Chapter 2185: Cái Neo Của Thế Giới Tinh Thần

⏱ ~13 min read

Chapter 2185: Cái Neo Của Thế Giới Tinh Thần

Trong thế giới tinh thần, không có khái niệm thời gian trôi chảy như thực tại.

Nhưng Từ Hoạch có thể cảm nhận được, hắn đã ở trong mảnh không gian này rất lâu rồi.

Từ khi hắn dùng sức mạnh tinh thần của mình để chống lại sự xâm lấn của thế giới tinh thần của kẻ địch, hắn đã bị mắc kẹt trong một loại chiến trường tinh thần đặc biệt.

Nơi này không phải là thế giới tinh thần của hắn, cũng không phải là thế giới tinh thần của kẻ địch.

Mà là một khu vực biên giới được tạo ra bởi sự va chạm giữa hai luồng sức mạnh tinh thần cực kỳ cường đại.

Giống như hai khối lục địa khổng lồ va vào nhau, tạo thành một dải đất gãy vỡ giữa biển cả.

Mà Từ Hoạch, lúc này đang đứng trên mảnh đất gãy vỡ này.

Trước mắt hắn là một mảnh hỗn độn.

Bầu trời bị xé rách thành vô số mảnh vụn, mỗi mảnh đều phản chiếu ra những hình ảnh khác nhau.

Có mảnh phản chiếu ra đường phố của thành phố, có mảnh phản chiếu ra biển sa mạc rộng lớn, có mảnh phản chiếu ra một căn phòng quen thuộc.

Đó là ký ức của hắn.

Cũng là những mảnh vỡ của thế giới tinh thần của kẻ địch.

Hai luồng ký ức và ý thức đan xen vào nhau, tạo thành một mớ hỗn độn không thể phân biệt được đâu là thật đâu là giả.

Từ Hoạch hít sâu một hơi.

Trong thế giới tinh thần, hơi thở không có ý nghĩa thực tế, nhưng động tác này có thể giúp hắn bình tĩnh lại.

Hắn biết, đây là một trận chiến khác với những gì hắn từng trải qua.

Trước đây, khi đối mặt với người siêu tiến hóa hướng tinh thần, hắn thường dựa vào sức mạnh tinh thần cường đại của mình để nghiền ép đối phương.

Nhưng lần này, đối thủ của hắn không hề yếu hơn hắn.

Thậm chí, có thể còn mạnh hơn.

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

Từ Hoạch lên tiếng hỏi.

Thanh âm của hắn vang vọng trong mảnh không gian hỗn độn này, nhưng không nhận được bất kỳ hồi âm nào.

Chỉ có những mảnh vỡ ký ức xung quanh đang chậm rãi xoay tròn, như đang quan sát hắn.

Từ Hoạch nhíu mày.

Hắn biết, đối phương đang ẩn núp trong những mảnh vỡ này.

Có lẽ là trong một mảnh ký ức nào đó, có lẽ là giữa những khe hở của các mảnh vỡ.

Tóm lại, đối phương đang dùng phương thức này để quan sát hắn, nghiên cứu hắn.

"Ra đây."

Từ Hoạch lại nói một lần nữa.

Lần này, hắn rót thêm một chút sức mạnh tinh thần vào thanh âm của mình.

Sóng tinh thần khuếch tán ra bốn phía, khiến cho những mảnh vỡ ký ức xung quanh run rẩy kịch liệt.

Nhưng vẫn không có hồi âm.

Từ Hoạch trầm mặc một lát.

Sau đó, hắn đột nhiên giơ tay phải lên.

Trong lòng bàn tay hắn, một luồng sức mạnh tinh thần ngưng tụ thành một thanh kiếm sắc bén.

Đây là vũ khí do hắn ngưng tụ từ sức mạnh tinh thần thuần túy, không có bất kỳ thuộc tính nào khác.

Chỉ có sức mạnh tinh thần thuần túy nhất.

"Đã không ra, vậy ta sẽ tự mình tìm."

Từ Hoạch nói xong, liền vung kiếm chém về phía một mảnh vỡ ký ức gần nhất.

Kiếm quang lóe lên.

Mảnh vỡ ký ức kia bị chém thành hai nửa.

Trong khoảnh khắc mảnh vỡ vỡ tan, một luồng khí tức quen thuộc truyền đến.

Đó là khí tức của kẻ địch.

Từ Hoạch khẽ cười.

Quả nhiên, những mảnh vỡ ký ức này chính là nơi ẩn núp của đối phương.

Mỗi một mảnh vỡ đều chứa một phần ý thức của đối phương.

Chỉ cần phá hủy toàn bộ những mảnh vỡ này, là có thể buộc đối phương hiện thân.

Nghĩ đến đây, Từ Hoạch không chần chừ nữa.

Hắn vung kiếm, chém về phía mảnh vỡ ký ức thứ hai.

Kiếm quang lóe lên.

Mảnh vỡ thứ hai vỡ tan.

Sau đó là mảnh thứ ba, mảnh thứ tư...

Từ Hoạch giống như một cơn lốc, không ngừng phá hủy những mảnh vỡ ký ức xung quanh.

Mỗi một mảnh vỡ vỡ tan, hắn đều có thể cảm nhận được khí tức của đối phương trở nên rõ ràng hơn một chút.

Điều này khiến hắn càng thêm chắc chắn phán đoán của mình.

Nhưng ngay khi hắn phá hủy được khoảng một phần ba số mảnh vỡ, dị biến phát sinh.

Một mảnh vỡ ký ức đột nhiên bành trướng, biến thành một con quái vật khổng lồ.

Con quái vật này toàn thân đen kịt, không có hình dạng cố định, giống như một khối bóng tối đang không ngừng vặn vẹo.

Trên người nó tản ra khí tức quen thuộc kia.

Là kẻ địch!

Từ Hoạch lập tức lui về phía sau, giữ một khoảng cách an toàn.

Hắn nhìn con quái vật bóng tối trước mắt, trong mắt lóe lên vẻ cảnh giác.

"Cuối cùng cũng chịu ra rồi sao?"

Từ Hoạch lạnh giọng nói.

Con quái vật bóng tối không trả lời.

Nó chỉ phát ra một tiếng gầm trầm thấp, sau đó lao thẳng về phía Từ Hoạch.

Tốc độ cực nhanh, gần như trong nháy mắt đã đến trước mặt Từ Hoạch.

Từ Hoạch sớm đã có chuẩn bị.

Hắn giơ kiếm lên, chém về phía con quái vật bóng tối.

Kiếm quang lóe lên.

Nhưng khi lưỡi kiếm chạm vào con quái vật bóng tối, lại giống như chém vào một khối bông, không có cảm giác chút nào.

Con quái vật bóng tối bị chém thành hai nửa, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại hình dạng ban đầu.

Sau đó, nó tiếp tục lao về phía Từ Hoạch.

Từ Hoạch nhíu mày.

Hắn phát hiện, con quái vật bóng tối này dường như không sợ công kích vật lý.

Hoặc nói đúng hơn, nó không phải là một thực thể chân chính.

Mà là một loại tồn tại được cấu thành từ sức mạnh tinh thần thuần túy.

Đối với loại tồn tại này, công kích vật lý không có tác dụng.

Chỉ có công kích tinh thần mới có thể tạo thành thương tổn chân chính.

Nghĩ đến đây, Từ Hoạch thu hồi trường kiếm trong tay.

Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu ngưng tụ sức mạnh tinh thần của mình.

Khi hắn mở mắt lần nữa, trong mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ dị.

Đó là ánh sáng của sức mạnh tinh thần thuần túy.

"Phá!"

Từ Hoạch quát khẽ một tiếng.

Một luồng sức mạnh tinh thần cường đại lấy hắn làm trung tâm, khuếch tán ra bốn phía.

Luồng sức mạnh này giống như một cơn bão, quét sạch tất cả những mảnh vỡ ký ức xung quanh.

Con quái vật bóng tối kia cũng bị cơn bão tinh thần này bao phủ.

Nó giãy giụa kịch liệt, phát ra những tiếng gầm thảm thiết.

Nhưng rất nhanh, nó đã bị cơn bão tinh thần xé nát, biến thành vô số mảnh vụn.

Những mảnh vụn này sau khi bị cơn bão tinh thần quét qua, liền hoàn toàn biến mất.

Từ Hoạch thu hồi sức mạnh tinh thần của mình, nhìn quanh bốn phía.

Lúc này, những mảnh vỡ ký ức xung quanh đã bị hắn phá hủy hơn một nửa.

Nhưng vẫn còn một nửa đang lơ lửng trong không trung.

Mà khí tức của kẻ địch, vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

"Vẫn còn chưa chịu ra sao?"

Từ Hoạch cười lạnh một tiếng.

Hắn biết, đối phương đang dùng phương thức này để tiêu hao sức mạnh tinh thần của hắn.

Dù sao, trong thế giới tinh thần, mỗi một lần công kích đều sẽ tiêu hao một lượng lớn sức mạnh tinh thần.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, cho dù hắn có thể phá hủy toàn bộ những mảnh vỡ ký ức, thì sức mạnh tinh thần của hắn cũng sẽ bị tiêu hao gần hết.

Đến lúc đó, đối phương sẽ thừa cơ phản công.

Đây là một âm mưu.

Nhưng Từ Hoạch không có lựa chọn nào khác.

Bởi vì hắn không thể xác định được vị trí cụ thể của đối phương.

Chỉ có thể dùng phương thức phá hủy toàn bộ những mảnh vỡ ký ức này, mới có thể buộc đối phương hiện thân.

Đây là một ván cờ.

Một ván cờ tiêu hao.

Ai kiên trì đến cuối cùng, người đó sẽ chiến thắng.

Từ Hoạch hít sâu một hơi, lần nữa ngưng tụ sức mạnh tinh thần của mình.

Hắn chuẩn bị tiếp tục phá hủy những mảnh vỡ ký ức còn lại.

Nhưng ngay lúc này, một thanh âm đột nhiên vang lên.

"Ngươi thật sự muốn phá hủy toàn bộ những mảnh vỡ này sao?"

Thanh âm này rất kỳ lạ.

Không giống như bất kỳ thanh âm nào Từ Hoạch từng nghe.

Nó giống như được tạo thành từ vô số thanh âm chồng chất lên nhau, có nam có nữ, có già có trẻ.

Nghe có vẻ hỗn loạn, nhưng lại mang một loại cảm giác hài hòa kỳ lạ.

Từ Hoạch dừng động tác lại, nhìn quanh bốn phía.

"Ngươi cuối cùng cũng chịu lên tiếng rồi sao?"

Từ Hoạch lạnh giọng nói.

"Ta vẫn luôn ở đây."

Thanh âm kia lại vang lên: "Chỉ là ngươi không nhìn thấy ta mà thôi."

"Vậy ngươi ra đây đi."

Từ Hoạch nói: "Chúng ta nói chuyện rõ ràng."

"Ngươi muốn nói chuyện gì?"

Thanh âm kia hỏi.

"Nói về thân phận của ngươi."

Từ Hoạch nói: "Ta muốn biết, ngươi rốt cuộc là ai, tại sao lại tấn công ta."

"Ta không tấn công ngươi."

Thanh âm kia nói: "Ta chỉ đang bảo vệ chính mình."

"Bảo vệ chính mình?"

Từ Hoạch nhíu mày: "Ý của ngươi là, ta mới là người chủ động tấn công?"

"Không sai."

Thanh âm kia nói: "Ngươi xông vào thế giới tinh thần của ta, phá hủy ký ức của ta, còn nói là ta tấn công ngươi?"

Từ Hoạch trầm mặc một lát.

Hắn nhớ lại, lúc trước hắn đang ở trong một trận chiến với một người siêu tiến hóa hướng tinh thần.

Đối phương dùng sức mạnh tinh thần của mình, muốn xâm lấn vào thế giới tinh thần của hắn.

Mà hắn, vì để phản kháng, đã dùng sức mạnh tinh thần của mình phản kích.

Kết quả là, hai luồng sức mạnh tinh thần va chạm vào nhau, tạo ra mảnh không gian biên giới này.

"Ngươi là người siêu tiến hóa hướng tinh thần kia?"

Từ Hoạch hỏi.

"Ta không biết ngươi đang nói cái gì."

Thanh âm kia nói: "Ta chỉ biết, ngươi đang phá hủy ký ức của ta."

"Vậy ngươi có biết, ngươi đang ở đâu không?"

Từ Hoạch hỏi tiếp.

"Ta đang ở trong thế giới tinh thần của ta."

Thanh âm kia nói: "Nơi này là nhà của ta."

"Không, nơi này không phải là thế giới tinh thần của ngươi."

Từ Hoạch lắc đầu: "Nơi này là khu vực biên giới được tạo ra bởi sự va chạm giữa sức mạnh tinh thần của ta và ngươi."

"Ngươi nói bậy."

Thanh âm kia có chút tức giận: "Đây rõ ràng là thế giới tinh thần của ta, những mảnh vỡ này đều là ký ức của ta."

"Vậy ngươi có biết, ngươi là ai không?"

Từ Hoạch đột nhiên hỏi.

Thanh âm kia đột nhiên im bặt.

Một lúc lâu sau, nó mới lên tiếng: "Ta... ta là ai?"

"Ngươi không biết mình là ai sao?"

Từ Hoạch hỏi.

"Ta..."

Thanh âm kia có chút do dự: "Ta nhớ không rõ lắm."

"Vậy ngươi nhớ được cái gì?"

Từ Hoạch hỏi tiếp.

"Ta nhớ... ta đang chờ một người."

Thanh âm kia nói: "Một người rất quan trọng."

"Chờ ai?"

Từ Hoạch hỏi.

"Ta... ta không nhớ rõ."

Thanh âm kia nói: "Ta chỉ nhớ, người đó rất quan trọng, ta nhất định phải chờ người đó."

Từ Hoạch trầm mặc.

Hắn đột nhiên có một suy đoán.

Có lẽ, người siêu tiến hóa hướng tinh thần kia, đã mất đi một phần ký ức của mình.

Mà những mảnh vỡ ký ức này, chính là ký ức đã mất của đối phương.

Nếu hắn phá hủy toàn bộ những mảnh vỡ này, thì đối phương sẽ hoàn toàn mất đi những ký ức này.

Đến lúc đó, đối phương có thể sẽ trở thành một kẻ ngốc hoàn toàn.

Mặc dù đối phương là kẻ địch của hắn, nhưng Từ Hoạch không muốn dùng phương thức này để chiến thắng.

Bởi vì, hắn cảm thấy, chuyện này có gì đó không đúng.

"Ngươi nói, ngươi đang chờ một người?"

Từ Hoạch hỏi: "Người đó tên là gì?"

"Ta... ta không nhớ rõ."

Thanh âm kia nói: "Ta chỉ nhớ, người đó rất quan trọng, ta nhất định phải chờ người đó."

"Vậy ngươi có biết, ngươi đã chờ bao lâu rồi không?"

Từ Hoạch hỏi tiếp.

"Ta... ta không nhớ rõ."

Thanh âm kia nói: "Hình như đã rất lâu rồi."

"Rất lâu là bao lâu?"

Từ Hoạch hỏi.

"Ta... ta không nhớ rõ."

Thanh âm kia nói: "Ta chỉ nhớ, ta đã chờ rất lâu, rất lâu."

Từ Hoạch trầm mặc.

Hắn đột nhiên cảm thấy, có lẽ hắn đã hiểu lầm chuyện gì đó.

Có lẽ, người siêu tiến hóa hướng tinh thần kia, không phải là kẻ địch thực sự.

Mà là một người đang bị mắc kẹt trong thế giới tinh thần của chính mình.

Một người đang chờ đợi một người quan trọng nào đó.

"Ngươi có thể cho ta xem ký ức của ngươi không?"

Từ Hoạch đột nhiên nói.

"Xem ký ức của ta?"

Thanh âm kia có chút nghi hoặc: "Vì sao?"

"Bởi vì ta muốn giúp ngươi."

Từ Hoạch nói: "Ta muốn giúp ngươi tìm lại ký ức đã mất."

"Ngươi... ngươi muốn giúp ta?"

Thanh âm kia có chút không dám tin.

"Đúng vậy."

Từ Hoạch gật đầu: "Ta muốn giúp ngươi."

Thanh âm kia trầm mặc một lúc lâu.

Sau đó, nó nói: "Được, ta cho ngươi xem."

Lời vừa dứt, những mảnh vỡ ký ức xung quanh đột nhiên bắt đầu kịch liệt run rẩy.

Sau đó, chúng chậm rãi tụ lại với nhau, tạo thành một bức tranh khổng lồ.

Trong bức tranh, là một khung cảnh quen thuộc.

Đó là một con phố nhỏ.

Trên con phố, có một cô bé đang ngồi xổm bên lề đường, nhìn chăm chú vào một bông hoa dại.

Bên cạnh cô bé, có một cậu bé đang đứng.

Cậu bé đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào bông hoa dại kia.

"Đừng chạm vào nó."

Cô bé nói: "Nó sẽ đau."

Cậu bé thu tay lại, nhìn cô bé: "Vậy ta không chạm nữa."

Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn cậu bé, nở một nụ cười.

Nụ cười đó rất đẹp.

Giống như ánh nắng mùa xuân, ấm áp mà rạng rỡ.

Từ Hoạch nhìn bức tranh này, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác quen thuộc.

Hắn cảm thấy, hình như hắn đã từng nhìn thấy khung cảnh này ở đâu rồi.

Nhưng hắn lại không nhớ rõ.

"Đây là ký ức của ngươi sao?"

Từ Hoạch hỏi.

"Đúng vậy."

Thanh âm kia nói: "Đây là ký ức sớm nhất của ta."

"Cô bé kia là ai?"

Từ Hoạch hỏi.

"Là ta."

Thanh âm kia nói.

"Còn cậu bé kia?"

Từ Hoạch hỏi tiếp.

"Là... là người ta đang chờ."

Thanh âm kia nói.

Từ Hoạch trầm mặc.

Hắn nhìn chăm chú vào cậu bé trong bức tranh, cố gắng nhớ lại xem mình đã từng gặp cậu bé này ở đâu.

Nhưng vô luận hắn cố gắng thế nào, hắn vẫn không thể nhớ ra.

"Ngươi có thể cho ta xem thêm những ký ức khác không?"

Từ Hoạch hỏi.

"Được."

Thanh âm kia nói xong, bức tranh trước mắt lại bắt đầu biến hóa.

Lần này, là một khung cảnh khác.

Là một khu vườn.

Trong vườn, cô bé lúc trước đã lớn hơn một chút, trở thành một thiếu nữ.

Nàng đang ngồi trên xích đu, nhẹ nhàng đung đưa.

Bên cạnh nàng, cậu bé lúc trước cũng đã lớn hơn, trở thành một thiếu niên.

Thiếu niên đang đứng sau lưng thiếu nữ, nhẹ nhàng đẩy xích đu.

"Ngươi nói, chúng ta có thể luôn ở bên nhau như thế này không?"

Thiếu nữ hỏi.

"Đương nhiên có thể."

Thiếu niên nói: "Ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi."

"Thật sao?"

Thiếu nữ quay đầu lại, nhìn thiếu niên.

"Thật."

Thiếu niên gật đầu: "Ta hứa."

Thiếu nữ nở nụ cười.

Nụ cười đó vẫn đẹp như trước.

Nhưng trong mắt nàng, lại có một tia u sầu khó có thể phát hiện.

Từ Hoạch nhìn bức tranh này, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác đau đớn.

Hắn không biết vì sao mình lại có cảm giác này.

Nhưng hắn biết, những ký ức này nhất định có liên quan đến hắn.

"Tiếp tục."

Từ Hoạch nói.

Bức tranh lại bắt đầu biến hóa.

Lần này, là một khung cảnh đêm tối.

Trong đêm tối, thiếu nữ đang đứng trên một tòa cao ốc, nhìn về phía xa xa.

Phía xa xa, là một thành phố đang chìm trong biển lửa.

"Bọn họ... đều đã chết rồi sao?"

Thiếu nữ thì thào tự hỏi.

"Không, bọn họ vẫn còn sống."

Thiếu niên xuất hiện bên cạnh nàng: "Chỉ cần chúng ta còn sống, bọn họ sẽ không chết."

"Nhưng... ta rất sợ."

Thiếu nữ nói: "Ta sợ có một ngày, ta sẽ quên mất bọn họ."

"Ngươi sẽ không quên đâu."

Thiếu niên nói: "Bởi vì ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi, nhắc nhở ngươi."

"Vậy... nếu ngươi cũng chết thì sao?"

Thiếu nữ hỏi.

Thiếu niên trầm mặc một lát.

Sau đó, hắn nói: "Vậy thì ngươi phải tự mình nhớ lấy."

"Ta... ta không muốn tự mình nhớ."

Thiếu nữ nói: "Ta muốn ngươi cùng ta cùng nhau nhớ."

"Được."

Thiếu niên nói: "Vậy chúng ta cùng nhau nhớ."

Hắn nói xong, liền nắm lấy tay thiếu nữ.

Hai người đứng trên tòa cao ốc, nhìn về phía thành phố đang chìm trong biển lửa.

Bóng lưng của bọn họ, dưới ánh lửa, trở nên vô cùng kiên định.

Từ Hoạch nhìn bức tranh này, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác quen thuộc mãnh liệt.

Hắn cảm thấy, hình như hắn chính là thiếu niên kia.

Nhưng... điều này sao có thể?

Hắn rõ ràng chưa từng trải qua những chuyện này.

"Ngươi... ngươi là ai?"

Từ Hoạch đột nhiên hỏi.

"Ta là người đang chờ ngươi."

Thanh âm kia nói.

"Chờ ta?"

Từ Hoạch sửng sốt.

"Đúng vậy."

Thanh âm kia nói: "Ta đã chờ ngươi rất lâu rồi."

"Vậy... ngươi rốt cuộc là ai?"

Từ Hoạch hỏi lại.

"Ta..."

Thanh âm kia do dự một lát, rồi nói: "Ta là... ngươi."