Chapter 2182: Gõ Vào Đầu Cậu

⏱ ~8 min read

Chapter 2182: Gõ Vào Đầu Cậu

Trong bóng tối, một bàn tay trắng bệch đưa ra từ phía sau, nhẹ nhàng đặt lên vai Từ Hoạch.

Từ Hoạch khựng lại, nhưng không quay đầu.

"Đừng sợ, là tôi." Giọng nói của một người phụ nữ vang lên sau lưng, mang theo chút quen thuộc.

Từ Hoạch híp mắt, trong đầu nhanh chóng lục lọi ký ức. Giọng nói này... là của Nữ Hoạ Sĩ.

"Cô đi theo tôi từ lúc nào?" Từ Hoạch hỏi.

"Từ lúc cậu rời khỏi lâu đài." Nữ Hoạ Sĩ buông tay ra, đi vòng lên trước mặt hắn. Trong bóng tối, khuôn mặt cô ta mơ hồ không rõ, chỉ có đôi mắt là phát ra ánh sáng kỳ lạ. "Tôi có chuyện muốn nói với cậu."

"Nói đi."

"Ở đây không tiện." Nữ Hoạ Sĩ nhìn quanh, ánh mắt thận trọng. "Đi theo tôi."

Cô ta xoay người bước đi, Từ Hoạch trầm ngâm một chút rồi bước theo sau.

Hai người đi qua mấy con hẻm nhỏ, cuối cùng dừng lại trước một căn phòng trông có vẻ hoang vắng. Nữ Hoạ Sĩ đẩy cửa bước vào, Từ Hoạch đi theo sau.

Bên trong phòng tối om, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét trên bàn. Nữ Hoạ Sĩ ngồi xuống, ra hiệu cho Từ Hoạch ngồi đối diện.

"Cậu có biết tại sao tôi lại tìm cậu không?" Nữ Hoạ Sĩ hỏi.

"Không biết." Từ Hoạch lắc đầu.

"Bởi vì cậu là người duy nhất tôi có thể tin tưởng lúc này." Nữ Hoạ Sĩ hít sâu một hơi. "Tôi muốn nói cho cậu biết một bí mật."

"Bí mật gì?"

Nữ Hoạ Sĩ không trả lời ngay, mà đưa tay vào trong áo lấy ra một vật. Đó là một bức tranh nhỏ, chỉ bằng bàn tay, bên trên vẽ một khuôn mặt người.

Khuôn mặt đó... Từ Hoạch nhìn kỹ, đồng tử co lại.

Đó là khuôn mặt của chính hắn.

"Đây là..." Từ Hoạch nhíu mày.

"Tôi vẽ cậu." Nữ Hoạ Sĩ đặt bức tranh lên bàn, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt giấy. "Nhưng cậu có biết không, bức tranh này không phải tôi vẽ theo trí nhớ."

"Ý cô là?"

"Ý tôi là..." Nữ Hoạ Sĩ ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn hắn. "Bức tranh này là do tôi nhìn thấy trong tương lai."

Từ Hoạch im lặng.

"Cậu có biết năng lực thực sự của tôi là gì không?" Nữ Hoạ Sĩ cười nhạt. "Không phải vẽ tranh. Mà là... nhìn thấy cái chết."

"Cái chết?"

"Đúng vậy." Nữ Hoạ Sĩ gật đầu. "Mỗi khi tôi vẽ một người, tôi có thể nhìn thấy khoảnh khắc họ chết. Đó là lý do tại sao tôi vẽ rất ít người."

Cô ta chỉ vào bức tranh trên bàn: "Bức tranh này, tôi vẽ cậu ba ngày trước. Và tôi đã nhìn thấy..."

Cô ta dừng lại, như thể đang do dự có nên nói tiếp hay không.

"Nhìn thấy cái gì?" Từ Hoạch hỏi.

"Nhìn thấy cậu chết." Nữ Hoạ Sĩ thì thầm. "Bị giết bởi một người mà cậu tin tưởng nhất."

Không khí trong phòng đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

Từ Hoạch không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào bức tranh trên bàn. Khuôn mặt trong tranh rất sống động, giống như phản chiếu chính hắn, nhưng ánh mắt lại có chút gì đó xa xăm.

"Tôi biết cậu có thể không tin." Nữ Hoạ Sĩ nói tiếp. "Nhưng tôi nói cho cậu biết những điều này là vì tôi muốn giúp cậu."

"Giúp tôi?" Từ Hoạch nhướng mày. "Tại sao?"

"Bởi vì..." Nữ Hoạ Sĩ do dự một chút, rồi nói: "Bởi vì tôi cũng nhìn thấy cái chết của chính mình. Và trong khoảnh khắc đó, cậu là người duy nhất đứng về phía tôi."

Từ Hoạch trầm ngâm.

"Cậu có biết người giết cậu là ai không?" Nữ Hoạ Sĩ hỏi.

"Không biết."

"Cậu có muốn biết không?"

Từ Hoạch nhìn cô ta một lúc lâu, rồi chậm rãi nói: "Cô nói đi."

Nữ Hoạ Sĩ mở miệng, nhưng đúng lúc này, một âm thanh vang lên từ ngoài cửa.

Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa.

Cả hai người đều khựng lại. Nữ Hoạ Sĩ đứng bật dậy, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía cửa.

"Ai đó?" Cô ta hỏi.

Không có tiếng trả lời.

Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này mạnh hơn một chút.

Nữ Hoạ Sĩ nhìn Từ Hoạch, rồi từ từ bước về phía cửa. Cô ta đưa tay ra, chuẩn bị mở cửa.

"Khoan đã." Từ Hoạch đột nhiên lên tiếng.

Nữ Hoạ Sĩ dừng lại, quay đầu nhìn hắn.

"Cô có nghe thấy gì không?" Từ Hoạch hỏi.

Nữ Hoạ Sĩ lắng nghe, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Từ phía sau cánh cửa, vang lên một âm thanh kỳ lạ. Giống như... tiếng ai đó đang cắn nuốt thứ gì đó.

Rột rột rột...

Âm thanh đó khiến người ta rùng mình.

"Cửa sau!" Nữ Hoạ Sĩ hét lên.

Cô ta xoay người chạy về phía cuối phòng, Từ Hoạch nhanh chóng đi theo sau. Nhưng khi cô ta vừa chạm vào cánh cửa sau, cánh cửa đó đột nhiên nổ tung.

Một bàn tay đen thùi lùi xuyên qua cánh cửa, chộp thẳng về phía Nữ Hoạ Sĩ.

"Tránh ra!" Từ Hoạch quát.

Hắn lao tới, kéo Nữ Hoạ Sĩ sang một bên. Bàn tay đen đó chụp hụt, cắm vào bức tường phía sau, để lại một lỗ hổng lớn.

"Chạy!" Từ Hoạch hét lên.

Hai người vội vã chạy về phía cửa trước. Nhưng khi Từ Hoạch vừa chạm vào tay nắm cửa, cánh cửa đó cũng vỡ tan.

Một bàn tay đen khác xuyên qua, chặn đường đi của họ.

"Bị bao vây rồi!" Nữ Hoạ Sĩ kêu lên.

Từ Hoạch nhìn quanh, ánh mắt lạnh lùng. Hắn đưa tay ra, một lưỡi kiếm không gian xuất hiện trong lòng bàn tay.

"Đứng sau tôi." Hắn nói.

Nữ Hoạ Sĩ vội vàng lùi lại phía sau hắn.

Từ Hoạch giơ kiếm lên, chém về phía bàn tay đen đang vươn tới. Lưỡi kiếm không gian cắt qua, bàn tay đen bị chém đứt, rơi xuống đất, biến thành một vũng chất lỏng màu đen.

Nhưng ngay sau đó, từ vũng chất lỏng đó, vô số bàn tay đen nhỏ hơn mọc lên, bò về phía họ.

"Đây là cái quái gì vậy?" Từ Hoạch nhíu mày.

"Tôi không biết!" Nữ Hoạ Sĩ lắc đầu. "Tôi chưa từng thấy thứ gì như thế này!"

Từ Hoạch lùi lại một bước, quan sát những bàn tay đen đang bò tới. Chúng di chuyển rất nhanh, như những con rắn nhỏ, bao phủ khắp sàn nhà.

Hắn giơ kiếm lên, định chém tiếp, nhưng đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu.

"Khoan đã." Hắn nói. "Những thứ này... không phải sinh vật."

"Cậu nói gì?" Nữ Hoạ Sĩ ngạc nhiên.

"Chúng là do ai đó điều khiển." Từ Hoạch nhìn quanh, ánh mắt tìm kiếm. "Người điều khiển chắc chắn đang ở gần đây."

Hắn tập trung tinh thần, cảm nhận sự biến đổi của không gian xung quanh. Đột nhiên, hắn phát hiện ra một điểm bất thường ở góc trần nhà.

Một bóng người đang bám trên trần nhà, như một con thằn lằn, đôi mắt đỏ rực nhìn xuống.

"Tìm thấy rồi." Từ Hoạch lẩm bẩm.

Hắn giơ kiếm lên, chém về phía bóng người đó. Lưỡi kiếm không gian xé toạc không khí, lao thẳng về phía mục tiêu.

Bóng người đó nhanh chóng né tránh, nhảy xuống đất, lộ ra khuôn mặt thật.

Đó là một người đàn ông gầy gò, khuôn mặt phủ đầy những đường vân đen kỳ dị. Hắn ta cười nhạt, để lộ hàm răng đen nhẻm.

"Không ngờ cậu lại phát hiện ra tôi." Người đàn ông nói, giọng khàn đặc. "Không hổ danh là người đã đánh bại được nhiều cao thủ như vậy."

"Cậu là ai?" Từ Hoạch hỏi.

"Tôi à?" Người đàn ông cười lớn. "Tôi chỉ là một người qua đường thôi. Nhưng có người trả tiền để tôi đến lấy mạng cậu."

"Ai trả tiền?"

"Điều đó thì tôi không thể nói." Người đàn ông lắc đầu. "Nhưng tôi có thể nói cho cậu biết một điều."

"Cái gì?"

"Người đó nói, cậu có một thứ mà hắn ta rất muốn." Người đàn ông nhìn chằm chằm vào đầu Từ Hoạch. "Thứ đó nằm trong đầu cậu."

Hắn ta giơ tay lên, những bàn tay đen trên sàn nhà đột nhiên tụ lại, tạo thành một cái khoan khổng lồ.

"Và cách duy nhất để lấy nó ra..." Người đàn ông cười tàn nhẫn. "Là gõ vào đầu cậu."

Cái khoan đen lao thẳng về phía Từ Hoạch, mang theo tiếng gió rít chói tai.

Từ Hoạch đứng yên, ánh mắt lạnh lùng. Hắn giơ kiếm lên, không né tránh, mà đâm thẳng về phía cái khoan.

Lưỡi kiếm không gian chạm vào cái khoan đen, tạo ra một tiếng nổ lớn. Cả căn phòng rung chuyển, bụi đất bay mù mịt.

Khi bụi tan đi, Từ Hoạch vẫn đứng nguyên tại chỗ, lưỡi kiếm trong tay đã xuyên qua cái khoan, đâm thẳng vào ngực người đàn ông.

Người đàn ông cúi đầu nhìn lưỡi kiếm xuyên qua cơ thể mình, vẻ mặt không thể tin nổi.

"Sao... sao có thể..." Hắn ta lẩm bẩm. "Tôi đã..."

"Đã quá tự tin." Từ Hoạch rút kiếm ra, người đàn ông ngã xuống đất, biến thành một vũng chất lỏng màu đen.

Những bàn tay đen trên sàn nhà cũng biến mất theo, như chưa từng tồn tại.

Nữ Hoạ Sĩ thở phào nhẹ nhõm, bước tới gần Từ Hoạch.

"Cậu không sao chứ?" Cô ta hỏi.

"Không sao." Từ Hoạch lắc đầu, nhìn xuống vũng chất lỏng màu đen trên mặt đất. "Nhưng người này... chỉ là một con rối."

"Rối?" Nữ Hoạ Sĩ ngạc nhiên.

"Đúng vậy." Từ Hoạch gật đầu. "Người thật đã chạy thoát từ lâu rồi. Thứ chúng ta vừa đối phó chỉ là một cái bẫy."

"Vậy... người đứng sau là ai?"

Từ Hoạch không trả lời. Hắn nhìn về phía bức tranh trên bàn, khuôn mặt trong tranh vẫn đang nhìn hắn với ánh mắt xa xăm.

"Tôi không biết." Hắn nói. "Nhưng tôi sẽ tìm ra."

Hắn cúi xuống, nhặt bức tranh lên, cất vào trong áo.

"Cô nói cô nhìn thấy tôi chết." Hắn quay sang nhìn Nữ Hoạ Sĩ. "Vậy cô có nhìn thấy ai giết tôi không?"

Nữ Hoạ Sĩ do dự một lúc, rồi chậm rãi gật đầu.

"Có." Cô ta nói. "Nhưng tôi không dám nói."

"Tại sao?"

"Bởi vì..." Nữ Hoạ Sĩ cắn môi. "Bởi vì người đó... rất gần gũi với cậu."

Từ Hoạch im lặng.

"Tôi chỉ có thể nói đến đây thôi." Nữ Hoạ Sĩ lùi lại một bước. "Cậu phải cẩn thận. Rất cẩn thận."

Cô ta xoay người, bước ra khỏi căn phòng, biến mất trong bóng tối.

Từ Hoạch đứng một mình trong căn phòng đổ nát, ánh mắt trầm tư.

Người rất gần gũi với hắn...

Hắn nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên vô số khuôn mặt. Nhưng không có một ai khiến hắn cảm thấy nghi ngờ.

Hay là... hắn đã bỏ lỡ điều gì đó?

Hắn mở mắt ra, nhìn về phía bóng tối bên ngoài cửa.

Bất kể là ai, hắn sẽ tìm ra.

Và khi hắn tìm ra...

Hắn sẽ gõ vào đầu người đó.