Chapter 2180: Giết "Người" Phóng Hỏa
Trong bóng đêm, bóng dáng của Từ Hoạch lóe lên rồi biến mất, xuất hiện lần nữa đã ở bên ngoài một tòa nhà cao tầng.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt xuyên qua lớp kính, dừng lại trên một tầng lầu nào đó.
"Ở đó sao?" Hắn lẩm bẩm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Hắn không vội hành động, mà trước tiên quan sát xung quanh. Đây là một khu thương mại, ban đêm không có nhiều người qua lại, chỉ có vài bóng người lác đác đi ngang qua. Xung quanh tòa nhà có mấy camera giám sát, nhưng vị trí đặt khá lộ liễu, muốn tránh né cũng không khó.
Từ Hoạch hít sâu một hơi, sau đó thân hình khẽ động, nhẹ nhàng nhảy lên, bám vào bức tường bên ngoài tòa nhà, nhanh chóng leo lên. Động tác của hắn linh hoạt như một con báo, không gây ra một tiếng động nào.
Rất nhanh, hắn đã đến trước cửa sổ của tầng lầu mục tiêu. Bên trong cửa sổ, rèm cửa được kéo kín, chỉ có một khe hở nhỏ để lọt ra ánh sáng yếu ớt.
Từ Hoạch lặng lẽ áp sát, lắng nghe động tĩnh bên trong.
Bên trong truyền ra tiếng nói chuyện, giọng nói có chút già nua, nhưng lại mang theo một tia âm trầm khó tả.
"...Ngươi nói xem, lần này nhiệm vụ có thể thuận lợi hoàn thành không?"
"Yên tâm đi, chỉ là một tên nhóc ranh mãnh thôi, không gây được sóng gió gì đâu."
"Ta vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Tên Từ Hoạch này, ta đã điều tra qua, không phải loại người dễ đối phó."
"Hừ, lợi hại hơn nữa thì sao? Chẳng lẽ hắn có thể thoát khỏi sự truy sát của chúng ta sao?"
Nghe đến đó, ánh mắt Từ Hoạch trở nên sắc bén. Xem ra, những người này đúng là nhắm vào hắn.
Hắn không vội xông vào, mà tiếp tục nghe lén.
"Đúng rồi, ngươi có nghe nói chuyện gần đây xảy ra ở khu vực khác không?" Giọng nói già nua lại vang lên.
"Chuyện gì?"
"Nghe nói có một nhóm người thần bí đang âm thầm thu thập một loại vật phẩm đặc biệt, hình như có liên quan đến 'Sức Mạnh Siêu Tiến Hóa'."
"Ồ? Còn có chuyện này? Xem ra thế giới này sắp loạn rồi."
"Cho nên, chúng ta phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, không thể để người khác giành trước được."
Từ Hoạch nghe vậy, trong lòng khẽ động. Xem ra, những kẻ này không chỉ đơn giản là muốn giết hắn, mà còn có mục đích khác.
Hắn không do dự thêm nữa, trực tiếp đẩy cửa sổ ra, nhảy vào bên trong.
"Keng!"
Cửa sổ vỡ vụn, mảnh thủy tinh văng tung tóe.
Hai người trong phòng giật mình, vội vàng quay đầu lại nhìn.
Đó là hai người đàn ông trung niên, một người mặc âu phục, một người mặc áo khoác ngoài. Khuôn mặt họ lộ vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình tĩnh.
"Ngươi là ai?" Người đàn ông mặc âu phục quát lên.
Từ Hoạch không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn họ chằm chằm.
"Từ Hoạch?" Người đàn ông mặc áo khoác ngoài nhận ra hắn, ánh mắt lộ vẻ cảnh giác.
"Xem ra các ngươi biết ta." Từ Hoạch chậm rãi nói, "Vậy thì tốt, khỏi cần ta phải tự giới thiệu."
"Ngươi đến đây làm gì?" Người đàn ông mặc âu phục hỏi.
"Giết người, phóng hỏa." Từ Hoạch nói một cách tự nhiên.
Sắc mặt hai người đối phương biến đổi, bọn họ không ngờ Từ Hoạch lại ngông cuồng đến vậy.
"Ngươi cho rằng ngươi là đối thủ của chúng ta sao?" Người đàn ông mặc áo khoác ngoài cười lạnh, "Chúng ta có hai người, ngươi chỉ có một mình."
"Thử xem sao." Từ Hoạch không nói nhiều lời, thân hình khẽ động, lao thẳng về phía hai người.
Tốc độ của hắn cực nhanh, trong nháy mắt đã đến trước mặt người đàn ông mặc âu phục. Nắm đấm mang theo tiếng gió, đấm thẳng vào mặt đối phương.
Người đàn ông mặc âu phục giật mình, vội vàng giơ tay lên đỡ.
"Rầm!"
Một tiếng trầm đục vang lên, người đàn ông mặc âu phục bị một quyền đấm bay ra ngoài, đập mạnh vào bức tường phía sau, rơi xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi.
Người đàn ông mặc áo khoác ngoài thấy vậy, sắc mặt đại biến, vội vàng lùi lại phía sau, đồng thời rút ra một khẩu súng ngắn từ trong người, nhắm vào Từ Hoạch.
"Đừng động đậy!" Hắn quát lên.
Từ Hoạch khẽ nghiêng đầu, nhìn khẩu súng trong tay đối phương, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh thường.
"Thứ đồ chơi này, không có tác dụng với ta đâu."
Dứt lời, thân hình hắn khẽ động, trong nháy mắt đã biến mất tại chỗ.
Người đàn ông mặc áo khoác ngoài sửng sốt, vội vàng tìm kiếm bóng dáng Từ Hoạch, nhưng xung quanh không có một ai.
"Ta ở đây."
Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng hắn.
Người đàn ông mặc áo khoác ngoài vội vàng quay người lại, nhưng đã quá muộn. Một bàn tay như cái kìm sắt đã bóp chặt cổ họng hắn.
"Ngươi..." Hắn muốn nói điều gì đó, nhưng không thể thốt ra lời.
Từ Hoạch hơi dùng sức, "rắc" một tiếng, người đàn ông mặc áo khoác ngoài lập tức mất đi hơi thở.
Từ Hoạch buông tay ra, thi thể của đối phương ngã xuống đất.
Hắn quay đầu nhìn về phía người đàn ông mặc âu phục đang nằm dưới đất, đối phương lúc này đang ôm ngực, vẻ mặt đau đớn, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ kinh hãi.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?" Người đàn ông mặc âu phục run giọng hỏi.
"Ta đã nói rồi, ta đến để giết người, phóng hỏa." Từ Hoạch chậm rãi đi về phía hắn.
"Ngươi không thể giết ta!" Người đàn ông mặc âu phục hoảng sợ hét lên, "Ta là người của tổ chức XX, ngươi giết ta, bọn họ sẽ không tha cho ngươi đâu!"
"Tổ chức XX?" Từ Hoạch khẽ nhíu mày, "Không nghe nói bao giờ."
"Ngươi..." Người đàn ông mặc âu phục muốn nói thêm gì đó, nhưng Từ Hoạch đã không cho hắn cơ hội.
Một luồng sáng lóe lên, người đàn ông mặc âu phục ngã xuống, không còn hơi thở.
Từ Hoạch nhìn hai thi thể dưới đất, ánh mắt không chút gợn sóng. Hắn xoay người, đi đến bên cạnh một chiếc bàn trong phòng, trên bàn đặt một chiếc máy tính xách tay đang mở.
Hắn ngồi xuống, nhanh chóng thao tác trên bàn phím, tìm kiếm thông tin trong máy tính.
Rất nhanh, hắn đã tìm thấy một số tài liệu mà hắn quan tâm. Xem ra, những kẻ này đúng là đang âm thầm thu thập một loại vật phẩm đặc biệt, hơn nữa còn có liên quan đến một thế lực thần bí nào đó.
Từ Hoạch ghi nhớ những thông tin này vào trong đầu, sau đó đóng máy tính xách tay lại, đứng dậy.
Hắn nhìn quanh căn phòng một lượt, ánh mắt dừng lại trên một chai rượu trên giá rượu.
Hắn đi tới, cầm chai rượu lên, mở nắp, đổ rượu xuống sàn nhà.
Sau đó, hắn lấy ra một chiếc bật lửa, bật lên, ném xuống vũng rượu.
"Xèo!"
Ngọn lửa bùng lên, nhanh chóng lan rộng khắp căn phòng.
Từ Hoạch đứng tại chỗ, nhìn ngọn lửa đang cháy lan, ánh mắt bình tĩnh lạ thường.
Hắn xoay người, đi về phía cửa sổ, nhảy ra ngoài, biến mất trong bóng đêm.
Phía sau hắn, ngọn lửa ngày càng dữ dội, nuốt chửng tất cả mọi thứ trong căn phòng.
Trong bóng đêm, một bóng người lặng lẽ xuất hiện trên nóc một tòa nhà cao tầng, nhìn về phía đám cháy ở đằng xa.
"Đây mới chỉ là bắt đầu thôi." Từ Hoạch lẩm bẩm, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh lùng.