Chapter 2186: Phó Bản Sinh Tồn
Trong phòng thí nghiệm, ánh đèn trắng chiếu xuống, phản chiếu trên mặt bàn kim loại lạnh lẽo. Từ Hoạch ngồi trước bàn, trước mặt là một màn hình chiếu toàn ký đang hiển thị một loạt dữ liệu phức tạp.
"Phó bản sinh tồn?" Từ Hoạch nhướng mày, ánh mắt dừng lại trên dòng chữ cuối cùng của màn hình.
Bên cạnh hắn, Nhiếp Huyền gật đầu, giọng nói trầm ổn: "Đúng vậy. Đây là một loại phó bản đặc biệt, khác với những phó bản thông thường. Nó không có mục tiêu rõ ràng, không có nhiệm vụ cụ thể, chỉ có một yêu cầu duy nhất — sống sót."
"Sống sót?" Từ Hoạch lặp lại, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Thời gian bao lâu?"
"Không xác định." Nhiếp Huyền lắc đầu. "Có người nói ba ngày, có người nói bảy ngày, thậm chí có người nói phải sống đến khi phó bản tự động kết thúc. Nhưng không ai biết chính xác thời gian là bao lâu."
"Nguy hiểm đến mức nào?"
"Rất nguy hiểm." Nhiếp Huyền nhấn mạnh. "Theo ghi chép, tỷ lệ tử vong trong phó bản sinh tồn lên đến hơn bảy mươi phần trăm. Đây là một trong những loại phó bản có tỷ lệ tử vong cao nhất."
Từ Hoạch trầm ngâm một lúc. Hắn đã trải qua không ít phó bản nguy hiểm, nhưng phó bản sinh tồn với tỷ lệ tử vong cao như vậy vẫn khiến hắn phải thận trọng.
"Có thông tin gì về nội dung cụ thể của phó bản không?"
"Rất ít." Nhiếp Huyền mở một tập dữ liệu khác. "Những người sống sót trở về đều có những mô tả khác nhau. Có người nói họ bị nhốt trong một tòa nhà hoang, có người nói họ ở giữa một khu rừng rậm, có người nói họ ở trong một thành phố bỏ hoang. Nhưng điểm chung là — trong phó bản, mọi quy tắc đều bị đảo lộn."
"Quy tắc bị đảo lộn?" Từ Hoạch nhíu mày.
"Đúng vậy. Ví dụ, có người kể rằng trong phó bản, ban ngày an toàn nhưng ban đêm nguy hiểm. Nhưng cũng có người nói ngược lại. Có người nói trong phó bản không thể sử dụng năng lực, nhưng cũng có người nói năng lực của họ được tăng cường gấp bội. Mỗi lần vào phó bản, quy tắc đều khác nhau."
"Nghe có vẻ như phó bản này được thiết kế để khiến người chơi không thể dựa vào kinh nghiệm trước đó."
"Chính xác." Nhiếp Huyền gật đầu. "Đây cũng là lý do khiến tỷ lệ tử vong cao. Ngay cả những người chơi kỳ cựu cũng có thể mất cảnh giác vì những quy tắc mới lạ."
Từ Hoạch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Ánh nắng chiếu qua kính, tạo thành những vệt sáng dài trên sàn nhà.
"Tại sao lại quan tâm đến phó bản này?" Hắn quay lại hỏi.
"Bởi vì nó sắp mở." Nhiếp Huyền nói. "Theo thông tin tôi nhận được, phó bản sinh tồn tiếp theo sẽ mở trong vòng bảy ngày tới. Và lần này, nó nằm trong khu vực của chúng ta."
"Khu vực của chúng ta?" Từ Hoạch nhướng mày.
"Đúng vậy. Cụ thể là ở khu vực phía Đông của Thành Phố Kinh Thị. Chính phủ đã phong tỏa khu vực đó, nhưng vẫn có một số người chơi tìm cách vào trong."
"Bọn họ muốn vào phó bản sinh tồn?"
"Không phải tất cả đều tự nguyện." Nhiếp Huyền lắc đầu. "Có một số người bị ép buộc. Có tin nói rằng một số tổ chức đang tuyển người vào phó bản để thử nghiệm, thu thập dữ liệu."
Từ Hoạch nhíu mày. Hắn không thích những tổ chức lợi dụng người chơi làm vật thí nghiệm.
"Có biết tổ chức nào không?"
"Chưa rõ." Nhiếp Huyền nói. "Nhưng tôi nghi ngờ có liên quan đến một số tập đoàn lớn. Gần đây, có nhiều người chơi cấp thấp mất tích bí ẩn, và điểm chung của họ là đều từng nhận được lời mời tham gia một 'nhiệm vụ đặc biệt'."
"Điều tra được đến đâu rồi?"
"Tôi đã cử người theo dõi một số manh mối. Có một địa điểm khả nghi ở khu vực phía Tây, nơi thường xuyên có xe tải ra vào vào ban đêm. Tôi định tối nay sẽ đi kiểm tra."
"Để tôi đi cùng." Từ Hoạch nói.
Nhiếp Huyền nhìn hắn một lúc rồi gật đầu: "Được. Nhưng phải cẩn thận. Nếu đúng là tổ chức lớn đứng sau, thì chuyện này không đơn giản."
"Ta biết." Từ Hoạch đáp, ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén.
Buổi tối, bầu trời tối sầm, chỉ có ánh đèn đường leo lét chiếu xuống con phố vắng vẻ. Từ Hoạch và Nhiếp Huyền mặc áo khoác đen, hòa mình vào bóng tối.
Địa điểm khả nghi là một nhà kho cũ nằm ở rìa khu công nghiệp phía Tây. Xung quanh là những tòa nhà bỏ hoang, thỉnh thoảng có tiếng gió rít qua khe cửa.
Hai người đứng từ xa quan sát. Đúng như Nhiếp Huyền nói, có vài chiếc xe tải đang đỗ trước cửa nhà kho, đèn pha sáng rực. Một nhóm người mặc đồng phục đang chuyển những thùng hàng lớn từ xe vào trong.
"Có vẻ như đang vận chuyển thứ gì đó." Từ Hoạch thì thầm.
"Ừ." Nhiếp Huyền gật đầu, mắt không rời khỏi mục tiêu. "Những thùng hàng đó có kích thước đủ để chứa một người."
Từ Hoạch siết chặt nắm đấm. Nếu những thùng hàng đó chứa người, thì đây chính là bằng chứng cho thấy có tổ chức đang bắt cóc người chơi.
"Đi thôi, lại gần xem thử."
Hai người lặng lẽ di chuyển, tận dụng bóng tối để che giấu thân ảnh. Khi đến gần nhà kho, họ nghe thấy tiếng nói chuyện từ bên trong.
"...lần này có bao nhiêu người?" Một giọng nam trầm hỏi.
"Mười hai người." Giọng khác đáp. "Tất cả đều là người chơi cấp thấp, không có ai đáng chú ý."
"Tốt. Đưa họ vào phó bản sinh tồn. Chúng ta cần dữ liệu về cách họ phản ứng với các quy tắc khác nhau."
"Vâng, thưa ông."
Từ Hoạch và Nhiếp Huyền nhìn nhau. Đúng như dự đoán, có tổ chức đang sử dụng người chơi làm vật thí nghiệm trong phó bản sinh tồn.
"Chúng ta có nên hành động không?" Nhiếp Huyền hỏi bằng ánh mắt.
Từ Hoạch lắc đầu nhẹ. Hắn muốn xem thêm, tìm hiểu rõ tổ chức đứng sau là ai trước khi hành động.
Đúng lúc đó, một chiếc xe màu đen từ từ tiến vào bãi đỗ. Cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên bước xuống. Ông ta mặc bộ vest chỉnh tề, trên tay cầm một chiếc cặp da.
"Ông chủ." Những người trong nhà kho cúi đầu chào.
Người đàn ông gật đầu, bước vào nhà kho. Từ Hoạch cố gắng quan sát khuôn mặt ông ta, nhưng ánh đèn quá tối khiến hắn không thể nhìn rõ.
"Ông ta là ai?" Từ Hoạch thì thầm.
"Không rõ." Nhiếp Huyền lắc đầu. "Nhưng có vẻ là người đứng đầu."
Hai người tiếp tục quan sát. Người đàn ông trung niên kiểm tra các thùng hàng, sau đó ra lệnh cho thuộc hạ chuyển chúng vào một căn phòng riêng bên trong nhà kho.
"Chúng ta cần vào bên trong." Từ Hoạch nói.
"Nguy hiểm lắm." Nhiếp Huyền cảnh báo. "Nếu bị phát hiện..."
"Ta biết." Từ Hoạch ngắt lời. "Nhưng nếu không vào, chúng ta sẽ không bao giờ biết được họ đang làm gì với những người chơi đó."
Nhiếp Huyền im lặng một lúc rồi gật đầu: "Được. Tôi sẽ yểm trợ cho anh từ bên ngoài."
Từ Hoạch gật đầu, sau đó lặng lẽ di chuyển về phía nhà kho. Hắn tận dụng những góc khuất và bóng tối để tránh bị phát hiện.
Khi đến gần cửa sau của nhà kho, hắn phát hiện một cánh cửa nhỏ không khóa. Hắn nhẹ nhàng đẩy cửa, lách vào bên trong.
Bên trong nhà kho tối om, chỉ có vài bóng đèn vàng chiếu sáng một góc. Từ Hoạch nấp sau một chồng thùng hàng, quan sát xung quanh.
Hắn thấy những thùng hàng lớn được xếp thành hàng dài. Một số thùng phát ra âm thanh khe khẽ, như có thứ gì đó đang cử động bên trong.
"Đúng là người." Từ Hoạch nghiến răng.
Hắn định tiến lại gần hơn thì nghe thấy tiếng bước chân. Hắn vội ẩn mình vào bóng tối.
Một người đàn ông mặc đồng phục đi ngang qua, tay cầm đèn pin quét qua quét lại. Khi người đó đi khuất, Từ Hoạch mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn tiếp tục di chuyển, đến gần khu vực chứa các thùng hàng. Hắn nhìn thấy một thùng hàng có khe hở nhỏ, bên trong lộ ra một mảnh vải — có vẻ là quần áo của ai đó.
"Giúp tôi..." Một giọng nói yếu ớt vang lên từ bên trong thùng.
Từ Hoạch giật mình, nhìn quanh. Không ai khác ở gần đó.
"Suỵt." Hắn ra hiệu im lặng, sau đó thì thầm: "Đừng sợ. Tôi sẽ giúp các người."
Hắn định mở thùng hàng thì nghe thấy tiếng động từ phía trước. Có người đang đi về phía này.
Từ Hoạch nhanh chóng lùi lại, ẩn mình vào bóng tối. Hắn thấy người đàn ông trung niên lúc nãy cùng vài thuộc hạ đi đến khu vực chứa thùng hàng.
"Chuẩn bị chuyển chúng đến địa điểm phó bản." Người đàn ông ra lệnh. "Đêm nay phải hoàn thành."
"Vâng, thưa ông chủ."
Từ Hoạch nhíu mày. Bọn họ định chuyển những người chơi này đến phó bản sinh tồn ngay trong đêm nay?
Hắn lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Nhiếp Huyền: "Bọn họ sắp chuyển người đi. Theo dõi xe tải."
Nhiếp Huyền trả lời ngay: "Đã nhận. Tôi sẽ bám theo."
Từ Hoạch cất điện thoại, tiếp tục quan sát. Hắn thấy bọn họ khiêng từng thùng hàng lên xe tải. Khi chiếc xe cuối cùng rời đi, hắn mới lặng lẽ rời khỏi nhà kho.
Ra đến bên ngoài, hắn thấy Nhiếp Huyền đang đứng ở góc phố, mắt dõi theo chiếc xe tải đang khuất dần.
"Đi thôi." Từ Hoạch nói. "Chúng ta bám theo."
Hai người nhanh chóng lên một chiếc xe đã chuẩn bị sẵn, phóng theo hướng xe tải vừa đi.
Chiếc xe tải chạy qua nhiều con phố, cuối cùng dừng lại ở một khu vực hoang vắng gần rìa thành phố. Nơi đây có một tòa nhà bỏ hoang, xung quanh là hàng rào thép gai.
Từ Hoạch và Nhiếp Huyền đỗ xe từ xa, quan sát.
"Đây chính là địa điểm phó bản?" Nhiếp Huyền hỏi.
"Có vẻ vậy." Từ Hoạch đáp. "Nhưng ta không cảm nhận được bất kỳ dấu hiệu nào của phó bản."
"Đúng vậy. Có thể phó bản chưa kích hoạt, hoặc nó được che giấu bởi một thiết bị đặc biệt."
Họ thấy bọn người kia khiêng các thùng hàng vào bên trong tòa nhà. Một lúc sau, họ đi ra mà không có thùng hàng nào.
"Bọn họ đã đưa người vào bên trong." Từ Hoạch nói. "Chúng ta cần vào xem."
"Khoan đã." Nhiếp Huyền giữ hắn lại. "Nếu phó bản chưa kích hoạt, thì việc vào bên trong có thể nguy hiểm. Chúng ta không biết có cạm bẫy gì đang chờ."
Từ Hoạch dừng lại, suy nghĩ. Nhiếp Huyền nói đúng. Hắn không thể hành động liều lĩnh.
"Vậy chúng ta chờ." Hắn nói. "Chờ bọn họ rời đi, rồi mới vào."
Hai người kiên nhẫn chờ đợi. Khoảng nửa giờ sau, bọn người kia lên xe rời đi. Khu vực trở nên yên tĩnh.
"Đi thôi." Từ Hoạch nói, mở cửa xe bước xuống.
Hai người lặng lẽ tiến về phía tòa nhà bỏ hoang. Cánh cửa chính không khóa, họ dễ dàng đẩy vào bên trong.
Bên trong tối om, mùi ẩm mốc xộc vào mũi. Từ Hoạch lấy ra một chiếc đèn pin nhỏ, chiếu sáng xung quanh.
Tòa nhà có vẻ là một nhà máy cũ. Những cỗ máy rỉ sét nằm rải rác, sàn nhà phủ đầy bụi bặm.
"Không thấy ai cả." Nhiếp Huyền thì thầm.
Từ Hoạch nhíu mày. Bọn họ vừa khiêng mười mấy thùng hàng vào đây, nhưng không thấy dấu vết gì.
"Tìm quanh xem." Hắn nói.
Hai người chia nhau tìm kiếm. Từ Hoạch đi về phía cuối nhà máy, nơi có một cánh cửa thép lớn. Hắn đẩy cửa, phát hiện một cầu thang đi xuống hầm.
Hắn thận trọng bước xuống. Cầu thang dài và tối, chỉ có ánh đèn pin chiếu sáng từng bước chân.
Khi xuống đến cuối cầu thang, hắn thấy một căn phòng rộng lớn. Trên tường có những thiết bị kỳ lạ, phát ra ánh sáng xanh nhấp nháy.
"Đây là..." Từ Hoạch nheo mắt nhìn.
Giữa căn phòng là một vòng tròn lớn được vẽ trên sàn, bên trong có những ký hiệu phức tạp. Xung quanh vòng tròn là các thiết bị kết nối với nhau bằng dây cáp.
"Đây là thiết bị kích hoạt phó bản?" Từ Hoạch tự hỏi.
Hắn tiến lại gần, quan sát kỹ hơn. Trên một màn hình nhỏ gần đó hiển thị dòng chữ: "Phó bản sinh tồn — Trạng thái: Chưa kích hoạt. Số người tham gia: 12."
"Đúng là bọn họ đang chuẩn bị kích hoạt phó bản." Từ Hoạch nghiến răng.
Hắn nhìn quanh, tìm kiếm dấu vết của những người chơi bị bắt. Nhưng căn phòng trống trơn, không thấy bóng dáng ai.
"Bọn họ đã đưa người đi đâu?" Từ Hoạch nhíu mày.
Đúng lúc đó, hắn nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau. Hắn xoay người, chuẩn bị tấn công.
"Khoan đã, là tôi." Nhiếp Huyền giơ tay lên. "Tôi tìm thấy một căn phòng khác ở phía bên kia. Có vẻ như đó là nơi giam giữ những người chơi."
Từ Hoạch gật đầu, đi theo Nhiếp Huyền. Họ đi qua một hành lang dài, đến một căn phòng nhỏ hơn. Bên trong có mười mấy người đang ngồi, tay chân bị trói.
"Anh em!" Một người trong số họ kêu lên khi thấy Từ Hoạch và Nhiếp Huyền.
"Suỵt, đừng ồn." Từ Hoạch ra hiệu. "Chúng tôi đến để giải cứu các người."
Hắn nhanh chóng cởi trói cho họ. Những người chơi này đều có vẻ mệt mỏi, hoảng sợ.
"Cảm ơn anh." Một người phụ nữ trẻ nói, giọng run rẩy. "Bọn họ nói sẽ đưa chúng tôi vào một phó bản nguy hiểm, không ai sống sót trở về."
"Đừng lo." Từ Hoạch trấn an. "Bây giờ các người an toàn rồi. Đi theo chúng tôi."
Họ dẫn những người chơi ra khỏi tòa nhà. Khi ra đến bên ngoài, Từ Hoạch quay lại nhìn tòa nhà bỏ hoang một lần nữa.
"Chúng ta có nên phá hủy thiết bị đó không?" Nhiếp Huyền hỏi.
Từ Hoạch suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: "Không vội. Nếu phá hủy, bọn chúng sẽ biết có người phát hiện ra. Tốt hơn là giữ nguyên, để chúng ta có thể điều tra thêm."
"Vậy những người này thì sao?"
"Đưa họ đến khu an toàn. Nhờ người chăm sóc."
Nhiếp Huyền gật đầu, dẫn những người chơi lên xe. Từ Hoạch đứng lại một lúc, nhìn về phía tòa nhà.
"Phó bản sinh tồn..." Hắn lẩm bẩm. "Xem ra có nhiều thứ ta cần phải tìm hiểu."
Hắn quay người, bước lên xe. Đêm nay, hắn đã cứu được mười mấy người, nhưng hắn biết rằng đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Phía sau những vụ mất tích này, chắc chắn có một âm mưu lớn hơn đang được dàn dựng.
Và Từ Hoạch sẽ không để bọn chúng tiếp tục.