Chương 23: Một Kiếm Khiêu Vân Thường

⏱ ~4 min read

Chương 23: Một Kiếm Khiêu Vân Thường

Trong sân, gió lạnh gào thét.

Trương Nhược Trần đứng thẳng người, mũi kiếm chỉ xuống đất, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía nữ tử áo trắng đang đứng trên bậc thang.

Nữ tử áo trắng tên là Vân Thường, là đệ tử chân truyền của Võ Thị Học Cung, tu vi đã đạt đến Bách Già Cảnh đỉnh phong, chỉ kém một bước là bước vào Thánh Vương Cảnh.

Nàng ta cúi đầu nhìn Trương Nhược Trần, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh:

"Chỉ bằng ngươi, một kẻ vừa mới bước vào Bách Già Cảnh, cũng dám khiêu chiến ta?"

"Đúng vậy." Trương Nhược Trần đáp, giọng nói không chút gợn sóng.

"Ngươi có biết, trong mười năm qua, có bao nhiêu người dám nói câu này với ta không?"

"Không quan tâm."

"Bọn họ, tất cả đều đã chết dưới kiếm của ta." Vân Thường chậm rãi rút trường kiếm bên hông ra, thân kiếm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, "Ngươi xác định vẫn muốn tiếp tục?"

Trương Nhược Trần không trả lời, chỉ hơi giơ kiếm lên, tư thế đã nói lên tất cả.

"Tốt! Đã vậy thì đừng trách ta không nương tay!"

Vân Thường hừ lạnh một tiếng, thân hình khẽ động, đã hóa thành một đạo tàn ảnh màu trắng lao thẳng về phía Trương Nhược Trần.

Kiếm của nàng ta nhanh đến mức gần như không thể nhìn thấy, chỉ thấy một vệt sáng bạc xé toạc không khí, mang theo tiếng rít chói tai, thẳng hướng yết hầu Trương Nhược Trần.

Một kiếm này, không hề giữ lại chút sức lực nào!

Trương Nhược Trần vẫn đứng yên bất động, cho đến khi mũi kiếm cách cổ họng hắn chỉ còn ba tấc, hắn mới khẽ nghiêng người.

Vệt kiếm sượt qua tai hắn, cắt đứt vài sợi tóc.

Cùng lúc đó, Trương Nhược Trần vung kiếm lên.

Không có chiêu thức hoa mỹ, không có biến hóa phức tạp, chỉ là một đường kiếm bình thường nhất, nhưng lại nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng.

"Xoẹt!"

Tiếng vải rách vang lên.

Vân Thường cảm thấy trước ngực lạnh toát, cúi đầu nhìn xuống, y phục trước ngực đã bị một đường kiếm cắt ra một vết dài, lộ ra lớp áo lót bên trong.

Nếu đường kiếm này sâu thêm một tấc nữa, chỉ e nàng ta đã chết ngay tại chỗ.

Sắc mặt Vân Thường đại biến, vội vàng lùi lại ba trượng, ánh mắt nhìn Trương Nhược Trần tràn đầy vẻ không dám tin:

"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?!"

"Trương Nhược Trần." Hắn thu kiếm đứng thẳng, giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ, "Ngươi thua rồi."

Vân Thường cắn chặt môi, sắc mặt trắng bệch.

Nàng ta đường đường là đệ tử chân truyền của Võ Thị Học Cung, tu vi cao hơn đối phương một cảnh giới lớn, vậy mà lại bị một chiêu đánh bại?

Chuyện này nếu truyền ra ngoài, nàng ta còn mặt mũi nào mà ở lại Võ Thị Học Cung nữa?

"Không! Ta chưa thua!"

Vân Thường gầm lên giận dữ, toàn thân bộc phát ra khí tức cường đại, trên thân kiếm ngưng tụ ra một tầng hàn băng chi khí dày đặc.

"Băng Phong Kiếm Pháp - Vạn Lý Băng Phong!"

Theo tiếng quát của nàng ta, hàn khí quanh người nàng ta điên cuồng trào dâng, nhiệt độ xung quanh trong nháy mắt giảm xuống cực điểm, trên mặt đất thậm chí còn kết thành một lớp băng mỏng.

Một kiếm này, uy lực đã đạt đến trình độ Bách Già Cảnh đỉnh phong!

Trương Nhược Trần khẽ nhíu mày.

Hắn vốn không muốn dây dưa thêm, nhưng xem ra đối phương cũng không có ý định dừng lại.

Đã vậy...

Trong mắt hắn lóe lên một tia kiếm quang.

"Kiếm Đạo - Nhất Kiếm Phá Vạn Pháp!"

Hắn không tránh không né, một kiếm đâm thẳng vào giữa luồng hàn khí đang cuồn cuộn kia.

Một kiếm này, không hề có bất kỳ hoa chiêu nào, lại ẩn chứa một cỗ kiếm ý vô cùng thuần túy.

"Phụt!"

Tiếng kiếm xuyên qua thân thể vang lên.

Hàn khí trong nháy mắt tiêu tán.

Vân Thường trợn to hai mắt, cúi đầu nhìn thanh trường kiếm đã đâm xuyên qua bả vai mình, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Nàng ta... lại thua?

Mà lại thua thảm hại như vậy?

Trương Nhược Trần rút kiếm ra, máu tươi theo vết thương chảy ra, nhuộm đỏ y phục màu trắng của nàng ta.

"Ngươi đã thua." Hắn lặp lại một lần nữa, giọng điệu vẫn bình tĩnh như cũ, "Về đi."

Vân Thường ôm vai, sắc mặt tái nhợt nhìn hắn chằm chằm, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp.

Hồi lâu, nàng ta mới cắn răng, xoay người bỏ đi.

Trước khi đi, nàng ta lưu lại một câu:

"Trương Nhược Trần, ta nhớ kỹ ngươi rồi!"

Đợi đến khi bóng dáng nàng ta biến mất ở cuối con đường, Trương Nhược Trần mới thu kiếm vào vỏ, khẽ thở ra một hơi.

"Võ Thị Học Cung, quả nhiên tàng long ngọa hổ."

Hắn thầm nghĩ trong lòng.

Vừa rồi một kiếm kia, nhìn thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực ra hắn đã dùng đến Kiếm Tâm Thông Minh cảnh giới, hơn nữa còn dung hợp một tia Kiếm Đạo Chân Nghĩa vào trong đó.

Nếu không, muốn một chiêu đánh bại một cường giả Bách Già Cảnh đỉnh phong, e rằng cũng không dễ dàng như vậy.

"Xem ra, thực lực của ta vẫn còn chưa đủ."

Hắn lẩm bẩm, ánh mắt trở nên kiên định hơn.

Phải nhanh chóng tăng cao tu vi mới được.

Bằng không, làm sao có thể đối mặt với những cường địch càng ngày càng nhiều phía trước?

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi đó có một tòa cung điện nguy nga đứng sừng sững giữa mây mù.

Đó là Võ Thị Học Cung.

Cũng là nơi hắn sắp phải đến.