Chương 25: Sa Mạc Cô Chó

⏱ ~9 min read

Chương 25: Sa Mạc Cô Chó

Trên sa mạc rộng lớn, cát vàng trải dài vô tận, cuồng phong gào thét, cát bụi mù mịt.

Một bóng người đang lướt nhanh trên sa mạc, thân ảnh nhanh nhẹn, mỗi bước chân đều để lại dấu ấn sâu trên cát. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen, tóc dài bay phất phới trong gió, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm về phía trước.

Người này chính là Trương Nhược Trần.

Sau khi rời khỏi thành trì kia, hắn đã đi suốt ba ngày ba đêm, xuyên qua vô số vùng đất hoang vu, cuối cùng tiến vào sa mạc mênh mông này.

"Ở khu vực này, linh khí trong thiên địa trở nên mỏng manh hơn nhiều, xem ra đã đến gần biên giới của Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám."

Trương Nhược Trần dừng bước, lấy ra một tấm bản đồ cũ kỹ từ trong Không Gian Giới Chỉ, cẩn thận quan sát một hồi.

Tấm bản đồ này là thứ hắn có được từ một thương nhân trước khi rời khỏi thành trì, bên trên đánh dấu một số khu vực nguy hiểm và con đường an toàn trong Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám.

"Chỉ cần băng qua sa mạc này, là có thể đến được khu vực biên giới của Hắc Ám Chi Uyên. Nghe nói ở đó có một tòa thành cổ, là nơi tụ tập của rất nhiều cường giả, có lẽ có thể tìm được manh mối về Huyết Tuyệt Gia Tộc."

Trương Nhược Trần thu hồi bản đồ, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời xa xăm.

Đúng lúc này, một tiếng rên rỉ yếu ớt truyền đến từ phía xa.

Trương Nhược Trần khẽ nhíu mày, thân ảnh khẽ động, trong nháy mắt đã biến mất tại chỗ, xuất hiện ở một đụn cát cách đó không xa.

Chỉ thấy dưới đụn cát, một con chó hoang toàn thân lông vàng đang nằm trên mặt đất, toàn thân run rẩy, trên người có rất nhiều vết thương, máu tươi thấm ướt cả bộ lông.

Con chó hoang này có kích thước không nhỏ, nhưng lúc này lại vô cùng chật vật, dường như đã bị thương rất nặng.

"Đáng thương."

Trương Nhược Trần khẽ thở dài, bước tới gần con chó hoang.

Con chó hoang dường như cảm nhận được có người đến gần, lập tức cảnh giác ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên tia hung quang, phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.

"Đừng sợ, ta không có ác ý."

Trương Nhược Trần vươn tay ra, một luồng Chân Khí nhu hòa từ lòng bàn tay hắn tràn ra, bao phủ lấy con chó hoang.

Con chó hoang dường như cảm nhận được sự ấm áp từ luồng Chân Khí này, vẻ cảnh giác trong mắt dần dịu lại, cuối cùng nằm rạp xuống đất, phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt.

Trương Nhược Trần quan sát kỹ vết thương trên người con chó hoang, phát hiện những vết thương này rất sâu, dường như bị một loại mãnh thú nào đó cào xé.

"Xem ra ngươi đã gặp phải mãnh thú lợi hại. Nếu không được chữa trị kịp thời, chỉ sợ ngươi khó mà sống qua đêm nay."

Trương Nhược Trần lấy ra một viên Thánh Dược từ trong Không Gian Giới Chỉ, bóp nát rồi bôi lên vết thương của con chó hoang.

Thánh Dược vừa chạm vào vết thương, lập tức phát ra một luồng sáng màu xanh nhạt, vết thương trên người con chó hoang bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Con chó hoang dường như cảm nhận được sự kỳ diệu của Thánh Dược, ánh mắt nhìn Trương Nhược Trần không còn vẻ cảnh giác nữa, ngược lại còn vươn đầu lưỡi ra liếm nhẹ bàn tay hắn, tỏ vẻ cảm kích.

"Được rồi, nghỉ ngơi một lát là ngươi sẽ khỏe thôi."

Trương Nhược Trần đứng dậy, định rời đi.

Nhưng con chó hoang lại bò dậy, lảo đảo đi theo sau hắn.

Trương Nhược Trần dừng bước, quay đầu nhìn con chó hoang, thấy nó vẫn kiên trì đi theo, không khỏi bật cười:

"Ngươi muốn đi theo ta sao?"

Con chó hoang dường như hiểu được lời hắn nói, vẫy vẫy cái đuôi, phát ra tiếng sủa khe khẽ.

"Được, nếu ngươi đã muốn đi theo, vậy thì đi cùng ta đi. Dù sao trên sa mạc này cũng có một người bạn đồng hành, cũng không đến nỗi quá tẻ nhạt."

Trương Nhược Trần vươn tay xoa đầu con chó hoang, rồi tiếp tục bước về phía trước.

Con chó hoang như hiểu được ý hắn, vui vẻ chạy theo sau, mặc dù bước chân vẫn còn hơi loạng choạng, nhưng lại kiên định lạ thường.

Một người một chó, cứ thế đi trên sa mạc mênh mông.

Mặt trời trên sa mạc rất gay gắt, nhiệt độ cao khiến không khí trở nên vặn vẹo. Nhưng Trương Nhược Trần là tu sĩ, thân thể đã sớm không bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ bên ngoài. Ngược lại, con chó hoang kia lại bị phơi nắng đến mức thè lưỡi thở hổn hển.

"Đến đây, uống chút nước đi."

Trương Nhược Trần lấy ra một túi da đựng nước từ trong Không Gian Giới Chỉ, đổ một ít nước vào lòng bàn tay.

Con chó hoang vội vàng liếm sạch nước trong lòng bàn tay hắn, sau đó vẫy vẫy đuôi, tỏ vẻ cảm kích.

"Còn bao xa nữa mới đến được tòa thành cổ kia?"

Trương Nhược Trần lấy bản đồ ra nhìn một cái, ước tính khoảng cách.

"Chiếu theo tốc độ hiện tại, có lẽ phải mất thêm hai ngày nữa."

Hắn cất bản đồ, nhìn con chó hoang bên cạnh, khẽ nói:

"Đi thôi, chúng ta phải tranh thủ thời gian, trước khi trời tối phải tìm được nơi nghỉ ngơi."

Nói xong, hắn lại tiếp tục bước về phía trước.

Con chó hoang vội vàng chạy theo, nhưng vì vết thương vừa mới lành, tốc độ có hơi chậm lại.

Trương Nhược Trần thấy vậy, dứt khoát cúi người bế con chó hoang lên, đặt lên vai mình.

"Ngươi cứ ngoan ngoãn nằm đó, đừng cử động lung tung."

Con chó hoang dường như không ngờ Trương Nhược Trần lại bế mình lên, sửng sốt một chút, rồi ngoan ngoãn nằm trên vai hắn, vẫy vẫy cái đuôi.

Một người một chó, cứ thế tiếp tục hành trình trên sa mạc.

Hoàng hôn dần buông xuống, mặt trời khuất dần về phía Tây, nhuộm cả bầu trời thành một màu đỏ cam.

Trương Nhược Trần tìm được một ốc đảo nhỏ, bên cạnh có một hồ nước trong veo, xung quanh mọc vài cây dừa cao lớn.

"Đêm nay chúng ta nghỉ ngơi ở đây."

Trương Nhược Trần đặt con chó hoang xuống, để nó tự do hoạt động bên cạnh hồ nước.

Con chó hoang vừa chạm đất, liền chạy ngay đến bên hồ nước, cúi đầu uống nước một cách ngon lành.

Trương Nhược Trần thì ngồi xếp bằng dưới gốc cây dừa, bắt đầu vận chuyển công pháp, hấp thu linh khí trong thiên địa.

Mặc dù linh khí ở khu vực này khá mỏng manh, nhưng đối với hắn mà nói, chỉ cần có thể duy trì trạng thái đỉnh cao là đủ.

Đột nhiên, con chó hoang đang uống nước bên hồ ngẩng đầu lên, lỗ tai dựng đứng, phát ra tiếng gầm gừ cảnh giác.

Trương Nhược Trần lập tức mở mắt ra, ánh mắt sắc bén nhìn về phía xa.

Chỉ thấy trên sa mạc phía xa, một đám người đang lao nhanh về phía này, khí thế hung hãn, hiển nhiên không phải hạng người lương thiện gì.

"Không ngờ lại gặp phải cường đạo ở nơi hoang vu thế này."

Trương Nhược Trần khẽ nhíu mày, nhưng cũng không hề hoảng loạn.

Rất nhanh, đám người kia đã lao đến trước mặt, tổng cộng có khoảng mười người, dẫn đầu là một gã đại hán mặt râu quai nón, tay cầm một thanh đại đao, khí thế hung hãn.

"Tiểu tử, nếu thức thời thì hãy giao hết đồ trên người ra đây, ta có thể tha cho ngươi một mạng."

Gã đại hán mặt râu quai nón nhìn Trương Nhược Trần, trong mắt lóe lên vẻ tham lam.

Trương Nhược Trần thản nhiên nhìn hắn, khẽ nói:

"Ta khuyên các ngươi tốt nhất nên rời đi, nếu không hối hận thì đã muộn."

"Ha ha, một tên tiểu tử nhà quê mà cũng dám nói khoác!"

Gã đại hán mặt râu quai nón cười lớn, vung đại đao trong tay, chém thẳng về phía Trương Nhược Trần.

Trương Nhược Trần khẽ lắc đầu, thân ảnh khẽ động, trong nháy mắt đã né tránh được nhát chém của gã đại hán, sau đó một chưởng vỗ nhẹ lên ngực hắn.

"Phụt!"

Gã đại hán mặt râu quai nón phun ra một ngụm máu tươi, cả người bay ngược ra ngoài, nặng nề ngã xuống đất, không còn động đậy nữa.

Những tên cường đạo còn lại thấy vậy, đều kinh hãi biến sắc, không ai dám tiến lên nữa.

"Còn ai muốn thử nữa không?"

Trương Nhược Trần thu hồi bàn tay, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám cường đạo.

"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?"

Một tên cường đạo run giọng hỏi.

"Người mà các ngươi không nên chọc vào."

Trương Nhược Trần lạnh nhạt nói một câu, rồi quay người đi về phía gốc cây dừa.

Đám cường đạo nhìn nhau, cuối cùng không ai dám ở lại, vội vàng khiêng gã đại hán mặt râu quai nón đang hôn mê, chạy trốn mất dạng.

Con chó hoang thấy đám cường đạo chạy trốn, lập tức vui vẻ chạy đến bên cạnh Trương Nhược Trần, vẫy vẫy đuôi, phát ra tiếng sủa khe khẽ.

"Được rồi, bọn họ đã đi rồi, chúng ta nghỉ ngơi thôi."

Trương Nhược Trần xoa đầu con chó hoang, rồi lại ngồi xếp bằng xuống, tiếp tục tu luyện.

Màn đêm buông xuống, sa mạc trở nên yên tĩnh lạ thường.

Trên bầu trời đầy sao, ánh trăng chiếu rọi xuống mặt cát, tạo nên một khung cảnh thần bí mà đẹp đẽ.

Con chó hoang cuộn tròn bên cạnh Trương Nhược Trần, dường như đã chìm vào giấc ngủ say.

Trương Nhược Trần mở mắt ra, nhìn con chó hoang đang ngủ say bên cạnh, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.

"Đã lâu rồi không có cảm giác được có người bầu bạn như thế này."

Hắn khẽ thở dài, rồi lại nhắm mắt lại, tiếp tục tu luyện.

Sáng sớm hôm sau, khi tia nắng đầu tiên chiếu xuống sa mạc, Trương Nhược Trần đã tỉnh dậy.

Con chó hoang cũng thức dậy theo, vươn vai một cái, rồi chạy đến bên hồ nước uống nước.

"Đi thôi, hôm nay chúng ta phải băng qua sa mạc này."

Trương Nhược Trần đứng dậy, nhìn về phía chân trời xa xăm.

Con chó hoang uống xong nước, chạy vội về bên cạnh hắn, vẫy vẫy đuôi.

Một người một chó, lại tiếp tục hành trình.

Lần này, con chó hoang dường như đã hoàn toàn hồi phục, tốc độ chạy nhanh hơn hẳn, thỉnh thoảng còn chạy vòng quanh Trương Nhược Trần, tỏ vẻ vui sướng.

Trương Nhược Trần nhìn dáng vẻ hoạt bát của con chó hoang, trong lòng cũng cảm thấy thoải mái hơn.

"Đúng rồi, ta nên đặt tên cho ngươi mới được."

Trương Nhược Trần suy nghĩ một chút, rồi nói:

"Ở sa mạc mênh mông này, ngươi lại một thân một mình, không bằng gọi ngươi là 'Cô Chó' đi."

Con chó hoang dường như không hài lòng với cái tên này, phát ra tiếng sủa phản đối.

"Không thích à? Vậy thì đổi tên khác... gọi là 'Hoàng Sa' thế nào? Dù sao lông của ngươi cũng màu vàng."

Con chó hoang vẫn vẫy vẫy đuôi, tỏ vẻ không quan tâm lắm.

"Được rồi, cứ gọi là Hoàng Sa đi."

Trương Nhược Trần cười nói:

"Hoàng Sa, chúng ta đi thôi!"

Nói xong, hắn tăng tốc bước về phía trước.

Con chó hoang — à không, giờ là Hoàng Sa — vội vàng chạy theo sau.

Một người một chó, cứ thế tiếp tục hành trình trên sa mạc mênh mông.

Mặt trời dần lên cao, nhiệt độ trên sa mạc cũng tăng dần.

Nhưng Trương Nhược Trần và Hoàng Sa đều không bị ảnh hưởng, một người thì thân pháp nhẹ nhàng, một con thì bước chân linh hoạt, cứ thế băng qua hết đụn cát này đến đụn cát khác.

Đột nhiên, Trương Nhược Trần dừng bước, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước.

Chỉ thấy ở phía xa, một tòa thành cổ sừng sững hiện ra giữa sa mạc, tường thành cao lớn, khí thế hùng vĩ.

"Cuối cùng cũng đến rồi."

Trương Nhược Trần khẽ thở phào một hơi, rồi nhìn Hoàng Sa bên cạnh, nói:

"Đi thôi, chúng ta vào thành xem thử."