Chapter 2181: Gõ Vào Đầu Cậu
Trong bóng tối, một bàn tay trắng bệch chậm rãi vươn ra, năm ngón tay hơi cong lại, như đang nắm bắt thứ gì đó trong không khí.
"Ngươi... ngươi là ai?"
Giọng nói khàn khàn vang lên từ trong bóng tối, mang theo sự run rẩy không thể che giấu.
Không có tiếng trả lời. Bàn tay trắng bệch kia vẫn duy trì tư thế nắm bắt, từ từ tiến về phía trước.
"Đừng... đừng tới đây!"
Âm thanh trở nên gấp gáp hơn, nhưng bàn tay kia vẫn không hề dừng lại.
Rắc.
Một âm thanh vang lên, như thứ gì đó bị bẻ gãy. Trong bóng tối, một khuôn mặt mơ hồ hiện ra, trên mặt mang theo nụ cười quỷ dị.
"Ta chỉ muốn... gõ vào đầu ngươi một chút."
Giọng nói kia vang lên, lạnh lẽo như hơi thở từ địa ngục.
"Ngươi muốn nhìn thấy bên trong đầu ta?" Giọng nói run rẩy hỏi lại.
"Không." Người kia lắc đầu, nụ cười trên mặt càng thêm rõ ràng. "Ta muốn mở đầu ngươi ra, nhìn xem bên trong có thứ gì."
"Vì... vì sao?"
"Bởi vì ngươi giấu giếm quá nhiều thứ." Người kia nói, "Có một số chuyện, ngươi không nên biết."
"Ta không biết gì cả!"
"Ngươi biết." Người kia khẳng định, "Ngươi biết rất nhiều, chỉ là ngươi không nói ra mà thôi."
Trong bóng tối, bàn tay trắng bệch kia đã tới trước mặt người nói chuyện.
"Vậy thì... để ta tự mình xem."
Rắc!
Một âm thanh vang lên, như xương cốt bị bóp nát.
"Ah!"
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong bóng tối, nhưng rất nhanh đã bị nuốt chửng.
Từ Hoạch đột nhiên mở mắt.
Hắn phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường, bốn phía là tường trắng sạch sẽ. Ánh đèn trên trần nhà phát ra ánh sáng dịu nhẹ, khiến người ta cảm thấy an toàn.
"Ngươi tỉnh rồi?"
Một giọng nói vang lên bên tai. Từ Hoạch quay đầu nhìn lại, phát hiện một người đàn ông trung niên đang ngồi bên cạnh giường, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa.
"Ngươi là ai?" Từ Hoạch cẩn thận hỏi.
"Ta là bác sĩ của ngươi." Người đàn ông trung niên nói, "Ngươi bị thương, được người ta đưa tới bệnh viện."
"Bệnh viện?" Từ Hoạch nhíu mày, "Ta nhớ rõ... ta đang ở trong một trò chơi."
"Trò chơi?" Người đàn ông trung niên lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, "Ngươi đang nói cái gì vậy? Ngươi bị tai nạn xe, được người qua đường đưa tới bệnh viện."
"Tai nạn xe?" Từ Hoạch càng thêm nghi hoặc.
"Đúng vậy." Người đàn ông trung niên gật đầu, "Ngươi không nhớ sao? Ngươi bị một chiếc xe tải đâm, may mà không nguy hiểm đến tính mạng."
Từ Hoạch trầm mặc một lát, sau đó nói: "Ta muốn nhìn một chút bảng điều khiển trò chơi của ta."
"Bảng điều khiển trò chơi?" Người đàn ông trung niên lộ ra vẻ mặt khó hiểu, "Ngươi đang nói cái gì vậy? Nơi này là bệnh viện, không phải trò chơi."
Từ Hoạch không nói gì, trong lòng thầm vận chuyển sức mạnh tinh thần, muốn mở bảng điều khiển trò chơi của mình.
Nhưng không có phản ứng gì.
Sức mạnh tinh thần của hắn, biến mất rồi.
"Không có khả năng..." Từ Hoạch thì thào, "Sức mạnh của ta... biến mất rồi?"
"Ngươi đang nói cái gì vậy?" Người đàn ông trung niên đứng dậy, "Ngươi nghỉ ngơi cho khỏe đi, ta đi gọi bác sĩ tới kiểm tra cho ngươi."
Nói xong, người đàn ông trung niên xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Từ Hoạch nhìn bóng lưng hắn rời đi, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt.
Nơi này... không đúng lắm.
Hắn cố gắng ngồi dậy, phát hiện trên người mình quấn đầy băng gạc, trên đầu cũng quấn một lớp dày.
"Đây là nơi nào?" Từ Hoạch nhìn quanh bốn phía, phát hiện trong phòng bệnh ngoài chiếc giường mình đang nằm, còn có hai chiếc giường khác, nhưng đều trống không.
Trên tường treo một chiếc đồng hồ, kim đồng hồ đang chậm rãi xoay chuyển.
Tích tắc, tích tắc.
Từ Hoạch nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ, đột nhiên phát hiện một vấn đề.
Kim giây của chiếc đồng hồ này... đang chạy ngược.
"Đây là..." Từ Hoạch đồng tử co rút lại.
Rắc.
Một âm thanh vang lên từ phía sau. Từ Hoạch quay đầu nhìn lại, phát hiện cửa phòng bệnh bị đẩy ra, một bóng người đứng ở cửa.
Là một nữ y tá, trên mặt mang theo nụ cười tiêu chuẩn.
"Ngươi tỉnh rồi?" Nữ y tá đi tới, trong tay cầm một chiếc khay, trên khay đặt một cái bơm tiêm.
"Đây là..." Từ Hoạch nhìn chằm chằm cái bơm tiêm trong tay nữ y tá.
"Thuốc." Nữ y tá nói, "Bác sĩ dặn, cần phải tiêm cho ngươi một mũi."
"Ta không cần." Từ Hoạch lắc đầu.
"Ngươi cần." Nữ y tá vẫn duy trì nụ cười, "Đây là thuốc, có thể giúp ngươi mau khỏe lại."
"Ta nói rồi, ta không cần." Từ Hoạch lui về phía sau, cảnh giác nhìn chằm chằm nữ y tá.
Nụ cười trên mặt nữ y tá đột nhiên trở nên cứng đờ, sau đó, cả khuôn mặt bắt đầu vặn vẹo.
"Ngươi... không phối hợp?"
Giọng nói của nữ y tá trở nên the thé, như tiếng kim loại cọ xát.
Từ Hoạch đứng bật dậy, muốn chạy ra khỏi phòng bệnh.
Nhưng hắn phát hiện, chân mình không nghe theo sai khiến.
Cúi đầu nhìn xuống, hắn phát hiện chân mình... biến thành một đống băng gạc.
"Đây là..." Từ Hoạch đồng tử co rút lại.
"Ngươi không cần phải chạy." Nữ y tá chậm rãi đi tới, "Nơi này là bệnh viện, ngươi bị thương, cần phải ở lại đây điều trị."
"Ta không bị thương!" Từ Hoạch quát.
"Ngươi bị thương." Nữ y tá lắc đầu, "Ngươi bị thương rất nặng, cần phải ở lại đây thật lâu."
"Ta không..."
Lời còn chưa dứt, Từ Hoạch đột nhiên cảm thấy một trận đau nhức truyền tới từ đầu.
"Ah!"
Hắn ôm đầu, ngồi xổm trên mặt đất.
"Đừng sợ." Giọng nữ y tá vang lên bên tai, "Rất nhanh sẽ hết đau thôi."
Từ Hoạch ngẩng đầu, phát hiện nữ y tá đã đứng trước mặt mình, trong tay cầm cái bơm tiêm, đang chậm rãi giơ lên.
"Đừng..."
Xoẹt!
Cây kim đâm vào da thịt, một dòng chất lỏng lạnh lẽo chảy vào cơ thể.
Từ Hoạch cảm thấy ý thức của mình bắt đầu trở nên mơ hồ.
"Ngủ đi." Giọng nữ y tá vang lên, "Ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ không sao nữa."
Từ Hoạch muốn phản kháng, nhưng thân thể không nghe theo sai khiến, tầm mắt dần dần trở nên mơ hồ.
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, hắn mơ hồ nghe thấy một giọng nói.
"Gõ vào đầu hắn, nhìn xem bên trong có thứ gì."
Giọng nói kia... rất quen thuộc.
Nhưng Từ Hoạch không kịp nhớ ra đó là ai, ý thức đã chìm vào bóng tối.
...
Khi Từ Hoạch tỉnh lại lần nữa, hắn phát hiện mình vẫn đang nằm trên chiếc giường kia.
Bốn phía vẫn là tường trắng sạch sẽ, ánh đèn trên trần nhà vẫn dịu nhẹ như cũ.
"Ngươi tỉnh rồi?"
Một giọng nói vang lên bên tai. Từ Hoạch quay đầu nhìn lại, phát hiện người đàn ông trung niên kia vẫn đang ngồi bên cạnh giường, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa.
"Ngươi..." Từ Hoạch nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên, "Ngươi là ai?"
"Ta là bác sĩ của ngươi." Người đàn ông trung niên nói, "Ngươi bị tai nạn xe, được người ta đưa tới bệnh viện."
"Tai nạn xe?" Từ Hoạch nhíu mày.
"Đúng vậy." Người đàn ông trung niên gật đầu, "Ngươi không nhớ sao? Ngươi bị một chiếc xe tải đâm, may mà không nguy hiểm đến tính mạng."
Từ Hoạch trầm mặc một lát, sau đó nói: "Ta muốn nhìn một chút bảng điều khiển trò chơi của ta."
"Bảng điều khiển trò chơi?" Người đàn ông trung niên lộ ra vẻ mặt khó hiểu, "Ngươi đang nói cái gì vậy? Nơi này là bệnh viện, không phải trò chơi."
Từ Hoạch không nói gì, trong lòng thầm vận chuyển sức mạnh tinh thần.
Vẫn không có phản ứng gì.
"Xem ra..." Từ Hoạch nhắm mắt lại, "Ta đã rơi vào một nơi rất kỳ lạ."
"Ngươi đang nói cái gì vậy?" Người đàn ông trung niên đứng dậy, "Ngươi nghỉ ngơi cho khỏe đi, ta đi gọi bác sĩ tới kiểm tra cho ngươi."
Nói xong, người đàn ông trung niên xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Từ Hoạch nhìn bóng lưng hắn rời đi, trong lòng dâng lên một ý nghĩ.
Nơi này... là một cái bẫy.
Một cái bẫy được thiết kế để nhốt hắn lại.
"Gõ vào đầu ngươi..." Từ Hoạch thì thào, "Xem ra, có người muốn từ trong đầu ta lấy ra thứ gì đó."
Hắn nhìn quanh bốn phía, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên chiếc đồng hồ treo tường.
Kim giây vẫn đang chạy ngược.
"Thời gian..." Từ Hoạch nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ, "Nơi này, thời gian đang chảy ngược."
Hắn đứng dậy, đi tới bên cạnh chiếc đồng hồ, đưa tay chạm vào mặt kính.
Rắc.
Một vết nứt xuất hiện trên mặt kính, sau đó lan rộng ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Quả nhiên." Từ Hoạch lùi lại một bước, nhìn chiếc đồng hồ vỡ vụn trước mặt.
Trong khoảnh khắc chiếc đồng hồ vỡ tan, bốn phía bắt đầu xuất hiện những vết nứt.
Tường trắng, trần nhà, mặt đất... tất cả đều bắt đầu nứt ra.
"Đây không phải là bệnh viện thật." Từ Hoạch nhìn cảnh tượng trước mắt đang sụp đổ, "Đây là một thế giới do sức mạnh tinh thần tạo ra."
Khi những vết nứt bao phủ toàn bộ không gian, Từ Hoạch cảm thấy một trận chóng mặt.
Khi hắn mở mắt lần nữa, hắn phát hiện mình đang đứng trong một hành lang tối đen.
Phía trước, một cánh cửa đang khép hờ, bên trong truyền ra ánh sáng mờ ảo.
Từ Hoạch hít sâu một hơi, đẩy cánh cửa ra.
Bên trong là một căn phòng, trên tường treo đầy những bức tranh.
Mỗi bức tranh đều vẽ một khuôn mặt, nhưng những khuôn mặt này... đều bị bóp méo, vặn vẹo.
"Ngươi tới rồi."
Một giọng nói vang lên từ trong góc phòng.
Từ Hoạch quay đầu nhìn lại, phát hiện một bóng người đang ngồi trong góc, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ trắng.
"Ngươi là ai?" Từ Hoạch hỏi.
"Ta?" Người kia cười khẽ một tiếng, "Ta là người đã đưa ngươi tới nơi này."
"Vì sao đưa ta tới đây?"
"Bởi vì ta muốn nhìn xem, trong đầu ngươi rốt cuộc có thứ gì." Người đeo mặt nạ đứng dậy, chậm rãi đi tới, "Ngươi biết không, ngươi là người đầu tiên khiến ta cảm thấy hứng thú."
"Ta?" Từ Hoạch nhíu mày.
"Đúng vậy." Người đeo mặt nạ gật đầu, "Ngươi giấu giếm quá nhiều thứ, nhiều đến mức khiến ta rất tò mò."
"Ta không có gì để giấu cả."
"Thật sao?" Người đeo mặt nạ dừng bước, nghiêng đầu nhìn Từ Hoạch, "Vậy thì... vì sao ta nhìn không thấu ngươi?"
Từ Hoạch không trả lời.
"Ngươi biết không, ta đã gặp rất nhiều người." Người đeo mặt nạ nói, "Có người sợ hãi, có người phẫn nộ, có người tuyệt vọng... nhưng ngươi thì khác."
"Khác ở chỗ nào?"
"Ngươi rất bình tĩnh." Người đeo mặt nạ nói, "Từ đầu đến cuối, ngươi đều rất bình tĩnh. Điều này khiến ta rất tò mò, rốt cuộc là thứ gì đã khiến ngươi bình tĩnh như vậy?"
"Bởi vì ta biết, ngươi không thể làm gì được ta." Từ Hoạch nói.
"Ồ?" Người đeo mặt nạ lộ ra vẻ hứng thú, "Vì sao ngươi lại chắc chắn như vậy?"
"Bởi vì..." Từ Hoạch nhìn chằm chằm người đeo mặt nạ, "Ngươi đang sợ hãi."
Sắc mặt người đeo mặt nạ cứng đờ.
"Ngươi sợ ta." Từ Hoạch tiếp tục nói, "Ngươi sợ ta sẽ phá hủy thế giới này của ngươi, cho nên ngươi mới đưa ta tới nơi này, muốn trước tiên nhìn rõ ta."
"Ngươi..." Người đeo mặt nạ lùi lại một bước.
"Ngươi nói ngươi muốn gõ vào đầu ta, nhìn xem bên trong có thứ gì." Từ Hoạch nói, "Nhưng thật ra, ngươi chỉ đang tìm kiếm điểm yếu của ta."
"Ngươi im miệng!"
"Bởi vì ngươi biết, nếu không tìm được điểm yếu của ta, ngươi sẽ không thể khống chế ta." Từ Hoạch nói, "Ngươi nói đúng không?"
Người đeo mặt nạ trầm mặc một lát, sau đó đột nhiên bật cười.
"Thú vị." Hắn vỗ tay, "Thật sự rất thú vị. Xem ra ta không nhìn lầm người."
"Vậy bây giờ, ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc là ai không?" Từ Hoạch hỏi.
"Ta?" Người đeo mặt nạ dừng động tác vỗ tay, "Ta là... người đã chết."
"Người đã chết?"
"Đúng vậy." Người đeo mặt nạ gật đầu, "Ta đã chết từ rất lâu rồi, nhưng ta không cam lòng, cho nên ta trở về."
"Trở về?"
"Trở về tìm ngươi." Người đeo mặt nạ nói, "Từ Hoạch, ngươi còn nhớ ta không?"
Từ Hoạch nhìn chằm chằm người đeo mặt nạ, trong đầu đột nhiên hiện lên một khuôn mặt.
Một khuôn mặt... đã lâu không gặp.
"Ngươi là..." Từ Hoạch đồng tử co rút lại.
"Xem ra ngươi đã nhớ ra rồi." Người đeo mặt nạ từ từ gỡ chiếc mặt nạ trên mặt xuống, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc.
"Là ngươi." Từ Hoạch nhìn chằm chằm khuôn mặt kia, "Ngươi không phải đã chết rồi sao?"
"Ta đã chết." Người kia nói, "Nhưng ta lại sống lại."
"Vì sao?"
"Bởi vì ta còn có chuyện chưa làm xong." Người kia nói, "Chuyện đó chính là... tìm ngươi."
"Tìm ta làm gì?"
"Báo thù." Người kia nói, "Ngươi đã giết ta, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao?"
Từ Hoạch trầm mặc một lát, sau đó nói: "Ta không giết ngươi."
"Ngươi nói dối!" Người kia đột nhiên gầm lên, "Rõ ràng là ngươi giết ta! Ta nhớ rất rõ!"
"Ngươi nhớ sai rồi." Từ Hoạch lắc đầu, "Ta không giết ngươi, ngươi chết là do..."
"Im miệng!" Người kia gầm lên, "Ngươi đừng có mà chối! Ta tận mắt nhìn thấy ngươi giết ta!"
Từ Hoạch nhìn người kia, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp.
"Ngươi thật sự nhớ nhầm rồi." Hắn nói, "Ngươi chết không phải do ta, mà là do..."
"Ta bảo ngươi im miệng!"
Một luồng sức mạnh tinh thần cuồng bạo bộc phát từ người kia, bao phủ toàn bộ căn phòng.
Từ Hoạch cảm thấy một trận đau nhức truyền tới từ đầu, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng.
"Ngươi không thể khống chế ta." Từ Hoạch nói, "Bởi vì ngươi căn bản không phải là người thật."
"Ngươi nói cái gì?!"
"Ngươi chỉ là một đoạn ký ức." Từ Hoạch nói, "Một đoạn ký ức bị người khác lợi dụng, dùng để đối phó với ta."
"Ta không phải ký ức! Ta là người thật!"
"Ngươi không phải." Từ Hoạch lắc đầu, "Người thật đã chết, ngươi chỉ là một đoạn ký ức bị vặn vẹo mà thôi."
"Ta..."
"Ngươi nhìn xem." Từ Hoạch chỉ vào bốn phía, "Nơi này, tất cả đều là giả. Ngươi, cũng là giả."
Người kia nhìn quanh bốn phía, ánh mắt bắt đầu trở nên hoảng loạn.
"Không... không phải..." Hắn lùi lại, "Ta là thật! Ta là người thật!"
"Ngươi không phải." Từ Hoạch nói, "Ngươi chỉ là một đoạn ký ức bị người khác lợi dụng, dùng để đối phó với ta."
"Im miệng! Im miệng!"
Người kia ôm đầu, gầm lên thảm thiết.
Từ Hoạch nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp.
Hắn biết, người này chỉ là một nạn nhân.
Một nạn nhân bị người khác lợi dụng.
"Ta có thể giúp ngươi." Từ Hoạch nói, "Giúp ngươi thoát khỏi khống chế."
"Ngươi... ngươi nói thật?" Người kia ngẩng đầu, trong mắt lộ ra vẻ hi vọng.
"Thật." Từ Hoạch gật đầu, "Chỉ cần ngươi tin ta."
Người kia trầm mặc một lát, sau đó chậm rãi gật đầu.
"Ta... ta tin ngươi."
Từ Hoạch hít sâu một hơi, đưa tay về phía người kia.
"Vậy thì, để ta giúp ngươi."
Khi bàn tay hắn chạm vào người kia, một luồng sức mạnh tinh thần ôn hòa chảy vào cơ thể đối phương.
Người kia run rẩy một chút, sau đó dần dần bình tĩnh lại.
"Cảm ơn ngươi." Người kia nói, trên mặt lộ ra nụ cười giải thoát.
"Không cần cảm ơn." Từ Hoạch nói, "Nghỉ ngơi đi."
Người kia gật đầu, thân thể dần dần trở nên trong suốt.
"Từ Hoạch." Trước khi hoàn toàn biến mất, người kia đột nhiên nói, "Cẩn thận... bọn họ."
"Bọn họ?" Từ Hoạch nhíu mày, "Bọn họ là ai?"
"Bọn họ..." Người kia còn chưa nói xong, thân thể đã hoàn toàn biến mất.
Từ Hoạch nhìn không gian trống rỗng trước mặt, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.
"Bọn họ..." Hắn thì thào, "Rốt cuộc là ai?"
Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau.
"Ngươi rất lợi hại."
Từ Hoạch quay đầu nhìn lại, phát hiện một bóng người đang đứng sau lưng mình.
Là một người đeo mặt nạ khác.
"Ngươi là ai?" Từ Hoạch hỏi.
"Ta?" Người đeo mặt nạ cười khẽ một tiếng, "Ta là người đang chờ ngươi."
"Chờ ta?"
"Đúng vậy." Người đeo mặt nạ gật đầu, "Ta đã chờ ngươi rất lâu rồi."
"Vì sao chờ ta?"
"Bởi vì..." Người đeo mặt nạ chậm rãi giơ tay lên, "Ta muốn gõ vào đầu ngươi."
Từ Hoạch đồng tử co rút lại.
"Ngươi..."
"Đừng sợ." Người đeo mặt nạ nói, "Ta sẽ rất nhẹ nhàng."
Nói xong, người đeo mặt nạ đưa tay về phía đầu Từ Hoạch.
Từ Hoạch muốn tránh né, nhưng phát hiện thân thể mình không nghe theo sai khiến.
"Đừng phí sức." Người đeo mặt nạ nói, "Nơi này là thế giới của ta, ngươi không thể chống lại ta."
Từ Hoạch nhìn chằm chằm bàn tay đang tới gần, trong lòng dâng lên một cảm giác tuyệt vọng.
"Đừng sợ." Người đeo mặt nạ nói, "Rất nhanh sẽ xong thôi."
Ngay khi bàn tay sắp chạm vào đầu Từ Hoạch, một luồng sức mạnh đột nhiên bộc phát từ trong cơ thể Từ Hoạch.
Ầm!
Người đeo mặt nạ bị đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào tường.
"Đây là..." Người đeo mặt nạ kinh ngạc nhìn Từ Hoạch.
Từ Hoạch cúi đầu nhìn tay mình, phát hiện trên tay mình đang lượn lờ một luồng ánh sáng màu trắng.
"Đây là..." Hắn thì thào, "Sức mạnh của ta?"
"Không có khả năng!" Người đeo mặt nạ đứng dậy, "Ngươi rõ ràng đã bị phong ấn sức mạnh!"
"Bị phong ấn?" Từ Hoạch nhìn luồng ánh sáng trên tay, "Xem ra, phong ấn của ngươi không hoàn toàn."
"Không có khả năng!" Người đeo mặt nạ gầm lên, "Ta rõ ràng đã..."
"Ngươi đã làm gì?" Từ Hoạch ngẩng đầu, nhìn chằm chằm người đeo mặt nạ.
Người đeo mặt nạ trầm mặc một lát, sau đó đột nhiên bật cười.
"Không sao." Hắn nói, "Cho dù ngươi có sức mạnh thì sao? Nơi này là thế giới của ta, ngươi không thể thoát ra được."
"Thật sao?" Từ Hoạch giơ tay lên, luồng ánh sáng màu trắng trên tay ngày càng sáng rực.
"Vậy thì... để ta thử xem."
Nói xong, Từ Hoạch đấm một quyền về phía người đeo mặt nạ.
Ầm!
Một luồng sức mạnh khổng lồ bộc phát, bao phủ toàn bộ không gian.
Người đeo mặt nạ kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt lộ ra vẻ không thể tin nổi.
"Không có khả năng... Ngươi..."
"Ta nói rồi." Từ Hoạch nhìn chằm chằm người đeo mặt nạ, "Ngươi không thể khống chế ta."
Không gian bắt đầu sụp đổ, từng mảnh vỡ rơi xuống.
Người đeo mặt nạ đứng trong không gian sụp đổ, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp.
"Xem ra... ta đã đánh giá thấp ngươi." Hắn nói, "Nhưng không sao, chúng ta sẽ còn gặp lại."
"Ta sẽ chờ." Từ Hoạch nói.
Người đeo mặt nạ cười khẽ một tiếng, sau đó biến mất trong không gian sụp đổ.
Từ Hoạch nhìn bốn phía đang sụp đổ, nhắm mắt lại.
Khi hắn mở mắt lần nữa, hắn phát hiện mình đang nằm trên mặt đất, bốn phía là một khu rừng rậm rạp.
"Đây là..." Từ Hoạch ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía.
Hắn phát hiện, mình đã trở lại trong trò chơi.
"Xem ra... ta đã thoát ra." Từ Hoạch thở phào một hơi.
Nhưng ngay sau đó, hắn nhớ tới lời người đeo mặt nạ nói trước khi biến mất.
"Chúng ta sẽ còn gặp lại."
Từ Hoạch nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.
"Rốt cuộc... ngươi là ai?"