Chapter 2183: Lời Đe Dọa Từ Phó Bản

⏱ ~4 min read

Chapter 2183: Lời Đe Dọa Từ Phó Bản

Trong bóng tối, một giọng nói khàn khàn vang lên, như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.

"Các ngươi đã tiến vào khu vực cấm của phó bản. Lập tức dừng lại mọi hành động, nếu không sẽ phải trả giá bằng mạng sống."

Tất cả mọi người đều khựng lại.

Khu vực xung quanh bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Ngay cả tiếng gió cũng như biến mất.

Từ Hoạch nheo mắt nhìn về phía phát ra âm thanh. Trong bóng tối, một thân ảnh từ từ hiện ra.

Đó là một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ đen, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ quỷ dữ tợn. Trên tay hắn cầm một thanh trường đao, lưỡi đao phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

"Ngươi là ai?" Nghiêm Gia Ngư lên tiếng hỏi, giọng mang theo vẻ cảnh giác.

"Ta là người canh giữ phó bản này." Người đàn ông đeo mặt nạ chậm rãi nói, "Bất kỳ ai xâm nhập vào khu vực cấm đều sẽ bị ta xử lý."

"Xử lý?" Đậu Thắng Nam cười lạnh một tiếng, "Chỉ bằng một mình ngươi?"

"Đừng tưởng rằng các ngươi đông người thì có thể chiếm thế thượng phong." Người đàn ông đeo mặt nạ lắc đầu, "Nơi này không giống những nơi khác. Các ngươi đã bước vào địa bàn của ta, vậy thì phải tuân theo quy tắc của ta."

"Quy tắc gì?" Từ Hoạch bình tĩnh hỏi.

"Quy tắc rất đơn giản." Người đàn ông đeo mặt nạ giơ trường đao lên, chỉ vào đám người Từ Hoạch, "Hoặc là rời khỏi đây ngay lập tức, hoặc là chết tại chỗ."

Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng.

Từ Hoạch nhìn chằm chằm vào người đàn ông đeo mặt nạ, trong lòng thầm phân tích. Người này xuất hiện đột ngột, lại tự xưng là người canh giữ phó bản, chắc chắn không phải hạng tầm thường. Hơn nữa, hắn có thể phát hiện ra bọn họ tiến vào khu vực cấm, chứng tỏ hắn nắm rõ tình hình xung quanh.

"Chúng ta chỉ muốn tìm một người." Từ Hoạch trầm giọng nói, "Tìm được rồi sẽ lập tức rời đi."

"Ta không quan tâm các ngươi muốn tìm ai." Người đàn ông đeo mặt nạ lạnh lùng đáp, "Khu vực cấm không phải nơi các ngươi có thể tùy tiện ra vào. Đây là lần cảnh cáo duy nhất."

Nói xong, thân ảnh hắn bỗng nhiên mờ đi, như hòa vào bóng tối.

"Khoan đã!" Từ Hoạch vội lên tiếng, nhưng người đàn ông đeo mặt nạ đã biến mất hoàn toàn.

"Kẻ này thần thần bí bí, rốt cuộc là ai vậy?" Trì Minh Hồng nhíu mày.

"Không quan trọng hắn là ai." Từ Hoạch lắc đầu, "Quan trọng là hắn đã cảnh cáo chúng ta. Xem ra khu vực cấm này quả thực không đơn giản."

"Vậy chúng ta có tiếp tục tiến vào không?" Thượng Quan Hy hỏi.

Từ Hoạch trầm ngâm một lát, rồi gật đầu: "Tiếp tục. Nhưng phải cẩn thận hơn. Mọi người giữ khoảng cách, đề phòng tình huống bất ngờ."

Đám người lại tiếp tục di chuyển, nhưng lần này ai nấy đều nâng cao cảnh giác.

Đi được một đoạn, bọn họ phát hiện phía trước có một cánh cửa lớn bằng kim loại. Trên cánh cửa khắc đầy những hoa văn kỳ lạ, phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

"Đây là..." Nghiêm Gia Ngư tiến lại gần quan sát, "Cửa vào khu vực cấm?"

"Chắc là vậy." Từ Hoạch gật đầu, đưa tay chạm vào cánh cửa.

Ngay khi tay hắn chạm vào, cánh cửa bỗng nhiên phát ra một tiếng vang trầm, rồi từ từ mở ra.

Bên trong là một hành lang dài, hai bên tường treo đầy những bức tranh. Nhưng những bức tranh này đều bị bôi đen, không nhìn rõ nội dung.

"Kỳ lạ thật." Đậu Thắng Nam nhíu mày, "Sao lại treo toàn tranh bị bôi đen thế này?"

"Có lẽ là có dụng ý gì đó." Từ Hoạch vừa nói vừa bước vào hành lang.

Đi được mấy bước, hắn bỗng nhiên dừng lại. Hắn phát hiện trên bức tranh đầu tiên, lớp sơn đen đang từ từ rơi xuống, để lộ ra một khuôn mặt.

Đó là khuôn mặt của một người phụ nữ, đang mỉm cười nhìn hắn.

Nhưng nụ cười đó lại khiến người ta cảm thấy ớn lạnh.

"Từ Hoạch, ngươi nhìn thấy gì vậy?" Trì Minh Hồng thấy hắn đứng yên, liền lên tiếng hỏi.

"Ngươi không thấy sao?" Từ Hoạch chỉ vào bức tranh, "Trên tranh có một khuôn mặt."

Trì Minh Hồng nhìn theo hướng tay hắn chỉ, nhưng chỉ thấy một mảng đen kịt: "Ta không thấy gì cả."

Từ Hoạch khựng lại, rồi quay sang nhìn những người khác: "Các ngươi có thấy không?"

Mọi người đều lắc đầu.

Từ Hoạch nhíu mày, quay lại nhìn bức tranh. Khuôn mặt người phụ nữ vẫn đang mỉm cười, nhưng nụ cười lúc này đã trở nên méo mó, như đang bị kéo giãn.

"Ngươi là ai?" Từ Hoạch trầm giọng hỏi.

Khuôn mặt trên bức tranh không trả lời, chỉ mỉm cười một cách quỷ dị. Sau đó, đôi môi nó khẽ mấp máy, phát ra một giọng nói the thé:

"Ngươi sẽ chết ở đây."

Giọng nói vang vọng trong hành lang, khiến không khí trở nên lạnh lẽo.

Từ Hoạch lùi lại một bước, hai mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào bức tranh.

"Từ Hoạch, ngươi sao vậy?" Nghiêm Gia Ngư lo lắng hỏi, "Sắc mặt ngươi rất tệ."

"Ta vừa nghe thấy một giọng nói." Từ Hoạch đáp, "Nó nói ta sẽ chết ở đây."

Mọi người đều biến sắc.

"Đây là lời đe dọa từ phó bản sao?" Thượng Quan Hy trầm giọng nói.

"Có thể." Từ Hoạch hít sâu một hơi, "Xem ra khu vực cấm này không chỉ có người canh giữ, mà còn có những thứ khác nữa."

"Vậy chúng ta có nên tiếp tục không?" Trì Minh Hồng hỏi.

"Tiếp tục." Từ Hoạch kiên định nói, "Đã đến đây rồi, không thể lùi bước."

Hắn vừa dứt lời, những bức tranh trên tường bỗng nhiên đồng loạt rơi lớp sơn đen, để lộ ra vô số khuôn mặt. Tất cả đều đang mỉm cười, nhưng nụ cười nào cũng khiến người ta rùng mình.

"Chào mừng đến với khu vực cấm." Vô số giọng nói đồng thanh vang lên, "Các ngươi sẽ không thể rời khỏi đây."