Chapter 24: Ôm Trọn Thiên Hạ

⏱ ~5 min read

Chapter 24: Ôm Trọn Thiên Hạ

Trong đại điện, ánh nến lay động, bóng người đứng đó như một ngọn núi cao sừng sững.

Hắn mặc trường bào màu đen, tay áo phất phơ, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm không đáy, nhìn chăm chú vào nữ tử trước mặt.

Nữ tử kia dung nhan tuyệt thế, khí chất thanh lãnh như tiên tử giáng trần, nhưng giờ phút này, trong đôi mắt đẹp lại ánh lên một tia phức tạp khó có thể diễn tả.

"Ngươi... rốt cuộc là ai?"

Giọng nói của nàng hơi run, dường như đang kìm nén cảm xúc mãnh liệt nào đó.

Nam tử khẽ mỉm cười, trong nụ cười mang theo vài phần ôn nhu, vài phần hoài niệm:

"Đã lâu không gặp, Trì Dao."

Hai chữ này vừa thốt ra, cả đại điện như bị đóng băng.

Trì Dao Nữ Hoàng! Nàng chính là Trì Dao Nữ Hoàng!

Thân phận của nàng, địa vị của nàng, ở trong thiên hạ này, có mấy ai dám gọi thẳng danh tính của nàng như vậy?

Nhưng nam tử trước mắt này, lại dùng giọng điệu bình thản như đang nói chuyện với người quen cũ mà gọi ra hai chữ này.

Sắc mặt Trì Dao Nữ Hoàng biến đổi, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, một tia không dám tin:

"Ngươi... ngươi là Trương Nhược Trần?"

Nam tử gật đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt:

"Đúng vậy, là ta."

"Không thể nào!" Trì Dao Nữ Hoàng lùi lại một bước, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp, "Ngươi không phải đã..."

"Đã chết sao?" Trương Nhược Trần tiếp lời, trong mắt hiện lên một tia tang thương, "Đúng vậy, ta đã chết một lần. Nhưng ông trời không tuyệt đường người, để ta được tái sinh."

Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Trì Dao Nữ Hoàng:

"Trì Dao, nhiều năm không gặp, ngươi... vẫn khỏe chứ?"

Trì Dao Nữ Hoàng trầm mặc hồi lâu, trong mắt hiện lên nhiều loại cảm xúc đan xen, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài:

"Ta không ngờ, ngươi vẫn còn sống."

"Ta cũng không ngờ." Trương Nhược Trần cười khẽ, "Ta càng không ngờ, ngươi lại trở thành Nữ Hoàng của Đế Quốc Trung Ương Thánh Minh."

Trong lời nói của hắn mang theo một tia châm chọc, một tia oán hận.

Trì Dao Nữ Hoàng nghe vậy, sắc mặt hơi đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ bình tĩnh:

"Những chuyện năm đó... là ta có lỗi với ngươi."

"Lỗi?" Trương Nhược Trần cười lạnh một tiếng, "Chỉ một chữ 'lỗi' là có thể bù đắp được tất cả sao?"

Hắn nhìn chằm chằm vào Trì Dao Nữ Hoàng, trong mắt lóe lên hàn quang:

"Ngươi có biết, những năm ta ở dưới Địa Ngục Giới, đã trải qua những gì không?"

Trì Dao Nữ Hoàng trầm mặc không nói.

"Ta bị người ta truy sát, bị người ta chèn ép, bị người ta xem như con kiến hôi mà giẫm đạp!" Trương Nhược Trần từng bước tiến lên, trong mắt lửa giận ngút trời, "Mà tất cả những chuyện này, đều là do ngươi!"

"Không phải!" Trì Dao Nữ Hoàng lắc đầu, trong mắt hiện lên một tia đau đớn, "Ta không hề muốn như vậy. Năm đó... ta cũng có nỗi khổ riêng."

"Nỗi khổ?" Trương Nhược Trần cười nhạo, "Ngươi đường đường là Nữ Hoàng của Đế Quốc Trung Ương Thánh Minh, thiên hạ này có chuyện gì có thể làm khó được ngươi?"

Trì Dao Nữ Hoàng cắn môi, hồi lâu không nói.

Đúng lúc này, một giọng nói già nua vang lên từ ngoài điện:

"Chuyện năm đó, là do ta chủ trì."

Một lão giả chậm rãi bước vào, thân hình cao lớn, khí tức như biển, chính là một vị cường giả tuyệt thế.

"Lão gia hỏa, là ngươi?" Trương Nhược Trần nhíu mày, trong mắt hiện lên một tia kiêng dè.

Lão giả gật đầu, nhìn Trương Nhược Trần với ánh mắt phức tạp:

"Trương Nhược Trần, năm đó nếu không phải ta ra tay, Trì Dao đã sớm bị người ta hãm hại. Nàng làm như vậy, cũng là bất đắc dĩ."

"Bất đắc dĩ?" Trương Nhược Trần cười lạnh, "Vậy thì ta thì sao? Ta bị nàng hại đến mức thân bại danh liệt, suýt chút nữa mất mạng, chẳng lẽ đây là đạo lý sao?"

Lão giả trầm mặc một lát, rồi nói:

"Chuyện năm đó, đúng là có chỗ không phải. Nhưng hôm nay ngươi đã trở về, chuyện cũ cũng nên bỏ qua. Dù sao, ngươi và Trì Dao cũng từng là..."

"Im miệng!" Trương Nhược Trần quát lớn một tiếng, cắt ngang lời lão giả, "Chuyện cũ đã qua, ta không muốn nhắc lại. Nhưng nếu muốn ta bỏ qua, vậy thì phải xem các ngươi có thành ý gì!"

Trì Dao Nữ Hoàng nhìn Trương Nhược Trần, trong mắt hiện lên một tia phức tạp:

"Ngươi muốn cái gì?"

Trương Nhược Trần nhìn thẳng vào nàng, chậm rãi nói:

"Ta muốn... ôm trọn thiên hạ này!"

Lời này vừa thốt ra, cả đại điện lâm vào yên tĩnh.

Trì Dao Nữ Hoàng và lão giả nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

"Ngươi... ngươi nói cái gì?" Trì Dao Nữ Hoàng có chút không dám tin vào tai mình.

Trương Nhược Trần khẽ mỉm cười, trong mắt lóe lên tinh quang:

"Ta nói, ta muốn ôm trọn thiên hạ này! Ta muốn để cho tất cả những kẻ đã từng xem thường ta, đã từng chèn ép ta, đã từng hại ta, đều phải trả giá!"

"Ngươi điên rồi!" Lão giả quát lớn, "Ngươi có biết thiên hạ này rộng lớn đến mức nào không? Chỉ bằng thực lực của ngươi bây giờ, sao có thể..."

"Thực lực?" Trương Nhược Trần cười lạnh, "Các ngươi cho rằng ta vẫn còn là Trương Nhược Trần năm đó sao?"

Hắn vung tay lên, một luồng khí tức kinh khủng bộc phát từ trong cơ thể, khiến cho cả đại điện đều chấn động.

Sắc mặt Trì Dao Nữ Hoàng và lão giả đồng thời biến đổi.

Khí tức này... quá mạnh mẽ!

"Ngươi... ngươi đã đạt tới cảnh giới nào rồi?" Lão giả kinh hãi hỏi.

Trương Nhược Trần thu hồi khí tức, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thần bí:

"Bí mật."

Hắn xoay người, đi về phía cửa điện, bóng lưng cao lớn mà kiên định.

"Trì Dao, hôm nay ta đến, chỉ muốn nói cho ngươi biết một câu."

Hắn dừng bước, không quay đầu lại:

"Ta, Trương Nhược Trần, đã trở lại!"

Nói xong, hắn bước nhanh rời đi, biến mất trong màn đêm.

Trì Dao Nữ Hoàng đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng hắn rời đi, trong mắt hiện lên một tia phức tạp khó có thể diễn tả.

"Điện hạ..." Lão giả lên tiếng, "Ngài..."

"Ta biết." Trì Dao Nữ Hoàng cắt ngang lời lão giả, trong mắt lóe lên kiên định, "Hắn đã trở lại, như vậy... chuyện năm đó, cũng nên có một lời kết thúc."

Nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm bên ngoài điện, trong mắt hiện lên một tia sáng kỳ lạ:

"Ôm trọn thiên hạ sao? Trương Nhược Trần, ngươi rốt cuộc... muốn làm gì?"

Trong màn đêm, Trương Nhược Trần cưỡi gió mà đi, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa xa.

"Thiên hạ này, ta nhất định sẽ ôm trọn!"

Hắn nắm chặt nắm đấm, trong mắt lửa chiến đấu ngút trời.

Một cuộc tranh phong chấn động thiên hạ, từ đó mà bắt đầu!