Chapter 27: Trên Cột Đá Hoa Nở, Hương Thơm Ngát Lối Mò

⏱ ~7 min read

Chapter 27: Trên Cột Đá Hoa Nở, Hương Thơm Ngát Lối Mò

Trong sân viện, mùi máu tươi nồng nặc.

Trương Nhược Trần đứng thẳng người, khóe miệng vẫn còn vương chút máu, nhưng ánh mắt lại sáng ngời lạ thường. Hắn nhìn chằm chằm vào cột đá phía trước, nơi đó, từng đóa hoa nhỏ màu trắng đang dần hé nở, tỏa ra hương thơm thanh nhã lan tỏa khắp không gian.

"Đây là... hoa trên cột đá?"

Hoàng Yên Trần đứng bên cạnh, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ kinh ngạc khó tin. Nàng chưa từng thấy qua cảnh tượng kỳ diệu như vậy. Cột đá vốn trơn nhẵn, giờ phút này lại mọc ra từng đóa hoa trắng như tuyết, tựa như có sinh mệnh đang ngủ say bừng tỉnh.

"Không phải hoa bình thường."

Trương Nhược Trần đưa tay lau vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt ngưng trọng nhìn chăm chú vào những đóa hoa kia. Hắn cảm nhận được một cỗ lực lượng kỳ dị đang chảy trong những cánh hoa, tựa như có liên hệ nào đó với huyết mạch trong cơ thể hắn.

"Chẳng lẽ là... Thánh Ý Nhất Phẩm?"

Diêm Vô Thần đứng ở phía xa, ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp. Hắn nhận ra những đóa hoa này không hề tầm thường, ẩn chứa bên trong là một loại quy tắc thần bí khó lòng diễn tả.

"Không, không phải Thánh Ý."

Trương Nhược Trần lắc đầu, ánh mắt dần trở nên sắc bén. Hắn bước tới gần cột đá, đưa tay chạm nhẹ vào một đóa hoa. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào cánh hoa, một luồng tin tức khổng lồ ập vào não hải.

"Đây là... truyền thừa?"

Sắc mặt Trương Nhược Trần biến đổi, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ khó che giấu. Hắn không ngờ rằng, trên cột đá này lại ẩn giấu một môn truyền thừa thượng cổ!

"Truyền thừa gì?"

Hoàng Yên Trần vội vàng hỏi.

Trương Nhược Trần trầm mặc một lát, rồi mới chậm rãi nói: "Là một môn kiếm pháp, tên là... Thao Thiên Kiếm!"

"Thao Thiên Kiếm?"

Sắc mặt Hoàng Yên Trần đại biến, nàng chưa từng nghe qua môn kiếm pháp này, nhưng chỉ nghe cái tên cũng đủ biết nó không phải vật tầm thường.

"Đúng vậy, chính là Thao Thiên Kiếm Nhất Mạch."

Trương Nhược Trần hít sâu một hơi, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn khó nén. Hắn không ngờ rằng, chuyến đi này lại có được cơ duyên lớn như vậy.

"Thao Thiên Kiếm Nhất Mạch? Chẳng lẽ là..."

Diêm Vô Thần đứng phía xa nghe vậy, sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng. Hiển nhiên, hắn đã nghe qua uy danh của Thao Thiên Kiếm Nhất Mạch.

"Không sai, chính là Thao Thiên Kiếm Nhất Mạch từng tung hoành thiên hạ thời thượng cổ."

Trương Nhược Trần gật đầu, trong mắt lóe lên vẻ kính nể. "Nghe nói, Thao Thiên Kiếm Nhất Mạch năm đó từng dựa vào một thanh Thao Thiên Kiếm, chém giết khắp chư thiên vạn giới, uy danh hiển hách, không ai dám chọc giận."

"Nhưng mà, Thao Thiên Kiếm Nhất Mạch không phải đã thất truyền từ lâu rồi sao?"

Hoàng Yên Trần nhíu mày hỏi.

"Đúng vậy, truyền thừa của Thao Thiên Kiếm Nhất Mạch đã thất truyền từ rất lâu, không ngờ hôm nay lại xuất hiện ở nơi này."

Trương Nhược Trần nhìn những đóa hoa trắng trên cột đá, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp. "Xem ra, đây chính là cơ duyên của ta."

Nói xong, hắn khoanh chân ngồi xuống trước cột đá, hai mắt nhắm nghiền, bắt đầu cảm ngộ truyền thừa trong những đóa hoa kia.

Thấy vậy, Hoàng Yên Trần và Diêm Vô Thần liếc nhìn nhau, đều lặng lẽ lui ra phía sau, canh giữ cho Trương Nhược Trần.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Trên cột đá, những đóa hoa trắng càng lúc càng nở rộ, hương thơm cũng càng lúc càng nồng đậm. Mà trên người Trương Nhược Trần, một cỗ khí tức kiếm đạo mơ hồ đang dần ngưng tụ.

"Kiếm đạo chi ý!"

Trong mắt Diêm Vô Thần hiện lên vẻ kinh ngạc. Hắn không ngờ rằng, Trương Nhược Trần lại có thể nhanh chóng lĩnh ngộ được truyền thừa trong hoa trên cột đá như vậy.

"Xem ra, hắn quả thực là người có duyên với Thao Thiên Kiếm Nhất Mạch."

Hoàng Yên Trần khẽ thở dài, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp.

Cứ như vậy, ba ngày trôi qua.

Trên cột đá, những đóa hoa trắng đã nở rộ đến cực hạn, rồi từ từ héo tàn. Mà trên người Trương Nhược Trần, khí tức kiếm đạo cũng đã đạt đến một cảnh giới cực kỳ kinh người.

"Ầm!"

Một tiếng vang trầm, Trương Nhược Trần đột nhiên mở mắt ra, trong mắt lóe lên một đạo kiếm quang sắc bén vô cùng.

"Thành rồi!"

Trên mặt hắn hiện lên vẻ mừng rỡ, đứng dậy, hướng về phía cột đá cung kính thi lễ một cái.

"Đa tạ tiền bối truyền thừa!"

Vừa dứt lời, cột đá bỗng nhiên run lên, rồi từ từ nứt ra, hóa thành vô số mảnh vụn rơi xuống. Mà trong đống vụn đá, một thanh cổ kiếm đang lẳng lặng nằm đó, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

"Đây là..."

Trương Nhược Trần nhìn thanh cổ kiếm kia, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Hắn có thể cảm nhận được, thanh cổ kiếm này ẩn chứa một cỗ lực lượng kinh khủng.

"Thao Thiên Kiếm!"

Diêm Vô Thần hít sâu một hơi, trong mắt hiện lên vẻ tham lam. Hắn không ngờ rằng, thanh Thao Thiên Kiếm truyền thuyết kia lại xuất hiện ở nơi này!

"Không, đây không phải Thao Thiên Kiếm thật sự."

Trương Nhược Trần lắc đầu, ánh mắt nhìn chăm chú vào thanh cổ kiếm kia. "Đây chỉ là một thanh kiếm mô phỏng, nhưng dù vậy, uy lực của nó cũng không thể khinh thường."

Nói xong, hắn bước tới, đưa tay nắm lấy chuôi kiếm.

Khoảnh khắc tay chạm vào chuôi kiếm, một cỗ kiếm ý kinh khủng ập vào cơ thể hắn, khiến toàn thân hắn run lên.

"Tốt một thanh kiếm!"

Trương Nhược Trần hít sâu một hơi, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn. Hắn có thể cảm nhận được, thanh kiếm này ẩn chứa một cỗ lực lượng cực kỳ khủng bố, nếu có thể hoàn toàn khống chế nó, thực lực của hắn chắc chắn sẽ tăng vọt.

"Chúc mừng Trương huynh đệ!"

Diêm Vô Thần bước tới, trên mặt nở nụ cười, nhưng trong đáy mắt lại lóe lên một tia dị sắc khó ai phát hiện.

"Đa tạ."

Trương Nhược Trần gật đầu, thu hồi cổ kiếm vào trong không gian giới chỉ.

"Đã lấy được truyền thừa, chúng ta cũng nên rời khỏi nơi này thôi."

Hoàng Yên Trần nói.

"Ừm."

Trương Nhược Trần gật đầu, ánh mắt quét qua bốn phía, xác nhận không còn vật gì đáng giá, rồi mới cùng hai người rời khỏi sân viện.

Sau khi ba người rời đi, trong sân viện vốn yên tĩnh bỗng nhiên vang lên một tiếng thở dài nhè nhẹ.

"Cuối cùng cũng có người kế thừa y bát của ta..."

Một giọng nói già nua vang lên trong hư không, rồi nhanh chóng chìm vào im lặng.

Mà lúc này, Trương Nhược Trần và hai người kia đã đi xa, hoàn toàn không hề hay biết chuyện xảy ra sau đó.

Trên đường đi, Trương Nhược Trần vẫn luôn cảm nhận thanh cổ kiếm trong không gian giới chỉ. Hắn phát hiện, thanh kiếm này tựa hồ có linh tính, đang không ngừng truyền lại cho hắn một loại cảm ngộ kỳ diệu.

"Xem ra, chuyến đi này quả thực không uổng công."

Trên mặt Trương Nhược Trần hiện lên vẻ hài lòng. Hắn không ngờ rằng, chỉ là một chuyến thăm dò tình cờ, lại có được truyền thừa của Thao Thiên Kiếm Nhất Mạch.

"Đúng rồi, Trương huynh đệ, ngươi vừa rồi nói Thao Thiên Kiếm Nhất Mạch, rốt cuộc là lai lịch thế nào?"

Diêm Vô Thần đột nhiên lên tiếng hỏi.

Trương Nhược Trần trầm ngâm một lát, rồi mới chậm rãi nói: "Thao Thiên Kiếm Nhất Mạch, là một trong những kiếm đạo thế lực nổi danh nhất thời thượng cổ. Nghe nói, tổ sư của bọn họ từng dựa vào một thanh Thao Thiên Kiếm, chém giết khắp chư thiên vạn giới, uy danh hiển hách, không ai dám chọc giận."

"Nhưng mà, về sau không biết vì nguyên nhân gì, Thao Thiên Kiếm Nhất Mạch đột nhiên biến mất khỏi thế gian, truyền thừa cũng theo đó thất truyền."

"Không ngờ hôm nay, lại có thể ở nơi này gặp được truyền thừa của bọn họ."

Nói đến đây, trong mắt Trương Nhược Trần hiện lên vẻ cảm khái.

"Xem ra, Trương huynh đệ quả thực là người có đại khí vận."

Diêm Vô Thần cười nói.

"Khí vận sao?"

Trương Nhược Trần khẽ lắc đầu, trong mắt hiện lên vẻ kiên định. "Ta tin tưởng, đây không phải khí vận, mà là nỗ lực của bản thân ta."

Nghe vậy, Diêm Vô Thần và Hoàng Yên Trần liếc nhìn nhau, đều không nói gì thêm.

Ba người tiếp tục đi về phía trước, mà phía trước, một tòa thành trì cổ xưa đang dần hiện ra trong tầm mắt.

"Đó là... Hoang Cổ Phế Thành?"

Trương Nhược Trần nhìn tòa thành trì kia, trong mắt hiện lên vẻ ngưng trọng.