## Chương 2185: Tác dụng của mỏ neo
Trong không gian tĩnh lặng, Carol đứng giữa một vùng đất trống trải, trước mặt là một cánh cổng không gian khổng lồ đang chậm rãi xoay chuyển. Cánh cổng tỏa ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt, giống như mặt biển sâu thẳm đang gợn sóng.
"Đây chính là mỏ neo." Achilles đứng bên cạnh, ánh mắt bình tĩnh nhìn cánh cổng.
Carol khẽ gật đầu, đưa tay chạm vào bề mặt cánh cổng. Ngón tay vừa chạm vào, một luồng dao động kỳ lạ truyền đến, khiến toàn thân cô run lên nhẹ.
"Tôi cảm nhận được sức mạnh không gian siêu chiều bên trong." Carol nói, "Nó giống như... một sợi dây vô hình, kéo dài đến một nơi nào đó rất xa."
"Chính xác." Achilles gật đầu, "Mỏ neo là vật định vị, giúp chúng ta xác định phương hướng trong biển không gian hỗn loạn. Nếu không có nó, chúng ta sẽ lạc lối trong chiều không gian vô tận."
Carol thu tay về, xoay người nhìn Achilles: "Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?"
"Kích hoạt mỏ neo, để nó dẫn dắt chúng ta đến đích đến." Achilles lấy ra một viên tinh thể trong suốt, bên trong dường như có dòng năng lượng đang lưu chuyển, "Đây là năng lượng kích hoạt, chỉ cần đưa vào là mỏ neo sẽ bắt đầu hoạt động."
Carol nhận lấy viên tinh thể, cảm nhận được nhiệt độ ấm áp truyền từ lòng bàn tay. Cô nhìn chằm chằm vào viên tinh thể, trong mắt lóe lên một tia do dự.
"Có chuyện gì sao?" Achilles nhạy bén nhận ra sự khác thường của cô.
"Tôi chỉ đang nghĩ..." Carol ngẩng đầu, "Một khi mỏ neo được kích hoạt, chúng ta có thể quay lại không?"
Achilles trầm mặc một lát: "Mỏ neo chỉ có tác dụng một chiều. Một khi rời khỏi nơi này, chúng ta chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước."
Carol hít sâu một hơi, nắm chặt viên tinh thể trong tay. Cô biết quyết định này có nghĩa là gì, nhưng cô không có lựa chọn nào khác.
"Được rồi." Cô nói, đưa viên tinh thể về phía cánh cổng.
Ngay khi viên tinh thể chạm vào bề mặt cánh cổng, một luồng sáng chói lòa bùng nổ. Cánh cổng bắt đầu xoay chuyển dữ dội, không gian xung quanh vặn vẹo biến dạng, vô số mảnh vụn không gian bay tán loạn như thủy tinh vỡ.
Carol cảm thấy thân thể mình bị một lực vô hình hút về phía trước, cô theo bản năng nắm chặt tay Achilles. Hai người bị cuốn vào cánh cổng, biến mất trong luồng sáng chói lòa.
Khi Carol mở mắt lần nữa, cô phát hiện mình đang ở trong một không gian hoàn toàn xa lạ. Nơi này không có trời, không có đất, chỉ có vô số đường ánh sáng đan xen, giống như đang ở bên trong một tấm lưới khổng lồ.
"Đây là đâu?" Carol nhìn quanh, trong giọng nói có chút cảnh giác.
Achilles đứng bên cạnh cô, ánh mắt thận trọng quan sát bốn phía: "Nơi này là trung tâm của mạng lưới không gian, cũng là nơi mỏ neo trỏ đến."
"Trung tâm mạng lưới không gian?" Carol nhíu mày, "Ý anh là... chúng ta đã đến nơi mà tất cả các chiều không gian giao nhau?"
"Không sai." Achilles gật đầu, "Nơi này là điểm mấu chốt kết nối tất cả các khu vực trò chơi, cũng là nơi ẩn giấu bí mật lớn nhất."
Carol đang định nói tiếp thì đột nhiên cảm nhận được một luồng dao động tinh thần quen thuộc. Cô quay phắt đầu lại, nhìn thấy một thân ảnh đang chậm rãi hiện ra từ trong mạng lưới ánh sáng.
Thân ảnh kia dần dần trở nên rõ ràng, lộ ra khuôn mặt khiến Carol vô cùng kinh ngạc.
"Carmen?!" Carol kêu lên thất thanh.
Người đến chính là Carmen Field, nhưng khác với vẻ ngoài cô từng thấy, lúc này Carmen toát ra một khí chất hoàn toàn khác lạ. Ánh mắt ông ta sắc bén như chim ưng, trên người khoác một bộ chiến giáp màu đen tuyền, trên vai đeo một thanh trường kiếm tỏa ra hàn quang.
"Carol, cuối cùng con cũng đến rồi." Carmen nhìn cô con gái, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.
"Cha..." Carol nhìn chằm chằm vào người cha trước mặt, trong lòng dâng lên vô số nghi vấn, "Sao cha lại ở đây? Không phải cha đang ở..."
"Ở trong tay bọn họ sao?" Carmen cắt ngang lời cô, "Đó chỉ là một cái bẫy. Ta cố ý để bọn họ bắt được, chính là để chờ con đến nơi này."
Carol sửng sốt: "Chờ con? Ý cha là..."
"Đúng vậy." Carmen gật đầu, "Mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của ta. Để con đến nơi này, chính là mục đích cuối cùng của tất cả những việc này."
Carol lùi lại một bước, trong mắt hiện lên vẻ cảnh giác: "Rốt cuộc cha muốn làm gì?"
Carmen không trả lời ngay, mà nhìn chằm chằm vào Carol một lúc lâu. Sau đó, ông ta chậm rãi nói: "Con có biết vì sao ta lại đặt tên cho con là Carol không?"
Carol lắc đầu.
"Carol, trong tiếng cổ có nghĩa là 'người mang lại ánh sáng'." Carmen nói, "Từ khi con chào đời, ta đã biết con sẽ trở thành người quan trọng nhất trong lịch sử gia tộc Field."
"Con không hiểu." Carol nhíu mày.
"Con sẽ hiểu thôi." Carmen giơ tay lên, một quả cầu ánh sáng màu xanh lam xuất hiện trong lòng bàn tay ông ta, "Đây là thứ mà mỏ neo bảo vệ - Lõi Sinh Mệnh của toàn bộ hệ thống trò chơi."
Carol nhìn chằm chằm vào quả cầu ánh sáng, cảm nhận được sức mạnh khổng lồ ẩn chứa bên trong. Sức mạnh đó khiến cô cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ, giống như một thứ gì đó đã gặp từ rất lâu về trước.
"Lõi Sinh Mệnh..." Carol lẩm bẩm, "Nó có liên quan gì đến con?"
"Liên quan rất lớn." Carmen nói, "Bởi vì con chính là người thừa kế của Lõi Sinh Mệnh, là người duy nhất có thể khống chế sức mạnh của nó."
Carol hít sâu một hơi, cô nhìn về phía Achilles, phát hiện vẻ mặt anh ta vẫn bình tĩnh như thường, dường như đã sớm biết chuyện này.
"Anh biết chuyện này từ lâu rồi?" Carol hỏi.
Achilles gật đầu: "Đúng vậy. Từ đầu đến cuối, nhiệm vụ của tôi chính là bảo vệ con đến nơi này."
Carol cảm thấy đầu óc mình có chút hỗn loạn. Tất cả những chuyện xảy ra hôm nay đã vượt quá tưởng tượng của cô. Cô vốn tưởng rằng mình chỉ là một người chơi bình thường, không ngờ lại liên quan đến bí mật lớn như vậy.
"Vậy bây giờ con phải làm gì?" Carol cố gắng trấn tĩnh lại.
Carmen đưa quả cầu ánh sáng về phía Carol: "Chạm vào nó, để nó nhận con làm chủ."
Carol do dự một lát, rồi chậm rãi đưa tay về phía quả cầu ánh sáng. Ngay khi đầu ngón tay cô chạm vào quả cầu, một luồng sức mạnh khổng lồ ập đến như vũ bão. Carol cảm thấy ý thức của mình như bị xé thành vô số mảnh, vô số hình ảnh ký ức đan xen trong đầu cô.
Cô nhìn thấy lịch sử của toàn bộ hệ thống trò chơi, nhìn thấy sự trỗi dậy và sụp đổ của vô số nền văn minh, nhìn thấy những bí mật mà con người không bao giờ có thể chạm tới. Những hình ảnh đó giống như một dòng sông dài cuồn cuộn chảy vào ý thức của cô, khiến cô gần như nghẹt thở.
"Đừng sợ, hãy để nó chảy qua." Giọng Carmen vang lên bên tai cô, "Đây là vận mệnh của con."
Carol hít sâu một hơi, buông lỏng cảnh giác trong lòng. Cô cảm nhận được sức mạnh của Lõi Sinh Mệnh đang dần dung hợp với cơ thể mình, giống như một dòng nước ấm chảy qua toàn thân.
Không biết đã qua bao lâu, Carol cuối cùng cũng mở mắt ra. Trong mắt cô lúc này lóe lên ánh sáng xanh lam nhàn nhạt, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức thần thánh.
"Ta đã hiểu." Carol nói, giọng nói trở nên trầm ổn hơn, "Ta đã hiểu tất cả mọi chuyện."
Carmen mỉm cười hài lòng: "Vậy con đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh của mình chưa?"
Carol nhìn về phía xa, nơi đó có vô số đường ánh sáng đan xen, giống như một tấm lưới khổng lồ bao trùm toàn bộ thế giới trò chơi. Cô biết rằng từ giây phút này, cuộc sống của cô sẽ hoàn toàn thay đổi.
"Ta sẵn sàng." Carol nói, trong giọng nói mang theo vẻ kiên định không thể lay chuyển.