Chapter 2186: Tác Dụng Của Mỏ Neo
Trong không gian yên tĩnh, tiếng bước chân của hai người vang lên rõ ràng.
Từ Hoạch đi phía trước, sau lưng là Nhiếp Huyền.
Hai người không nói chuyện, chỉ im lặng bước đi.
Đi qua một hành lang dài, phía trước xuất hiện một cánh cửa kim loại.
Từ Hoạch dừng bước, quay đầu nhìn Nhiếp Huyền: "Cô có biết vì sao tôi lại dẫn cô đến đây không?"
Nhiếp Huyền lắc đầu.
"Bởi vì cô là người duy nhất tôi có thể tin tưởng lúc này." Từ Hoạch nói, "Bên trong là một nơi rất quan trọng, tôi cần cô ở bên ngoài canh chừng."
Nhiếp Huyền khẽ gật đầu: "Tôi hiểu."
Từ Hoạch đẩy cửa bước vào.
Bên trong là một căn phòng không lớn, ở giữa đặt một thiết bị kỳ lạ.
Thiết bị này có hình dạng như một mỏ neo khổng lồ, toàn thân phát ra ánh sáng màu xanh lam nhạt.
Từ Hoạch đi đến trước thiết bị, đưa tay chạm vào bề mặt của nó.
Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu hắn.
Đây là một trong những thiết bị quan trọng nhất của Chính phủ Trò chơi - Thiết bị mô phỏng khu vực phi trò chơi.
Mỏ neo này có tác dụng duy trì sự ổn định của khu vực phi trò chơi, ngăn không cho sức mạnh của trò chơi xâm nhập vào đó.
Nhưng hiện tại, mỏ neo này đang xuất hiện vấn đề.
Từ Hoạch nhíu mày, quan sát kỹ dữ liệu trên thiết bị.
Phát hiện ra rằng, sức mạnh của mỏ neo đang dần suy yếu.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, khu vực phi trò chơi sẽ không còn an toàn nữa.
"Đã đến mức này rồi sao?" Từ Hoạch thì thầm.
Hắn lấy ra một vật phẩm từ trong người - một viên pha lê phát ra ánh sáng kỳ lạ.
Đây là vật phẩm hắn có được từ trước, có tên là "Lõi Sinh Mệnh".
Theo truyền thuyết, vật phẩm này có thể cung cấp năng lượng cho bất kỳ thiết bị nào.
Từ Hoạch đặt viên pha lê vào một khe cắm trên thiết bị.
Ngay lập tức, ánh sáng xanh lam của mỏ neo trở nên sáng hơn.
Nhưng chỉ được vài giây, ánh sáng lại mờ dần.
"Không đủ sao?" Từ Hoạch nhíu mày.
Hắn suy nghĩ một lúc, rồi quyết định sử dụng một vật phẩm khác.
Đó là một lọ thuốc nhỏ, bên trong chứa chất lỏng màu vàng óng.
"Thuốc Tiến Hóa Hoàn Mỹ..." Từ Hoạch nhìn lọ thuốc trong tay.
Đây là vật phẩm cực kỳ quý hiếm, có thể tăng cường sức mạnh của người sử dụng.
Nhưng nếu dùng cho thiết bị, không biết sẽ có tác dụng gì.
Từ Hoạch do dự một chút, rồi vẫn quyết định thử.
Hắn mở nắp lọ thuốc, đổ chất lỏng vào khe cắm.
Lần này, ánh sáng xanh lam của mỏ neo bùng lên mạnh mẽ.
Cả căn phòng đều bị ánh sáng bao phủ.
Từ Hoạch lùi lại một bước, quan sát tình hình.
Mỏ neo đang hấp thụ năng lượng từ Thuốc Tiến Hóa Hoàn Mỹ, ánh sáng ngày càng ổn định.
"Thành công rồi sao?" Từ Hoạch thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay lúc đó, thiết bị đột nhiên phát ra tiếng cảnh báo.
"Cảnh báo! Năng lượng vượt quá ngưỡng cho phép!"
Từ Hoạch biến sắc, vội vàng tiến lên kiểm tra.
Trên màn hình hiển thị, chỉ số năng lượng đang tăng vọt lên mức nguy hiểm.
"Không ổn!" Từ Hoạch lập tức thao tác trên bảng điều khiển, cố gắng ổn định thiết bị.
Nhưng mọi thao tác đều không có tác dụng.
Ánh sáng xanh lam bắt đầu trở nên chói mắt, thiết bị rung lên dữ dội.
"Rầm!"
Một tiếng nổ lớn vang lên, Từ Hoạch bị đẩy lùi về phía sau.
Khi hắn đứng dậy nhìn lại, mỏ neo đã biến mất.
Thay vào đó là một vết nứt không gian đang mở rộng dần.
Từ bên trong vết nứt, một luồng khí tức quen thuộc tràn ra.
Đó là... sức mạnh của trò chơi.
"Không thể nào..." Từ Hoạch nhìn chằm chằm vào vết nứt.
Hắn không ngờ rằng việc sử dụng Thuốc Tiến Hóa Hoàn Mỹ lại gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy.
Vết nứt không gian tiếp tục mở rộng, từ bên trong bắt đầu xuất hiện những bóng người.
Đó là những sinh vật kỳ lạ, không giống bất kỳ loài nào từng thấy.
Chúng có hình dạng giống con người, nhưng làn da lại có màu xám xịt, đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ rực.
"Đây là... cư dân của khu vực trò chơi?" Từ Hoạch kinh ngạc.
Hắn chưa từng thấy những sinh vật này trước đây.
Nhưng điều khiến hắn lo lắng hơn là chúng đang tiến về phía hắn.
Từ Hoạch lùi lại, chuẩn bị phòng thủ.
Nhưng những sinh vật kia không tấn công hắn, mà chỉ đứng yên nhìn hắn.
Một trong số chúng bước lên, nói bằng thứ ngôn ngữ kỳ lạ.
Từ Hoạch không hiểu được, nhưng có thể cảm nhận được ý định của chúng.
Chúng đang tìm kiếm thứ gì đó.
"Chúng đang tìm mỏ neo?" Từ Hoạch đoán.
Đúng lúc này, Nhiếp Huyền từ bên ngoài xông vào.
"Có chuyện gì vậy? Tôi nghe thấy tiếng nổ!"
Nhiếp Huyền nhìn thấy những sinh vật kỳ lạ, lập tức rút vũ khí ra.
"Đừng động thủ!" Từ Hoạch giơ tay ngăn cản, "Chúng không có ác ý."
Nhiếp Huyền do dự một chút, nhưng vẫn hạ vũ khí xuống.
Những sinh vật kia nhìn hai người một lúc, rồi quay người đi vào vết nứt không gian.
Vết nứt từ từ khép lại, biến mất không để lại dấu vết.
Từ Hoạch thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều nghi vấn.
"Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?" Nhiếp Huyền hỏi.
Từ Hoạch lắc đầu: "Tôi cũng không rõ. Nhưng có một điều chắc chắn - mỏ neo đã bị phá hủy, và khu vực phi trò chơi sẽ không còn an toàn nữa."
"Vậy chúng ta phải làm gì?"
"Tìm cách khôi phục nó." Từ Hoạch nhìn vào khoảng không nơi mỏ neo từng tồn tại, "Nhưng trước hết, tôi cần tìm hiểu xem những sinh vật đó là gì, và tại sao chúng lại xuất hiện ở đây."
Hắn lấy ra thiết bị liên lạc, gọi cho một số người.
"Tôi cần thông tin về khu vực phi trò chơi. Càng chi tiết càng tốt."
Sau khi cúp máy, Từ Hoạch quay sang Nhiếp Huyền: "Chúng ta cần rời khỏi đây ngay lập tức. Nơi này không còn an toàn nữa."
Nhiếp Huyền gật đầu, đi theo Từ Hoạch ra khỏi căn phòng.
Khi hai người đi đến cuối hành lang, Từ Hoạch đột nhiên dừng lại.
"Có chuyện gì vậy?" Nhiếp Huyền hỏi.
"Tôi cảm nhận được..." Từ Hoạch nhắm mắt, tập trung tinh thần, "Có một sức mạnh rất mạnh đang đến gần."
Hắn mở mắt, nhìn về phía cuối hành lang.
Một bóng người đang từ từ tiến lại.
Khi bóng người đến gần, Từ Hoạch nhận ra đó là ai.
"Ông Đông?"
Ông Đông mỉm cười, gật đầu chào: "Từ Hoạch, tôi đã tìm được cậu."
"Ông đến đây làm gì?" Từ Hoạch cảnh giác.
"Để giúp cậu." Ông Đông nói, "Tôi biết mỏ neo đã bị phá hủy. Và tôi cũng biết cách khôi phục nó."
Từ Hoạch nhíu mày: "Ông biết cách?"
"Đúng vậy." Ông Đông gật đầu, "Nhưng không phải ở đây. Đi theo tôi."