Chapter 2181: Giết "Người" Phóng Hỏa
Trong bóng đêm, một thân ảnh lặng lẽ lướt qua hành lang dài của tòa nhà chính phủ. Bóng người đó không hề phát ra một tiếng động nào, giống như một con mèo đang săn mồi, nhẹ nhàng tiến về phía trước.
Từ Hoạch dừng lại trước một cánh cửa phòng làm việc, ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua tấm biển trên cửa — "Phòng Làm Việc Của Tổng Chấp Chính Quan".
Hắn đưa tay ra, lòng bàn tay áp nhẹ lên cánh cửa. Sức Mạnh Không Gian trong cơ thể chậm rãi lan tràn, bao phủ toàn bộ cánh cửa. Trong nháy mắt, cánh cửa kim loại dày nặng như biến thành một khối chất lỏng mềm mại, lặng lẽ tách ra một khe hở đủ cho một người chui qua.
Bên trong phòng làm việc tối om, chỉ có ánh trăng xuyên qua cửa sổ rơi trên mặt đất, tạo thành một mảng sáng trắng bạc.
Từ Hoạch bước vào, ánh mắt nhanh chóng quét qua căn phòng. Bàn làm việc, giá sách, ghế sofa... tất cả đều không có gì khác thường. Nhưng hắn biết, nơi này tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Hắn nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó đi tới trước bàn làm việc. Trên bàn bày một chiếc máy tính, mấy xấp tài liệu, còn có một chiếc cốc giữ nhiệt đã nguội lạnh từ lâu.
Từ Hoạch cầm lấy một xấp tài liệu trên cùng, lật ra xem. Bên trong ghi chép rất nhiều nội dung về kế hoạch phân bổ nguồn lực của chính phủ trò chơi, thoạt nhìn không có gì bất thường. Nhưng hắn không tin, nơi làm việc của Tổng Chấp Chính Quan lại chỉ có những thứ tầm thường như vậy.
Hắn đặt tài liệu xuống, ánh mắt rơi vào chiếc két sắt đặt ở góc phòng. Két sắt được làm bằng hợp kim đặc biệt, trên bề mặt còn có một lớp Rào Chắn Không Gian mỏng manh.
"Quả nhiên có vấn đề." Từ Hoạch thì thầm trong lòng.
Hắn đi tới trước két sắt, đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo. Lớp Rào Chắn Không Gian lập tức phản ứng, phát ra một tia sáng nhàn nhạt. Nhưng dưới Sức Mạnh Không Gian của Từ Hoạch, lớp rào chắn này nhanh chóng bị xé rách, giống như một tờ giấy mỏng bị xé tan.
Cửa két sắt mở ra, bên trong không có vàng bạc châu báu, cũng không có tài liệu cơ mật, mà chỉ có một vật thể kỳ lạ — một quả cầu pha lê trong suốt, bên trong quả cầu lơ lửng một luồng khí đen nhánh đang không ngừng vặn vẹo.
"Đây là..." Từ Hoạch nheo mắt lại.
Hắn có thể cảm nhận được, luồng khí đen trong quả cầu pha lê tản ra một loại khí tức quen thuộc — đó chính là khí tức của Thế Giới Tinh Thần.
"Thì ra là thứ này." Từ Hoạch cười lạnh một tiếng.
Hắn đưa tay cầm quả cầu pha lê lên, nhẹ nhàng xoay tròn trong tay. Bên trong quả cầu, luồng khí đen dường như cảm nhận được nguy hiểm, bắt đầu kịch liệt vặn vẹo, phát ra tiếng rít chói tai.
"Đừng hòng chạy thoát." Từ Hoạch nắm chặt quả cầu pha lê, Sức Mạnh Không Gian trong lòng bàn tay nhanh chóng ngưng tụ, hình thành một cái lồng giam nhỏ bé, đem luồng khí đen giam chặt bên trong.
Sau khi làm xong tất cả, hắn cất quả cầu pha lê vào trong người, sau đó quay người rời khỏi phòng làm việc.
Đi tới hành lang, hắn dừng bước, quay đầu nhìn lại cánh cửa phòng làm việc lần nữa. Trong mắt hắn lóe lên một tia do dự, nhưng rất nhanh đã bị kiên quyết thay thế.
"Đã đến nước này rồi, vậy thì làm cho lớn chuyện một chút." Từ Hoạch lẩm bẩm.
Hắn giơ tay lên, đầu ngón tay ngưng tụ một tia Sức Mạnh Không Gian sắc bén. Nhẹ nhàng vạch một cái, một đường nứt không gian xuất hiện trên tường phòng làm việc. Từ bên trong khe nứt, ngọn lửa màu xanh lam nhàn nhạt chậm rãi lan tràn ra, bắt đầu thiêu đốt mọi thứ xung quanh.
Ngọn lửa màu xanh lam này không phải là hỏa diễm bình thường, mà là do Sức Mạnh Không Gian ngưng tụ thành, có thể thiêu rụi hầu hết mọi vật chất. Trong nháy mắt, toàn bộ phòng làm việc bị ngọn lửa màu xanh lam bao phủ.
Từ Hoạch đứng ở cửa, nhìn ngọn lửa đang bốc lên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
"Giết người phóng hỏa... cũng không tệ." Hắn nói khẽ.
Sau đó, hắn xoay người, nhanh chóng biến mất ở cuối hành lang.
Ngọn lửa màu xanh lam sau lưng hắn càng lúc càng dữ dội, ánh lửa chiếu sáng cả hành lang dài. Tiếng chuông báo cháy vang lên chói tai, phá tan sự yên tĩnh của màn đêm.
Nhưng Từ Hoạch đã sớm rời xa hiện trường, dung nhập vào bóng đêm bao la.
Hắn đi tới một góc khuất của tòa nhà chính phủ, dừng lại, lấy quả cầu pha lê ra khỏi người. Dưới ánh trăng, luồng khí đen trong quả cầu pha lê vẫn đang không ngừng vặn vẹo, tựa như đang giãy giụa.
"Ngươi rốt cuộc là thứ gì?" Từ Hoạch nhìn chằm chằm quả cầu pha lê, ánh mắt thâm trầm.
Hắn có thể cảm nhận được, luồng khí đen này ẩn chứa một loại ý thức nào đó, hơn nữa còn vô cùng cường đại. Nó không giống với bất kỳ Sức Mạnh Tinh Thần nào mà hắn từng tiếp xúc, mà giống như một loại tồn tại hoàn toàn khác biệt.
"Chẳng lẽ là..." Từ Hoạch nghĩ tới một khả năng nào đó, đồng tử hơi co rút lại.
Hắn cất quả cầu pha lê đi, ngẩng đầu nhìn về phía xa xa. Nơi đó, ngọn lửa màu xanh lam đang bốc lên cao ngất, chiếu sáng cả bầu trời đêm.
"Xem ra, chuyện đêm nay sẽ khiến không ít người mất ngủ." Từ Hoạch cười nhạt một tiếng, xoay người dung nhập vào bóng đêm.
Sau lưng hắn, tiếng còi báo động của xe cứu hỏa và xe cảnh sát vang lên không ngừng, phá tan sự yên tĩnh của cả tòa thành phố.
Mà ở một nơi nào đó cách đó không xa, trên nóc một tòa nhà cao tầng, một thân ảnh đang đứng đó, ánh mắt nhìn về phía ngọn lửa đang bốc lên ở tòa nhà chính phủ.
"Động thủ rồi sao..." Thân ảnh đó lẩm bẩm, trong giọng nói mang theo một tia ý vị khó hiểu.
Hắn xoay người, biến mất trong bóng đêm, để lại một câu nói phiêu tán trong gió:
"Ván cờ này, càng ngày càng thú vị rồi."