Chapter 2184: Lời Đe Dọa Từ Phó Bản

⏱ ~5 min read

Chapter 2184: Lời Đe Dọa Từ Phó Bản

Bên trong phòng thí nghiệm, Carol Field đứng trước một màn hình lớn, trên màn hình đang phát lại đoạn ghi hình cuộc chiến vừa rồi. Cô dừng hình ở một khung cảnh, ngón tay chỉ vào một góc khuất trong bóng tối.

"Chỗ này, phóng to lên."

Hình ảnh được phóng đại, một bóng người mơ hồ hiện ra, dường như đang đứng từ xa quan sát trận chiến. Bóng người đó mặc một chiếc áo choàng đen dài, khuôn mặt không thể nhìn rõ, chỉ có thể thấy một bàn tay trắng bệnh đang nắm chặt một vật thể hình tròn.

"Đây là ai?" Achilles Werner tiến lại gần, nhíu mày nhìn chằm chằm vào bóng người trên màn hình.

"Không rõ." Carol lắc đầu, "Nhưng tôi dám khẳng định, người này không phải người của chúng ta, cũng không phải người của đối phương."

"Vậy là..." Achilles chợt nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt trở nên nghiêm trọng, "Người của phó bản?"

Carol không trả lời ngay, cô thao tác trên bảng điều khiển, gọi ra một loạt dữ liệu. Trên màn hình xuất hiện một đoạn văn bản dài, nội dung khiến cả hai người đều im lặng.

"Đây là thông tin tôi vừa nhận được từ hệ thống." Carol chậm rãi nói, "Phó bản này không hề đơn giản như chúng ta tưởng. Nó có một lớp ẩn giấu, và lớp ẩn giấu đó..."

Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Đang uy hiếp chúng ta."

"Uy hiếp?" Achilles nhướng mày, "Ý cô là sao?"

Carol xoay người, đối diện với Achilles, ánh mắt nghiêm túc: "Tôi vừa nhận được một thông điệp, một thông điệp được gửi từ bên trong phó bản. Nội dung rất đơn giản, chỉ có một câu."

"Nói gì?"

"Rời khỏi đây, nếu không, các người sẽ không bao giờ ra được nữa."

Không khí trong phòng thí nghiệm đột nhiên trở nên căng thẳng. Achilles trầm mặc một lúc, rồi cất tiếng: "Cô tin lời đó sao?"

"Tôi không tin, nhưng tôi cũng không dám xem thường." Carol quay lại nhìn màn hình, bóng người áo đen vẫn đứng đó, như một lời cảnh cáo vô hình, "Phó bản này có một tầng không gian khác mà chúng ta chưa hề chạm tới. Nếu kẻ đứng sau nó thực sự muốn giữ chúng ta lại..."

Cô không nói hết câu, nhưng ý tứ đã rõ ràng.

"Vậy chúng ta phải làm gì?" Achilles hỏi.

Carol hít một hơi thật sâu, đôi mắt xanh lam ánh lên vẻ kiên định: "Tiếp tục điều tra. Nhưng lần này, chúng ta phải cẩn thận hơn. Tôi sẽ điều thêm người đến, đồng thời thiết lập một hệ thống cảnh báo sớm. Nếu phó bản thực sự có ý đồ gì, chúng ta sẽ biết trước."

"Vậy còn người áo đen kia?"

"Tôi sẽ cho người truy tìm tung tích của hắn." Carol nói, "Nhưng trước mắt, tôi cần cậu giúp tôi một việc."

"Việc gì?"

Carol đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ điện tử: "Khu vực này, tôi nghi ngờ có một lối vào ẩn. Tôi muốn cậu dẫn một đội đến kiểm tra. Nhớ kỹ, chỉ kiểm tra, không được hành động thiếu suy nghĩ."

Achilles gật đầu: "Tôi hiểu."

"Và..." Carol do dự một chút, rồi nói, "Cẩn thận với những gì cậu nhìn thấy. Phó bản này có thể tạo ra ảo giác, đừng để bản thân bị lừa."

"Tôi biết." Achilles mỉm cười, "Tôi không phải người dễ bị lừa đâu."

Carol không nói gì thêm, chỉ gật đầu. Cô quay lại màn hình, ánh mắt dừng trên bóng người áo đen. Trong lòng cô có một dự cảm không lành, nhưng cô không nói ra.

Bởi vì cô biết, dù có nói ra, cũng không thay đổi được gì.

Bọn họ đã bước vào phó bản này, và bây giờ, chỉ có thể tiếp tục đi tới.

Achilles rời khỏi phòng thí nghiệm, đi dọc theo hành lang dài. Ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng lạnh lẽo trên nền đá. Hắn vừa đi vừa suy nghĩ về lời nói của Carol, về bóng người áo đen kia, về lời uy hiếp từ phó bản.

"Rời khỏi đây, nếu không, các người sẽ không bao giờ ra được nữa."

Hắn khẽ cười, một nụ cười lạnh nhạt. Hắn đã trải qua quá nhiều phó bản, đã đối mặt với quá nhiều lời uy hiếp. Nhưng hắn vẫn còn sống, vẫn đứng đây, vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Điều duy nhất khiến hắn cảm thấy hứng thú, là thân phận thật sự của kẻ đứng sau những lời uy hiếp đó.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa kim loại, đưa tay quét thẻ xác nhận. Cánh cửa mở ra, bên trong là một căn phòng rộng, nơi vài thành viên trong đội đang chờ sẵn.

"Đội trưởng." Một người đàn ông trung niên đứng dậy, "Có nhiệm vụ mới sao?"

"Ừ." Achilles bước vào phòng, ánh mắt quét qua từng người, "Chuẩn bị trang bị, chúng ta có việc phải làm."

"Việc gì vậy?" Một nữ game thủ tóc ngắn lên tiếng hỏi.

Achilles đưa mắt nhìn cô, rồi chậm rãi nói: "Đi tìm một cánh cửa mà người khác không muốn chúng ta tìm thấy."

Bên ngoài căn cứ, bóng tối đang dần bao phủ. Trên bầu trời, những đám mây đen tụ lại, che khuất ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn. Trong bóng tối đó, một bóng người mặc áo choàng đen đang đứng trên nóc một tòa nhà cao, nhìn về phía căn cứ của Carol và đội ngũ của cô.

Trong tay hắn, vật thể hình tròn kia đang phát ra một thứ ánh sáng màu tím nhạt, nhấp nhô như đang hít thở.

"Đã đến lúc rồi." Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như tiếng kim loại cọ xát, "Bọn họ nghĩ rằng có thể tùy ý xâm nhập vào lãnh địa của ta sao?"

Hắn giơ tay lên, vật thể hình tròn phát ra một luồng sáng mạnh, bao phủ toàn bộ khu vực xung quanh. Trong nháy mắt, không gian như bị bóp méo, những đường nét của kiến trúc trở nên mơ hồ, biến dạng.

"Ta sẽ cho bọn họ thấy, thế nào là nỗi sợ thực sự."

Tiếng nói của hắn tan biến trong gió, cùng lúc đó, toàn bộ khu vực chìm vào một màu đen kịt. Không một tia sáng nào lọt qua, không một âm thanh nào vang lên.

Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.

Và trong sự im lặng đó, một lời thì thầm vang lên, như thể phát ra từ chính không khí:

"Các người sẽ không bao giờ ra được nữa."