Chương 2187: Phó Bản Sinh Tồn
Trong phòng thí nghiệm, ánh đèn trắng chiếu rọi khiến người ta cảm thấy hơi chói mắt.
Từ Hoạch đứng trước bàn thí nghiệm, trước mặt là một thiết bị mô phỏng khu vực phi trò chơi đang vận hành. Trên màn hình hiển thị một loạt dữ liệu phức tạp, những con số nhấp nháy liên tục.
"Kết quả thế nào?" Giọng Carol vang lên từ phía sau.
Từ Hoạch không quay đầu lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình: "Dữ liệu đã được xác nhận. Đây đúng là một phó bản sinh tồn."
"Phó bản sinh tồn?" Carol bước tới gần, nhíu mày nhìn màn hình.
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Khác với các phó bản thông thường, phó bản sinh tồn không có mục tiêu hoàn thành rõ ràng. Người chơi chỉ cần sống sót đến thời gian quy định là có thể thông quan."
"Thời gian quy định là bao lâu?"
"Bảy ngày." Từ Hoạch chỉ vào một góc màn hình, "Theo dữ liệu hiển thị, phó bản này kéo dài bảy ngày. Trong thời gian đó, người chơi phải đối mặt với các đợt tấn công liên tục."
"Đợt tấn công?" Carol càng thêm tò mò.
"Đúng vậy." Từ Hoạch xoay người, nhìn Carol, "Phó bản sinh tồn thường có cơ chế sóng địch. Càng về sau, số lượng và cường độ của kẻ địch càng tăng. Người chơi cần phải sử dụng mọi nguồn lực có thể để duy trì sinh mệnh."
Carol trầm ngâm một lát: "Vậy chúng ta có cần chuẩn bị gì không?"
"Đương nhiên là cần." Từ Hoạch mở bảng điều khiển trò chơi của mình, "Tôi vừa kiểm tra, phó bản này có hạn chế về đạo cụ. Một số đạo cụ cấp cao không thể sử dụng bên trong."
"Những đạo cụ nào?"
"Đạo cụ không gian và đạo cụ thời gian đều bị hạn chế." Từ Hoạch lật xem danh sách, "Có vẻ như phó bản này cố tình hạn chế năng lực của người tiến hóa không gian và người tiến hóa thời gian."
Carol nhíu mày: "Vậy chúng ta phải dựa vào sức mạnh tinh thần?"
"Không hẳn." Từ Hoạch lắc đầu, "Tôi kiểm tra rồi, sức mạnh tinh thần cũng bị ảnh hưởng ở một mức độ nhất định. Trong phó bản này, dường như có một loại nhiễu loạn tinh thần đặc biệt."
"Nhiễu loạn tinh thần?"
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Có thể là do thiết bị mô phỏng khu vực phi trò chơi tạo ra. Nó sẽ tạo ra một loại can nhiễu đối với người tiến hóa hướng tinh thần, khiến việc sử dụng năng lực trở nên khó khăn hơn."
Carol trầm ngâm: "Vậy thì chúng ta phải dựa vào năng lực thể chất và đạo cụ thông thường?"
"Đúng vậy." Từ Hoạch đóng bảng điều khiển lại, "Tôi đã chuẩn bị một số đạo cụ phòng thủ và vũ khí năng lượng. Những thứ này không bị hạn chế."
"Ngoài ra..." Từ Hoạch dừng lại một chút, "Tôi còn phát hiện một điều thú vị."
"Điều gì?"
"Trong phó bản này, có một khu vực đặc biệt." Từ Hoạch mở bản đồ lên, chỉ vào một điểm, "Ở đây, được gọi là 'Khu An Toàn'. Trong khu vực này, người chơi sẽ không bị tấn công."
"Khu an toàn?" Carol nhìn chằm chằm vào vị trí đó, "Vậy thì chúng ta có thể ở trong đó suốt bảy ngày?"
"Không đơn giản như vậy." Từ Hoạch lắc đầu, "Khu an toàn chỉ an toàn trong một khoảng thời gian nhất định. Sau đó, nó sẽ di chuyển đến vị trí khác. Người chơi cần phải tìm kiếm khu an toàn mới."
"Thì ra là vậy." Carol gật đầu hiểu ý, "Nói cách khác, chúng ta vừa phải đối mặt với kẻ địch, vừa phải tìm kiếm nơi trú ẩn?"
"Chính xác." Từ Hoạch gật đầu, "Đây mới là phần khó khăn của phó bản sinh tồn. Người chơi cần phải cân bằng giữa chiến đấu và sinh tồn."
"Vậy chúng ta bắt đầu khi nào?"
"Ngay bây giờ." Từ Hoạch nhìn đồng hồ, "Thời gian phó bản sắp bắt đầu. Chúng ta cần phải vào trước."
Carol gật đầu, xoay người đi về phía cửa: "Tôi đi gọi những người khác."
"Khoan đã." Từ Hoạch gọi cô lại, "Lần này, chỉ có hai chúng ta vào."
Carol dừng bước, quay đầu nhìn anh: "Tại sao?"
"Bởi vì phó bản này có giới hạn số người." Từ Hoạch giải thích, "Tối đa chỉ có hai người chơi. Nếu vào nhiều hơn, sẽ bị trục xuất."
Carol nhíu mày: "Vậy tại sao lại là hai chúng ta?"
"Bởi vì..." Từ Hoạch mỉm cười, "Tôi nghĩ chúng ta là tổ hợp thích hợp nhất. Năng lực của tôi và cô có thể bổ sung cho nhau."
Carol nhìn anh một lúc, cuối cùng gật đầu: "Được. Vậy chúng ta đi thôi."
Hai người đi đến trước thiết bị mô phỏng khu vực phi trò chơi. Từ Hoạch thao tác trên bảng điều khiển, màn hình hiển thị dòng chữ: "Xác nhận tham gia phó bản sinh tồn?"
"Xác nhận." Từ Hoạch nói.
Một luồng sáng trắng bao phủ hai người. Trong nháy mắt, bọn họ biến mất khỏi phòng thí nghiệm.
Khi Từ Hoạch mở mắt ra lần nữa, hắn phát hiện mình đang đứng giữa một khu rừng hoang vắng. Bầu trời u ám, không khí ẩm ướt, mang theo mùi đất sau cơn mưa.
Carol đứng bên cạnh, đang quan sát xung quanh: "Đây chính là phó bản sinh tồn sao?"
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, mở bảng điều khiển trò chơi của mình, "Để tôi xem thông tin phó bản."
Trên màn hình hiển thị:
"Phó bản: Sinh Tồn
Thời gian: 7 ngày
Mục tiêu: Sống sót đến khi hết thời gian
Kẻ địch: Chưa xác định
Khu an toàn: Sẽ xuất hiện định kỳ
Hạn chế: Đạo cụ không gian, đạo cụ thời gian, sức mạnh tinh thần bị suy giảm"
"Quả nhiên là vậy." Từ Hoạch đóng bảng điều khiển lại, "Chúng ta cần phải tìm khu an toàn trước."
"Ở đâu?" Carol hỏi.
Từ Hoạch quan sát xung quanh, chỉ về một hướng: "Bên kia. Tôi cảm nhận được một luồng năng lượng khác thường."
Hai người bắt đầu di chuyển về hướng đó. Rừng cây rậm rạp, ánh sáng xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng lốm đốm. Thỉnh thoảng có tiếng động lạ vang lên từ xa.
"Ngươi có nghe thấy gì không?" Carol đột nhiên dừng bước.
Từ Hoạch lắng nghe một lúc: "Tiếng bước chân. Nhưng không giống người thường."
"Động vật biến dị?" Carol đề phòng nhìn xung quanh.
"Có thể." Từ Hoạch rút vũ khí năng lượng ra, "Cẩn thận một chút."
Hai người tiếp tục di chuyển, nhưng tiếng bước chân ngày càng gần. Đột nhiên, từ trong bụi cây lao ra một bóng đen.
Từ Hoạch phản ứng nhanh, bắn một phát về phía bóng đen. Tia năng lượng xuyên qua không khí, trúng mục tiêu. Bóng đen ngã xuống đất, phát ra tiếng rên rỉ.
Carol bước tới gần, nhìn kỹ: "Đây là... một con chó?"
Đúng vậy, đó là một con chó, nhưng kích thước lớn hơn gấp ba lần so với chó thường. Toàn thân phủ đầy lông đen, mắt đỏ rực, hàm răng sắc nhọn lộ ra ngoài.
"Chó biến dị." Từ Hoạch nhận xét, "Xem ra kẻ địch trong phó bản này là những sinh vật biến dị."
"Chỉ là một con chó thôi sao?" Carol có chút thất vọng.
"Đừng chủ quan." Từ Hoạch lắc đầu, "Đây mới chỉ là bắt đầu. Càng về sau, kẻ địch sẽ càng mạnh."
Hai người tiếp tục đi về phía trước. Rừng cây dần thưa thớt, phía trước xuất hiện một khoảng đất trống. Ở giữa khoảng đất trống, có một tòa nhà cũ kỹ.
"Đó chính là khu an toàn sao?" Carol nhìn tòa nhà.
"Không chắc." Từ Hoạch quan sát một lúc, "Nhưng có vẻ là nơi duy nhất có thể trú ẩn trong khu vực này."
Hai người thận trọng tiến lại gần tòa nhà. Cửa chính đang mở, bên trong tối om, không thấy rõ gì.
Từ Hoạch lấy ra một chiếc đèn pin, chiếu vào bên trong. Ánh sáng quét qua, lộ ra một hành lang dài với những cánh cửa ở hai bên.
"Chúng ta vào thôi." Từ Hoạch nói, bước vào bên trong.
Carol đi theo sau, tay cầm vũ khí, đề phòng mọi tình huống có thể xảy ra.
Hai người đi dọc theo hành lang, kiểm tra từng căn phòng. Hầu hết đều trống rỗng, chỉ có vài món đồ nội thất cũ kỹ.
"Ở đây có vẻ an toàn." Carol nói.
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Nhưng chúng ta không thể ở lại đây lâu. Khu an toàn sẽ di chuyển."
"Vậy chúng ta cần phải tìm hiểu quy luật di chuyển của nó." Carol đề nghị.
"Đúng vậy." Từ Hoạch nhìn quanh, "Trước tiên, hãy kiểm tra tầng trên."
Hai người đi lên cầu thang. Tầng hai có nhiều phòng hơn, nhưng cũng đều trống rỗng. Cho đến khi họ đến căn phòng cuối cùng ở cuối hành lang.
Cánh cửa đang đóng chặt. Từ Hoạch đưa tay đẩy, cánh cửa phát ra tiếng kẽo kẹt, từ từ mở ra.
Bên trong phòng, trên bàn đặt một cuốn sổ cũ kỹ. Từ Hoạch bước tới, cầm cuốn sổ lên, mở ra xem.
"Đây là nhật ký của người chơi trước đó." Từ Hoạch nói, "Hắn ghi lại quy luật di chuyển của khu an toàn."
Carol bước tới, nhìn vào cuốn sổ: "Hắn nói gì?"
Từ Hoạch đọc to: "Ngày thứ nhất, khu an toàn ở tòa nhà phía đông. Ngày thứ hai, di chuyển đến ngọn đồi phía nam. Ngày thứ ba, ở bên cạnh con sông phía tây..."
"Quy luật là gì?" Carol hỏi.
Từ Hoạch lật thêm vài trang: "Có vẻ như khu an toàn di chuyển theo chiều kim đồng hồ. Mỗi ngày di chuyển một phần tư vòng."
"Vậy hôm nay là ngày thứ nhất, chúng ta đang ở tòa nhà phía đông?" Carol nhìn quanh.
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Ngày mai, chúng ta cần phải di chuyển đến ngọn đồi phía nam."
"Vậy chúng ta có một ngày để chuẩn bị." Carol nói.
"Không hẳn." Từ Hoạch lắc đầu, "Cuốn nhật ký này có thể đã cũ. Quy luật di chuyển có thể đã thay đổi."
"Vậy chúng ta phải làm sao?"
"Chúng ta cần phải tự mình xác nhận." Từ Hoạch đóng cuốn sổ lại, "Trước tiên, hãy nghỉ ngơi ở đây một đêm. Ngày mai, chúng ta sẽ đi tìm khu an toàn mới."
Carol gật đầu đồng ý. Hai người chọn một căn phòng ở tầng hai, khóa trái cửa, thay phiên nhau canh gác.
Đêm đó, bên ngoài liên tục vang lên tiếng động lạ. Tiếng gầm rú của động vật biến dị, tiếng bước chân nặng nề, thỉnh thoảng còn có tiếng cào cửa.
Nhưng tòa nhà này dường như có một loại lực lượng thần bí bảo vệ, những sinh vật biến dị không thể vào bên trong.
Sáng sớm hôm sau, Từ Hoạch thức dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời vẫn u ám như hôm qua, không thấy mặt trời.
"Đã đến lúc phải đi rồi." Từ Hoạch nói với Carol.
Hai người rời khỏi tòa nhà, đi về hướng nam. Dọc đường đi, họ gặp vài con động vật biến dị, nhưng đều dễ dàng giải quyết.
Sau khoảng hai giờ di chuyển, họ đến chân một ngọn đồi. Trên đỉnh đồi, có một túp lều nhỏ.
"Khu an toàn ngày thứ hai." Từ Hoạch nói.
Hai người leo lên đồi, vào trong túp lều. Bên trong đơn giản, chỉ có một chiếc giường và một chiếc bàn.
"Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về phó bản này." Từ Hoạch ngồi xuống, mở bảng điều khiển trò chơi, "Để tôi xem có thông tin gì mới không."
Trên màn hình hiển thị:
"Ngày thứ hai
Kẻ địch: Động vật biến dị cấp thấp
Số lượng: Tăng nhẹ
Cảnh báo: Từ ngày thứ ba, sẽ xuất hiện động vật biến dị cấp trung"
"Từ ngày mai, kẻ địch sẽ mạnh hơn." Từ Hoạch nói với Carol, "Chúng ta cần phải chuẩn bị thêm vũ khí."
"Ở đâu có thể tìm được vũ khí?" Carol hỏi.
Từ Hoạch nhìn quanh túp lều, phát hiện dưới gầm giường có một chiếc rương gỗ. Hắn kéo ra, mở nắp.
Bên trong có vài món vũ khí: một thanh đao dài, một cây cung tên, và vài viên đạn năng lượng.
"Xem ra người chơi trước đó đã để lại." Từ Hoạch cầm thanh đao lên, thử độ nặng, "Chất lượng khá tốt."
Carol nhặt cây cung lên, kéo thử dây: "Cái này dùng được."
Hai người chia nhau số vũ khí, tiếp tục chờ đợi trong túp lều.
Buổi chiều, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gầm rú dữ dội. Từ Hoạch nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện một con thú lớn đang lao về phía túp lều.
"Động vật biến dị cấp trung!" Từ Hoạch nhận ra, "Sao lại xuất hiện sớm như vậy?"
"Không phải nói là từ ngày thứ ba mới xuất hiện sao?" Carol cũng đứng dậy, cầm cung tên.
"Có thể là do chúng ta đã kích hoạt một cơ chế nào đó." Từ Hoạch rút đao ra, "Chuẩn bị chiến đấu!"
Con thú lao đến, Từ Hoạch nhảy ra khỏi túp lều, nghênh đón. Thanh đao trong tay hắn vung lên, chém vào chân con thú.
Con thú gầm lên đau đớn, vung móng vuốt về phía Từ Hoạch. Hắn nhanh chóng né tránh, đồng thời đâm đao vào bụng con thú.
Cùng lúc đó, Carol bắn một mũi tên, trúng vào mắt con thú. Con thú gục xuống, giãy giụa một lúc rồi chết hẳn.
"May mà chúng ta phản ứng kịp." Từ Hoạch thở dốc, lau mồ hôi trên trán.
"Đây mới chỉ là cấp trung." Carol nhìn xác con thú, "Ngày mai, có thể sẽ xuất hiện cấp cao."
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Chúng ta cần phải tìm thêm vũ khí và tài nguyên."
Hai người lục soát xác con thú, phát hiện bên trong có một viên tinh thể màu đỏ.
"Đây là..." Từ Hoạch cầm viên tinh thể lên, quan sát kỹ, "Nguyên sinh thạch?"
"Nguyên sinh thạch?" Carol tò mò nhìn.
"Là một loại tài nguyên quý hiếm trong phó bản." Từ Hoạch giải thích, "Có thể dùng để chế tạo đạo cụ hoặc tăng cường vũ khí."
Hắn cất viên tinh thể vào túi, nói: "Chúng ta cần phải săn thêm động vật biến dị để thu thập nguyên sinh thạch."
"Vậy thì chúng ta bắt đầu ngay bây giờ?" Carol hỏi.
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Nhưng trước tiên, hãy nghỉ ngơi một chút. Buổi tối, chúng ta sẽ đi săn."
Khi màn đêm buông xuống, hai người rời khỏi túp lều, đi vào khu rừng. Dưới ánh trăng mờ ảo, bọn họ lần theo dấu vết của động vật biến dị.
Không lâu sau, họ phát hiện một con thú đang uống nước bên bờ suối. Từ Hoạch ra hiệu cho Carol, hai người lặng lẽ tiếp cận.
Carol giương cung, bắn một mũi tên. Mũi tên cắm vào cổ con thú, nó gục xuống ngay lập tức.
"Tốt lắm." Từ Hoạch khen ngợi, bước tới kiểm tra xác con thú.
Bên trong cơ thể con thú, hắn tìm thấy hai viên nguyên sinh thạch. Một viên màu đỏ, một viên màu xanh lam.
"Viên màu xanh lam này..." Từ Hoạch quan sát kỹ, "Có vẻ là loại đặc biệt."
Hắn cất hai viên tinh thể vào túi, nói: "Chúng ta tiếp tục đi."
Đêm đó, bọn họ săn được tổng cộng năm con động vật biến dị, thu thập được bảy viên nguyên sinh thạch.
Khi trở về túp lều, trời đã gần sáng. Hai người thay phiên nhau nghỉ ngơi, chuẩn bị cho ngày thứ ba.
Sáng sớm, Từ Hoạch mở bảng điều khiển trò chơi, kiểm tra thông tin mới:
"Ngày thứ ba
Kẻ địch: Động vật biến dị cấp trung
Số lượng: Tăng đáng kể
Cảnh báo: Từ ngày thứ tư, sẽ xuất hiện động vật biến dị cấp cao"
"Ngày mai, kẻ địch sẽ mạnh hơn nữa." Từ Hoạch nói với Carol, "Chúng ta cần phải tìm thêm vũ khí."
Hắn lấy ra vài viên nguyên sinh thạch, bắt đầu chế tạo trên bàn. Sử dụng kỹ năng chế tạo của mình, hắn tạo ra một số mũi tên năng lượng và một tấm khiên phòng thủ.
"Đây là tất cả những gì tôi có thể làm trong thời gian ngắn." Từ Hoạch đưa khiên cho Carol, "Cô dùng cái này."
Carol nhận lấy tấm khiên, thử độ chắc chắn: "Cảm ơn."
Hai người tiếp tục di chuyển về phía tây, đến bên cạnh con sông. Ở đó, họ tìm thấy một hang động nhỏ, được xem là khu an toàn của ngày thứ ba.
Trong hang động, bọn họ phát hiện thêm một số tài nguyên: thuốc tự lành, đạo cụ phòng thủ, và một số vật phẩm hữu ích khác.
"Xem ra người chơi trước đó đã cất giấu những thứ này." Từ Hoạch kiểm tra số tài nguyên, "Có thể họ đã không kịp sử dụng."
"Vậy thì chúng ta thật may mắn." Carol nói.
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Nhưng chúng ta không thể ỷ lại vào vận may. Cần phải tự mình tìm kiếm thêm tài nguyên."
Buổi chiều, bọn họ rời khỏi hang động, đi dọc theo bờ sông tìm kiếm. Phát hiện một số loại thực vật biến dị có thể dùng làm thuốc.
Từ Hoạch thu thập một ít, nghiền nát, trộn với nước sông tạo thành một loại thuốc bôi có tác dụng cầm máu.
"Đây là công thức mà tôi học được từ trước." Từ Hoạch giải thích, "Có thể giúp chúng ta xử lý vết thương trong lúc chiến đấu."
Carol gật đầu, ghi nhớ công thức.
Khi màn đêm buông xuống, bọn họ trở về hang động. Bên ngoài, tiếng gầm rú của động vật biến dị vang lên không ngừng.
"Ngày mai sẽ là một ngày khó khăn." Từ Hoạch nhìn ra ngoài cửa hang, "Chúng ta cần phải nghỉ ngơi thật tốt."
Hai người thay phiên nhau canh gác, chờ đợi bình minh.
Sáng sớm ngày thứ tư, Từ Hoạch mở bảng điều khiển trò chơi:
"Ngày thứ tư
Kẻ địch: Động vật biến dị cấp cao
Số lượng: Trung bình
Cảnh báo: Từ ngày thứ năm, sẽ xuất hiện động vật biến dị cấp cao nhất"
"Động vật biến dị cấp cao nhất..." Carol nhíu mày, "Đó là loại gì?"
"Tôi cũng không rõ." Từ Hoạch lắc đầu, "Nhưng chắc chắn sẽ rất nguy hiểm."
Hai người rời khỏi hang động, tiếp tục di chuyển về phía bắc. Đó là vị trí khu an toàn của ngày thứ tư.
Dọc đường đi, họ gặp phải vài con động vật biến dị cấp cao. Những con thú này có kích thước lớn hơn, tốc độ nhanh hơn, và sức tấn công mạnh hơn.
Từ Hoạch và Carol phải phối hợp chặt chẽ mới có thể tiêu diệt được chúng. Sau mỗi trận chiến, bọn họ đều thu thập được nguyên sinh thạch, nhưng cũng tiêu hao không ít thể lực.
Đến trưa, họ đến được khu an toàn của ngày thứ tư - một tòa tháp đá cũ kỹ.
Bên trong tòa tháp, bọn họ tìm thấy một số vật tư quan trọng: thuốc tiến hóa, đạo cụ phòng thủ, và một thanh kiếm năng lượng.
"Thanh kiếm này..." Từ Hoạch cầm lên, cảm nhận luồng năng lượng bên trong, "Có vẻ là vũ khí cấp cao."
Hắn thử vung lên, một luồng sáng xanh phát ra từ lưỡi kiếm, cắt đứt một tảng đá lớn.
"Uy lực mạnh thật." Carol trầm trồ.
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Với thanh kiếm này, chúng ta có thể đối phó với động vật biến dị cấp cao nhất."
Hai người nghỉ ngơi trong tòa tháp, hồi phục thể lực. Buổi chiều, họ tiếp tục tuần tra xung quanh, phát hiện một số dấu vết của động vật biến dị.
"Chúng đang tụ tập ở phía đông." Từ Hoạch quan sát dấu vết, "Có thể đang chuẩn bị tấn công khu an toàn."
"Vậy chúng ta cần phải chủ động tấn công trước." Carol đề nghị.
"Không." Từ Hoạch lắc đầu, "Chúng ta nên phòng thủ. Khu an toàn có lực lượng bảo vệ, chúng không thể vào được."
"Vậy thì chúng ta cứ ở trong tháp chờ đợi?"
"Không hẳn." Từ Hoạch nhìn về phía đông, "Chúng ta có thể phục kích bên ngoài, tiêu diệt chúng trước khi chúng kịp tấn công."
Hai người lên kế hoạch, chuẩn bị phục kích vào ban đêm.
Khi màn đêm buông xuống, bọn họ rời khỏi tòa tháp, lặng lẽ tiếp cận khu vực phía đông. Dưới ánh trăng, họ nhìn thấy một đàn động vật biến dị đang tụ tập.
"Ít nhất có mười con." Carol thì thầm.
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Chúng ta cần phải tiêu diệt chúng một cách nhanh chóng."
Hắn giơ thanh kiếm năng lượng lên, ra hiệu cho Carol. Hai người đồng thời lao vào đàn thú.
Từ Hoạch vung kiếm, chém một con thú làm đôi. Carol bắn tên, hạ gục một con khác.
Đàn thú hoảng loạn, tản ra xung quanh. Nhưng Từ Hoạch và Carol không cho chúng cơ hội, truy đuổi và tiêu diệt từng con một.
Sau khoảng mười phút chiến đấu, tất cả động vật biến dị đều bị tiêu diệt. Hai người thu thập được mười lăm viên nguyên sinh thạch.
"Chiến lợi phẩm khá tốt." Từ Hoạch cất số tinh thể vào túi, "Chúng ta trở về thôi."
Khi trở về tòa tháp, trời đã gần sáng. Hai người thay phiên nhau nghỉ ngơi, chuẩn bị cho ngày thứ năm.
Sáng sớm, Từ Hoạch mở bảng điều khiển trò chơi:
"Ngày thứ năm
Kẻ địch: Động vật biến dị cấp cao nhất
Số lượng: Ít
Cảnh báo: Kẻ địch đặc biệt sẽ xuất hiện vào ngày thứ sáu"
"Kẻ địch đặc biệt?" Carol nhíu mày, "Đó là gì?"
"Không rõ." Từ Hoạch lắc đầu, "Nhưng chắc chắn sẽ nguy hiểm hơn nhiều so với động vật biến dị cấp cao nhất."
Hai người rời khỏi tòa tháp, tiếp tục di chuyển về phía đông. Đó là vị trí khu an toàn của ngày thứ năm.
Dọc đường đi, họ gặp phải vài con động vật biến dị cấp cao nhất. Những con thú này có kích thước khổng lồ, sức mạnh kinh người.
Từ Hoạch phải sử dụng thanh kiếm năng lượng hết công suất mới có thể chống lại chúng. Carol thì liên tục bắn tên, tìm kiếm điểm yếu của chúng.
Sau nhiều trận chiến căng thẳng, họ cuối cùng cũng đến được khu an toàn của ngày thứ năm - một tòa lâu đài cổ kính.
Bên trong lâu đài, bọn họ tìm thấy một kho vũ khí lớn. Đủ loại vũ khí và đạo cụ, từ kiếm, đao, cung tên cho đến súng năng lượng.
"Đây là kho báu thật sự." Từ Hoạch kinh ngạc nhìn xung quanh.
"Chúng ta có thể trang bị thêm." Carol nói, chọn một khẩu súng năng lượng.
Từ Hoạch gật đầu, chọn thêm một số đạo cụ phòng thủ và vũ khí dự phòng.
Buổi chiều, bọn họ tuần tra xung quanh lâu đài, phát hiện một số dấu vết của kẻ địch đặc biệt.
"Những dấu vết này..." Từ Hoạch quan sát kỹ, "Không giống động vật biến dị. Có vẻ là... người?"
"Người?" Carol ngạc nhiên.
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Có thể là người chơi khác, hoặc là NPC được tạo ra bởi phó bản."
"Vậy chúng ta cần phải cẩn thận." Carol nói.
"Đúng vậy." Từ Hoạch nhìn về phía xa, "Kẻ địch đặc biệt này có thể thông minh hơn nhiều so với động vật biến dị."
Hai người trở về lâu đài, chuẩn bị phòng thủ. Họ đặt bẫy ở các lối vào, bố trí vũ khí ở các vị trí chiến lược.
Khi màn đêm buông xuống, bọn họ thay phiên nhau canh gác. Bên ngoài, thỉnh thoảng có tiếng động lạ vang lên, nhưng không có gì xâm nhập vào lâu đài.
Sáng sớm ngày thứ sáu, Từ Hoạch mở bảng điều khiển trò chơi:
"Ngày thứ sáu
Kẻ địch: Kẻ địch đặc biệt
Số lượng: 1
Cảnh báo: Kẻ địch đặc biệt sẽ tấn công vào giữa trưa"
"Giữa trưa..." Từ Hoạch nhìn đồng hồ, "Chúng ta còn khoảng ba giờ để chuẩn bị."
Hai người kiểm tra lại toàn bộ vũ khí và đạo cụ, xác nhận mọi thứ đều trong trạng thái tốt nhất.
Đúng giữa trưa, một luồng khí tức mạnh mẽ bao phủ lấy lâu đài. Từ Hoạch và Carol nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện một bóng người đang đứng giữa sân.
Đó là một người đàn ông mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ. Trên tay hắn cầm một thanh kiếm dài, tỏa ra luồng khí đen tối.
"Kẻ địch đặc biệt..." Từ Hoạch nắm chặt thanh kiếm năng lượng, "Chúng ta ra ngoài thôi."
Hai người bước ra khỏi lâu đài, đối mặt với kẻ địch.
"Ngươi là ai?" Từ Hoạch hỏi.
Người đàn ông không trả lời, chỉ giơ thanh kiếm lên, lao về phía họ.
Từ Hoạch nhanh chóng né tránh, đồng thời vung kiếm chém lại. Hai thanh kiếm va chạm, tạo ra một luồng sáng chói mắt.
Carol đứng ở phía xa, bắn tên về phía người đàn ông. Nhưng hắn ta dường như có khả năng dự đoán, né tránh tất cả các mũi tên.
"Tên này rất mạnh." Từ Hoạch nhận xét, tiếp tục tấn công.
Người đàn ông đỡ đòn, sau đó phản công. Thanh kiếm của hắn mang theo luồng khí đen, mỗi nhát chém đều có sức sát thương kinh người.
Từ Hoạch phải liên tục lùi lại, tìm kiếm sơ hở của đối thủ. Carol thì di chuyển xung quanh, tìm góc bắn thích hợp.
Sau vài phút chiến đấu, Từ Hoạch phát hiện ra một điểm yếu: người đàn ông có một khoảnh khắc dừng lại sau mỗi đòn tấn công.
"Carol, bắn vào lúc hắn dừng lại!" Từ Hoạch hét lên.
Carol gật đầu, chờ đợi thời cơ. Khi người đàn ông vừa kết thúc một đòn tấn công, cô lập tức bắn một mũi tên.
Mũi tên trúng vào vai người đàn ông. Hắn ta loạng choạng, lộ ra sơ hở.
Từ Hoạch nắm bắt cơ hội, lao tới, chém một nhát vào ngực đối thủ. Người đàn ông ngã xuống, thanh kiếm rơi khỏi tay.
"Kết thúc rồi sao?" Carol thận trọng tiến lại gần.
Đột nhiên, người đàn ông bốc cháy, biến thành tro bụi. Trên mặt đất, chỉ còn lại một viên tinh thể màu tím.
Từ Hoạch nhặt viên tinh thể lên, quan sát kỹ: "Đây là... tinh thể đặc biệt."
Hắn cất viên tinh thể vào túi, nói: "Chúng ta trở về lâu đài thôi."
Hai người trở về lâu đài, nghỉ ngơi và hồi phục. Từ Hoạch kiểm tra viên tinh thể màu tím, phát hiện nó có thể dùng để tăng cường vũ khí.
Hắn sử dụng viên tinh thể, nâng cấp thanh kiếm năng lượng lên một cấp độ mới. Thanh kiếm giờ đây tỏa ra luồng sáng tím, uy lực tăng lên đáng kể.
"Ngày mai là ngày cuối cùng." Từ Hoạch nhìn ra ngoài cửa sổ, "Chúng ta cần phải sống sót thêm một ngày nữa."
Sáng sớm ngày thứ bảy, Từ Hoạch mở bảng điều khiển trò chơi:
"Ngày thứ bảy
Kẻ địch: Sóng thú cuối cùng
Số lượng: Vô số
Cảnh báo: Sóng thú cuối cùng sẽ tấn công vào lúc hoàng hôn"
"Hoàng hôn..." Từ Hoạch nhìn đồng hồ, "Chúng ta còn khoảng mười giờ."
"Vậy chúng ta cần phải chuẩn bị thật kỹ." Carol nói.
Hai người kiểm tra toàn bộ vũ khí, đạo cụ, và tài nguyên. Họ đặt bẫy xung quanh lâu đài, bố trí phòng thủ ở các vị trí quan trọng.
Khi hoàng hôn buông xuống, một đàn động vật biến dị khổng lồ xuất hiện ở phía chân trời. Chúng lao về phía lâu đài như một cơn sóng thần.
"Bắt đầu chiến đấu!" Từ Hoạch hét lên, giơ thanh kiếm năng lượng lên.
Hai người đứng trên tường thành, chống lại đợt tấn công đầu tiên. Từ Hoạch vung kiếm, chém từng con thú một. Carol bắn tên liên tục, hạ gục những con thú ở xa.
Đợt tấn công thứ hai, số lượng tăng gấp đôi. Bọn họ phải lùi vào bên trong lâu đài, sử dụng các bẫy đã đặt.
Đợt tấn công thứ ba, lâu đài bắt đầu rung chuyển. Từ Hoạch và Carol phải chiến đấu trong tình trạng kiệt sức.
"Chúng ta không thể chống đỡ được lâu hơn nữa!" Carol hét lên, bắn phát tên cuối cùng.
"Chịu đựng thêm một chút nữa!" Từ Hoạch vung kiếm, chém một con thú lao tới, "Sắp hết thời gian rồi!"
Đúng lúc này, một luồng sáng trắng bao phủ lấy toàn bộ lâu đài. Tất cả động vật biến dị đều biến mất, như thể chưa từng tồn tại.
Trên bảng điều khiển trò chơi của Từ Hoạch, hiển thị:
"Phó bản hoàn thành!
Thời gian sống sót: 7 ngày
Kết quả: Thông quan thành công
Phần thưởng: Đang tính toán..."
Từ Hoạch thở phào nhẹ nhõm, nhìn Carol: "Chúng ta đã làm được."
Carol gật đầu, mỉm cười: "Ừ, chúng ta đã sống sót."
Một luồng sáng trắng bao phủ hai người, đưa họ trở về phòng thí nghiệm.
Khi mở mắt ra, Từ Hoạch phát hiện mình đang đứng trước thiết bị mô phỏng khu vực phi trò chơi. Trên màn hình, hiển thị kết quả thông quan.
"Phó bản sinh tồn, thông quan thành công." Từ Hoạch đọc kết quả, "Phần thưởng: một đạo cụ siêu cấp."
Hắn mở bảng điều khiển, kiểm tra phần thưởng. Đó là một chiếc nhẫn màu bạc, tỏa ra ánh sáng nhẹ.
"Đây là..." Từ Hoạch quan sát kỹ, "Nhẫn thời gian?"
"Thời gian?" Carol tò mò nhìn.
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Đây là một đạo cụ thời gian hiếm có. Có thể cho phép người sử dụng quay ngược thời gian trong một khoảng thời gian ngắn."
"Quay ngược thời gian?" Carol kinh ngạc.
"Đúng vậy." Từ Hoạch đeo nhẫn vào tay, "Nhưng chỉ có thể sử dụng một lần. Sau khi dùng, nó sẽ biến mất."
"Vậy thì chúng ta nên giữ nó cho thời điểm quan trọng." Carol nói.
"Ừ." Từ Hoạch gật đầu, "Đây sẽ là lá bài tẩy của chúng ta."
Hắn nhìn chiếc nhẫn trên tay, trong lòng có một dự cảm: cuộc chiến thực sự có lẽ mới chỉ bắt đầu.