiếm khí xuyên qua thân thể hắn ta, cắt đứt một mảng tường phía sau.
Thân thể người đàn ông trung niên bắt đầu mờ dần, cuối cùng biến mất hoàn toàn trong không khí.
"Là ảo ảnh." Carol nhận ra ngay. "Không phải thực thể."
"Ừ, chỉ là một công cụ thăm dò." Từ Hoạch thu đao lại, ánh mắt vẫn cảnh giác. "Kẻ đứng sau rất cẩn thận, không để lộ bất kỳ sơ hở nào."
Carol nhìn về phía cuối hành lang, nơi người đàn ông trung niên vừa chỉ: "Hắn ta muốn chúng ta đi về hướng đó. Có lẽ nơi đó có thứ gì đó."
"Hoặc là cạm bẫy." Từ Hoạch bổ sung.
Carol trầm ngâm một lúc: "Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Con đường phía trước đã bị chặn, chỉ còn hướng này là thông."
Từ Hoạch nhìn về phía trước, quả nhiên thấy một bức tường đổ sập chặn kín lối đi, không thể vượt qua.
"Được." Hắn gật đầu. "Vậy thì đi xem thử. Nhưng phải cẩn thận."
Carol gật đầu, hai người sóng vai nhau, chậm rãi tiến về phía cuối hành lang.
Hành lang càng lúc càng tối, ánh sáng từ khe cửa sổ cũng dần biến mất. Từ Hoạch lấy ra một viên đá phát sáng từ trong túi, ánh sáng dịu nhẹ chiếu rọi con đường phía trước.
Đi được khoảng mười phút, bọn họ đến trước một cánh cửa sắt lớn.
Cánh cửa đang khép hờ, bên trong truyền ra một luồng khí lạnh thấu xương.
Từ Hoạch đưa tay đẩy cánh cửa ra, một khung cảnh rộng lớn hiện ra trước mắt.
Đó là một căn phòng thí nghiệm.
Trong phòng bày la liệt các loại thiết bị thí nghiệm, trên bàn đặt đủ loại dụng cụ thủy tinh, bên trong chứa chất lỏng màu sắc khác nhau. Trên tường treo đầy các loại biểu đồ dữ liệu và ảnh chụp.
Nhưng điều khiến Carol chú ý nhất là ở giữa phòng.
Ở đó có một chiếc bàn thí nghiệm, trên bàn đặt một thi thể.
Thi thể đó bị cố định trên bàn bằng dây đai, lồng ngực bị mổ ra, các cơ quan nội tạng lộ rõ. Nhưng khuôn mặt của thi thể lại mang một nụ cười kỳ lạ.
"Đây là..." Carol tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thi thể.
Cô nhận ra người đó.
"Là giáo sư Lâm Bồi." Cô nói, giọng run rẩy. "Người đã mất tích ở phòng thí nghiệm."
Từ Hoạch bước tới, quan sát kỹ thi thể: "Hắn ta đã chết được một thời gian. Nhưng nụ cười trên mặt..."
Hắn dừng lại một chút: "Là do bị khống chế tinh thần trước khi chết. Có người muốn hắn ta cười."
Carol rùng mình: "Ai lại làm như vậy?"
"Kẻ đứng sau tất cả." Từ Hoạch nhìn quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại trên một chiếc máy ghi âm đặt ở góc bàn.
Hắn bước tới, nhấn nút phát.
Một giọng nói khàn khàn vang lên từ chiếc máy:
"Nếu ngươi đang nghe đoạn ghi âm này, có nghĩa là ngươi đã đến được đây. Hoan nghênh ngươi đến với phòng thí nghiệm của ta."
"Ta biết ngươi đang tìm kiếm sự thật. Nhưng sự thật có đôi khi rất tàn khốc, ngươi có chắc mình muốn biết không?"
Giọng nói dừng lại một lúc, sau đó tiếp tục:
"Ở sâu dưới tòa nhà này, có một thứ mà ngươi sẽ rất quan tâm. Nhưng để đến được đó, ngươi phải vượt qua một bài kiểm tra."
"Bài kiểm tra rất đơn giản: tìm ra kẻ phản bội trong hàng ngũ của ngươi."
"Ta cho ngươi ba mươi phút. Nếu không tìm ra, ngươi sẽ vĩnh viễn bị mắc kẹt ở đây."
Giọng nói dừng lại, sau đó phát ra một tiếng cười lạnh lẽo:
"Bắt đầu từ bây giờ."
Đoạn ghi âm kết thúc.
Carol và Từ Hoạch nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên vẻ ngưng trọng.
"Kẻ phản bội?" Carol nhíu mày. "Ý hắn ta là gì?"
Từ Hoạch trầm ngâm một lúc: "Có lẽ là người trong đội của chúng ta."
"Nhưng chúng ta chỉ có hai người." Carol nói.
"Không." Từ Hoạch lắc đầu. "Hắn ta nói 'hàng ngũ của ngươi', không nhất thiết chỉ có hai chúng ta. Có thể còn có người khác đang ở trong tòa nhà này."
Carol chợt nhớ ra điều gì đó: "Đúng rồi, trước khi tách ra, đội trưởng có nói sẽ có một nhóm khác đến tiếp ứng chúng ta."
"Vậy thì bọn họ có thể đã đến rồi." Từ Hoạch nhìn về phía cánh cửa ở cuối phòng thí nghiệm. "Và kẻ phản bội có thể đang ở trong số đó."
"Vậy chúng ta phải làm sao?" Carol hỏi.
Từ Hoạch nhìn đồng hồ: "Ba mươi phút, không nhiều. Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra manh mối."
Hắn bước tới bên cạnh thi thể của Lâm Bồi, cúi xuống quan sát kỹ.
"Người này trước khi chết có thể đã để lại manh mối gì đó." Hắn nói. "Nhìn kỹ vào cơ thể hắn ta."
Carol tiến lại gần, cẩn thận quan sát thi thể. Đột nhiên, cô phát hiện ra một chi tiết kỳ lạ.
Trên lòng bàn tay phải của Lâm Bồi, có một vết cắt rất nhỏ, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
"Ở đây." Cô chỉ vào vết cắt đó. "Có gì đó."
Từ Hoạch cúi xuống nhìn kỹ, sau đó dùng dao cắt nhẹ vào vết cắt đó.
Một mảnh giấy nhỏ rơi ra từ lòng bàn tay Lâm Bồi.
Từ Hoạch nhặt mảnh giấy lên, mở ra xem.
Trên mảnh giấy chỉ có một dòng chữ:
"Kẻ phản bội là người mang dấu ấn màu đỏ trên cổ tay trái."
Carol và Từ Hoạch nhìn nhau.
"Cổ tay trái..." Carol lẩm bẩm, sau đó đột nhiên nhớ ra điều gì đó. "Khoan đã, trước khi tách ra, tôi thấy một thành viên trong đội tiếp ứng có một vết bớt màu đỏ trên cổ tay trái."
Từ Hoạch nheo mắt lại: "Ngươi nhớ rõ không?"
"Rất rõ." Carol gật đầu chắc chắn. "Vì vết bớt đó có hình dạng rất đặc biệt, giống như một giọt máu."
"Vậy thì chúng ta phải tìm người đó." Từ Hoạch đứng thẳng người, ánh mắt sắc bén. "Nhưng phải cẩn thận, không được để hắn ta phát hiện ra chúng ta đã biết."
Carol gật đầu: "Tôi hiểu."
Hai người lặng lẽ rời khỏi phòng thí nghiệm, đi về phía cánh cửa ở cuối hành lang.
Phía sau cánh cửa đó, một hành lang dài và tối tăm đang chờ đợi bọn họ.
Và ở cuối hành lang, một bóng người đang đứng đó, như thể đã chờ đợi từ rất lâu.