Chương 26: Thanh Niên Chi Lộc Tiên
Trong sân nhỏ, ánh trăng như nước.
Lộc Tiên ngồi trên bậc thềm đá, tay cầm một quyển sách cổ đã ố vàng, đang chăm chú đọc. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, mái tóc dài xõa ngang vai, dưới ánh trăng càng tôn lên vẻ thanh tú động lòng người.
"Tiểu thư, đã khuya rồi, người nên nghỉ ngơi thôi."
Một nha hoàn bưng chén trà nóng đi tới, nhẹ giọng nhắc nhở.
Lộc Tiên lắc đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào trang sách: "Không vội, ta còn muốn xem thêm một lát."
"Tiểu thư, người đã đọc suốt ba canh giờ rồi." Nha hoàn có chút lo lắng, "Thân thể người vốn không tốt, nếu để phu nhân biết, lại phải lo lắng."
Lộc Tiên khẽ thở dài, gấp sách lại, ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời đêm.
"Ngươi nói xem, giữa thiên địa này, điều gì là quan trọng nhất?"
Nha hoàn sửng sốt, không ngờ tiểu thư lại hỏi một câu như vậy, nhất thời không biết trả lời thế nào.
"Là thân phận? Là địa vị? Hay là thực lực?" Lộc Tiên tự nói, "Hay là... tình nghĩa?"
"Tiểu thư, người hôm nay sao vậy?" Nha hoàn cẩn thận hỏi.
Lộc Tiên không trả lời, chỉ đứng dậy, đi đến bên cạnh cây mai trong sân, nhẹ nhàng vuốt ve cành cây khô gầy.
"Ngươi có biết không, hôm nay ta gặp một người."
"Là ai vậy ạ?"
"Không biết tên." Lộc Tiên khẽ cười, "Nhưng hắn nói với ta một câu, khiến ta suy nghĩ rất lâu."
"Người đó nói gì ạ?"
"Người đó nói..." Lộc Tiên dừng lại một chút, "Trên đời này, không có gì là vĩnh hằng bất biến. Cho dù là thân phận tôn quý, hay là thực lực cường đại, đều có thể thay đổi trong nháy mắt."
Nha hoàn nghe vậy, càng thêm mơ hồ: "Tiểu thư, người đó rốt cuộc là ai? Sao lại nói những lời kỳ lạ như vậy?"
"Ta cũng không biết." Lộc Tiên lắc đầu, "Nhưng ta cảm thấy, lời hắn nói rất có đạo lý."
Nàng xoay người nhìn nha hoàn, ánh mắt kiên định: "Từ hôm nay trở đi, ta muốn thay đổi."
"Thay đổi?" Nha hoàn kinh ngạc.
"Đúng vậy." Lộc Tiên gật đầu, "Ta không muốn tiếp tục sống trong vòng bảo hộ của gia tộc nữa. Ta muốn tự mình đi xem thế giới bên ngoài, tự mình trải nghiệm những điều chưa từng trải qua."
"Tiểu thư, chuyện này..." Nha hoàn muốn khuyên can.
"Đừng khuyên ta nữa." Lộc Tiên giơ tay ngắt lời, "Ta đã quyết định rồi."
Nàng ngẩng đầu nhìn trăng sáng, khóe miệng nở một nụ cười nhẹ: "Thanh xuân như một con nai con, nếu không chạy nhanh về phía trước, làm sao có thể nhìn thấy phong cảnh xa hơn?"
Nha hoàn thấy tiểu thư đã quyết tâm, cũng không tiện nói thêm gì, chỉ khẽ thở dài: "Vậy tiểu thư định khi nào khởi hành?"
"Ngày mai." Lộc Tiên nói, "Ngày mai ta sẽ đi."
"Ngày mai?" Nha hoàn kinh ngạc, "Nhanh vậy sao?"
"Ừm." Lộc Tiên gật đầu, "Đã quyết định thì không cần do dự nữa."
Nàng đi về phòng, đi được vài bước lại dừng lại, quay đầu nói: "Đúng rồi, ngươi giúp ta chuẩn bị một ít vật dụng cần thiết. Nhớ kỹ, không cần quá nhiều, chỉ cần đủ dùng là được."
"Dạ, tiểu thư." Nha hoàn cúi người hành lễ.
Lộc Tiên gật đầu, xoay người bước vào phòng.
Đêm khuya yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió nhẹ thổi qua kẽ lá.
Sáng sớm hôm sau, khi tia nắng đầu tiên chiếu rọi mặt đất, Lộc Tiên đã đứng trước cửa lớn của phủ đệ.
Nàng thay một bộ y phục gọn gàng, sau lưng đeo một chiếc bọc nhỏ, tinh thần phấn chấn.
"Tiểu thư, người thật sự muốn đi sao?" Nha hoàn đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe.
"Đi thôi." Lộc Tiên mỉm cười, "Đừng lo lắng, ta sẽ trở về."
Nàng vươn tay nhẹ nhàng vỗ vai nha hoàn, sau đó xoay người, bước về phía con đường dài trước mặt.
Ánh nắng ban mai chiếu lên người nàng, kéo dài bóng dáng thon thả.
"Thanh niên như nai con..." Lộc Tiên thì thầm, khóe miệng nở nụ cười, "Vậy thì cứ chạy thật nhanh về phía trước đi."
Nàng hít một hơi thật sâu, bước nhanh về phía trước.
Phía sau, cánh cửa lớn của phủ đệ từ từ đóng lại.
Phía trước, là một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Nhưng trong lòng Lộc Tiên không hề sợ hãi, ngược lại tràn đầy chờ mong.
Bởi vì nàng biết, đây mới là khởi đầu của cuộc đời nàng.
Một hành trình mới, vừa bắt đầu.