Chapter 28: D404ME
Trong bóng tối vô tận của Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám, một chiếc chiến hạm cổ xưa đang lặng lẽ trôi dạt. Thân hạm phủ đầy những vết tích của thời gian, nhưng vẫn toát ra một luồng khí tức khiến người ta phải kinh hãi.
Trương Nhược Trần đứng trên mũi hạm, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Hắn vừa nhận được một đoạn tin tức từ truyền tin phù, khiến sắc mặt hắn có chút ngưng trọng.
"Đã xác nhận được vị trí của D404ME rồi sao?" Hắn trầm giọng hỏi.
Mộc Linh Hy đứng bên cạnh, gật đầu: "Đúng vậy, theo tin tức từ Nhất Phẩm Đường Hắc Thị, tọa độ cuối cùng của D404ME nằm sâu trong khu vực cấm của Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám. Nơi đó có rất nhiều không gian liệt phùng, nguy hiểm khó lường."
"Khu vực cấm?" Trương Nhược Trần nhíu mày, "Chẳng lẽ là nơi mà ngay cả Thập Đại Ám Thế Lực cũng không dám tùy tiện xâm nhập?"
"Chính xác." Mộc Linh Hy nói, "Theo ghi chép, nơi đó từng là chiến trường của một trận đại chiến giữa các cường giả đỉnh cấp thời thượng cổ. Không gian bị đánh vỡ nát, quy tắc hỗn loạn, thậm chí có cả những vết nứt thời gian. Ngay cả Vô Thượng Cảnh Đại Thánh tiến vào cũng có thể gặp nguy hiểm."
Trương Nhược Trần trầm mặc một lát, rồi nói: "D404ME là một trong những manh mối quan trọng nhất để tìm kiếm tung tích của sư tôn. Vô luận nguy hiểm thế nào, ta cũng phải đi."
"Thế nhưng..." Mộc Linh Hy có chút do dự, "Ta nghe nói, gần đây có không ít thế lực cũng đang nhắm vào D404ME. Trong đó bao gồm cả Hắc Ám Chi Uyên Diêm Thị và một số cường giả của Đế Quốc Trung Ương Thánh Minh."
"Diêm Thị?" Trương Nhược Trần ánh mắt lóe lên, "Diêm Vô Thần cũng nhúng tay vào sao?"
"Không rõ lắm, nhưng theo tình báo, Diêm Vô Thần gần đây đã xuất hiện ở khu vực này. Có vẻ như hắn cũng đang tìm kiếm thứ gì đó."
Trương Nhược Trần khẽ cười: "Nếu hắn cũng muốn D404ME, vậy thì càng thú vị. Ta và hắn, đã lâu rồi chưa có dịp gặp mặt."
"Ngươi định đối đầu với hắn?" Mộc Linh Hy lo lắng hỏi.
"Không nhất thiết phải đối đầu." Trương Nhược Trần lắc đầu, "Chỉ cần hắn không cản đường ta, ta cũng không muốn gây thêm phiền phức. Dù sao, mục tiêu chính của ta là tìm được D404ME, không phải là tranh đấu với hắn."
Nói xong, hắn quay người nhìn về phía xa, nơi có một vùng không gian tối đen như mực, tựa như một cái miệng khổng lồ đang chờ đợi nuốt chửng tất cả.
"Đi thôi." Hắn nói, "Đã đến đây rồi, không có lý do gì phải dừng lại."
Chiến hạm khởi động, xé toạc không gian, lao thẳng về phía khu vực cấm.
---
Bên trong khu vực cấm, không gian vặn vẹo dữ dội. Những khối đá vỡ vụn trôi lơ lửng trong hư không, thỉnh thoảng lại có những tia chớp màu tím xẹt qua, mang theo khí tức hủy diệt kinh người.
Chiến hạm của Trương Nhược Trần đang di chuyển chậm rãi giữa những mảnh vỡ không gian, tránh né các nguy hiểm. Trên boong, các thành viên đều tập trung cao độ, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.
"Phía trước có một trận pháp cổ!" Bạch Khanh Nhi đột nhiên lên tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước.
Trương Nhược Trần nhìn theo hướng nàng chỉ, quả nhiên thấy một tòa trận pháp khổng lồ đang chậm rãi xoay chuyển. Trên trận pháp khắc đầy những phù văn cổ xưa, tỏa ra ánh sáng màu xanh lam nhàn nhạt.
"Đây là... không gian truyền tống trận?" Hắn kinh ngạc nói.
"Không chỉ đơn giản như vậy." Bạch Khanh Nhi lắc đầu, "Trận pháp này rất cổ xưa, ít nhất cũng có từ thời Thái Cổ. Hơn nữa, nó được kết hợp với thời gian quy tắc, có thể là một loại truyền tống trận đặc biệt nào đó."
Trương Nhược Trần trầm ngâm một lát: "Có thể đây chính là con đường dẫn đến D404ME. Nhưng trước khi tiến vào, chúng ta cần phải kiểm tra kỹ càng, tránh gặp phải cạm bẫy."
Đúng lúc này, một luồng khí tức mạnh mẽ đột nhiên xuất hiện từ phía xa. Trương Nhược Trần nhíu mày, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một chiếc chiến hạm màu đen đang lao tới với tốc độ cực nhanh, trên thân hạm khắc một đóa hoa sen màu tím đặc trưng của Hắc Ám Chi Uyên Diêm Thị.
"Diêm Thị đến rồi." Mộc Linh Hy trầm giọng nói.
Trên chiến hạm màu đen, một thân ảnh đứng ở mũi thuyền, toàn thân bao phủ trong hắc vụ, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén như chim ưng. Chính là Diêm Vô Thần.
"Trương Nhược Trần, thật trùng hợp." Diêm Vô Thần lên tiếng, giọng nói lạnh lùng, "Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở nơi này."
"Diêm Vô Thần, ngươi cũng đến vì D404ME?" Trương Nhược Trần hỏi thẳng.
"Ha ha, xem ra ngươi cũng không ngu." Diêm Vô Thần cười nhạt, "Đã như vậy, chúng ta không cần vòng vo. D404ME là thứ ta cần, ngươi nên biết điều mà rút lui."
"Ngươi cần, ta cũng cần." Trương Nhược Trần bình tĩnh đáp, "Vậy thì xem ai có bản lĩnh hơn."
"Ngươi cho rằng ngươi có thể tranh với ta?" Diêm Vô Thần ánh mắt lóe lên sát khí, "Đừng quên, nơi này là Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám, không phải lãnh địa của ngươi."
"Vậy thì sao?" Trương Nhược Trần không hề nao núng, "Ta đã đến đây, thì không có lý do gì phải sợ ngươi."
Bầu không khí giữa hai người đột nhiên trở nên căng thẳng. Những người xung quanh đều nín thở, chuẩn bị sẵn sàng cho một trận đại chiến sắp xảy ra.
Đúng lúc này, tòa trận pháp cổ xưa phía trước đột nhiên phát ra một tiếng vang lớn, ánh sáng màu xanh lam bùng phát dữ dội, rồi nhanh chóng lan rộng ra xung quanh.
"Có biến!" Bạch Khanh Nhi kinh hô.
Trận pháp bắt đầu xoay chuyển nhanh hơn, những phù văn cổ xưa sáng lên rực rỡ, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ ở trung tâm. Từ trong vòng xoáy, một luồng khí tức cổ xưa và thần bí tràn ra, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy áp lực.
"Trận pháp đang được kích hoạt!" Trương Nhược Trần nhíu mày, "Có thể là do sự xuất hiện của chúng ta đã chạm đến cơ quan nào đó."
"Không quan tâm là gì, đã đến nước này rồi, không thể lùi bước." Diêm Vô Thần nói, rồi thúc giục chiến hạm lao thẳng về phía vòng xoáy.
Trương Nhược Trần trầm ngâm một lát, rồi cũng ra lệnh cho chiến hạm của mình tiến vào.
Hai chiếc chiến hạm gần như đồng thời lao vào vòng xoáy, biến mất trong ánh sáng chói lòa.
---
Khi ánh sáng tan đi, Trương Nhược Trần phát hiện mình đang đứng giữa một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Bầu trời màu tím sẫm, mặt đất phủ đầy những tinh thể màu đen phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Xa xa, có thể thấy những tòa kiến trúc cổ xưa đổ nát, tựa như tàn tích của một nền văn minh đã bị lãng quên từ lâu.
"Đây chính là nơi D404ME tọa lạc sao?" Mộc Linh Hy kinh ngạc nhìn xung quanh.
"Không đơn giản như vậy." Trương Nhược Trần lắc đầu, "Ta cảm nhận được một luồng khí tức rất đặc biệt ở nơi này, tựa như có thứ gì đó đang chờ đợi chúng ta."
Hắn nhìn về phía xa, nơi có một tòa tháp cổ cao vút, đứng sừng sững giữa vùng đất hoang vu. Trên đỉnh tháp, một luồng sáng màu tím đang chậm rãi xoay chuyển, tỏa ra khí tức thần bí.
"Đó chính là mục tiêu của chúng ta." Trương Nhược Trần nói, "Đi thôi."
Hắn vừa định bước đi, thì đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí từ phía sau. Quay đầu lại, chỉ thấy Diêm Vô Thần cũng đã đến nơi này, đang đứng cách đó không xa, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
"Trương Nhược Trần, ngươi nghĩ ngươi có thể đến đó trước ta sao?" Diêm Vô Thần cười lạnh.
"Thử xem." Trương Nhược Trần không nhiều lời, trực tiếp thi triển Không Gian Đại Na Di, biến mất tại chỗ.
Diêm Vô Thần hừ lạnh một tiếng, thân ảnh cũng hóa thành một đạo hắc quang, đuổi theo sát phía sau.
Hai người một trước một sau, lao nhanh về phía tòa tháp cổ. Trên đường đi, vô số nguy hiểm ẩn hiện, nhưng đều bị bọn họ dễ dàng hóa giải.
Đến khi đến chân tháp, Trương Nhược Trần đột nhiên dừng lại. Hắn nhìn thấy trước cửa tháp có một tấm bia đá cổ xưa, trên đó khắc những ký tự kỳ lạ.
"Đây là..." Hắn nhíu mày, cẩn thận quan sát.
Những ký tự này không phải bất kỳ loại văn tự nào hắn từng thấy, nhưng lại mang một cảm giác quen thuộc kỳ lạ. Hắn đưa tay chạm vào tấm bia, đột nhiên một luồng tin tức khổng lồ tràn vào đầu hắn.
"D404ME... hóa ra là như vậy." Trương Nhược Trần thì thầm, ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp.
"Ngươi thấy được gì?" Diêm Vô Thần cũng đã đến, đứng phía sau hắn, lạnh giọng hỏi.
Trương Nhược Trần quay đầu nhìn hắn, khẽ mỉm cười: "Diêm Vô Thần, ngươi có biết D404ME thực sự là gì không?"
"Không cần biết nó là gì, chỉ cần nó nằm trong tay ta là được." Diêm Vô Thần đáp.
"Vậy thì ngươi phải thất vọng rồi." Trương Nhược Trần lắc đầu, "D404ME không phải là một bảo vật, mà là một cánh cửa."
"Cánh cửa?" Diêm Vô Thần nhíu mày.
"Đúng vậy, một cánh cửa dẫn đến nơi mà sư tôn ta từng giam giữ một tồn tại khủng bố." Trương Nhược Trần nói, "Nếu mở ra cánh cửa này, hậu quả sẽ khó mà lường trước được."
Diêm Vô Thần trầm mặc một lát, rồi cười lạnh: "Ngươi nói vậy, chẳng lẽ là muốn ta từ bỏ?"
"Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi." Trương Nhược Trần nói, "Nếu ngươi vẫn muốn tiến vào, ta sẽ không ngăn cản. Nhưng nếu xảy ra chuyện gì, đừng trách ta không cảnh báo trước."
Nói xong, hắn xoay người, đẩy cánh cửa tháp cổ ra, bước vào bên trong.
Diêm Vô Thần đứng tại chỗ, ánh mắt lóe lên vẻ do dự. Nhưng rồi, hắn cũng cắn răng, bước theo sau.
Bên trong tháp, một không gian rộng lớn hiện ra trước mắt. Trên vách tường xung quanh khắc đầy những bích họa cổ xưa, mô tả một trận đại chiến kinh thiên động địa.
Trương Nhược Trần dừng lại trước một bức bích họa, ánh mắt chăm chú nhìn. Trên bức họa, một thân ảnh quen thuộc đang đứng giữa trời cao, tay cầm một thanh trường kiếm, đối mặt với một tồn tại khổng lồ phủ đầy hắc vụ.
"Sư tôn..." Hắn thì thầm, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động khó tả.
"Đây chính là nơi sư tôn ngươi từng chiến đấu sao?" Diêm Vô Thần cũng nhìn thấy bức bích họa, ánh mắt có chút phức tạp.
"Đúng vậy." Trương Nhược Trần gật đầu, "Sư tôn từng nói với ta, hắn đã từng phong ấn một tồn tại cực kỳ khủng bố ở nơi này. Và D404ME, chính là chìa khóa để mở ra phong ấn đó."
"Vậy ngươi đến đây để làm gì? Chẳng lẽ muốn giải phong ấn?" Diêm Vô Thần hỏi.
"Không." Trương Nhược Trần lắc đầu, "Ta đến đây, là để tìm một thứ mà sư tôn để lại cho ta. Thứ đó có thể giúp ta tìm được tung tích của sư tôn."
Hắn nhìn về phía cuối đại sảnh, nơi có một cái bệ đá, trên đó đặt một chiếc hộp cổ xưa.
"Đó chính là thứ ta cần." Trương Nhược Trần nói, rồi bước nhanh về phía trước.
Nhưng đúng lúc này, một luồng khí tức kinh khủng đột nhiên bùng phát từ dưới lòng đất. Cả tòa tháp bắt đầu rung chuyển dữ dội, những bích họa trên tường phát ra ánh sáng chói lòa.
"Không ổn!" Trương Nhược Trần biến sắc, "Phong ấn đang bị suy yếu!"
"Là do chúng ta kích hoạt?" Diêm Vô Thần cũng cảm nhận được nguy hiểm.
"Không, không phải chúng ta." Trương Nhược Trần lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía chiếc hộp trên bệ đá, "Là thứ bên trong chiếc hộp đó. Nó đang hấp dẫn lực lượng của phong ấn."
Hắn vội vàng lao đến, định lấy chiếc hộp. Nhưng khi tay hắn vừa chạm vào, một luồng sức mạnh khổng lồ bắn ra, đẩy hắn lùi lại mấy bước.
"Không thể chạm vào sao?" Trương Nhược Trần nhíu mày.
"Để ta thử." Diêm Vô Thần bước lên, vận chuyển sức mạnh hắc ám, đưa tay về phía chiếc hộp.
Nhưng kết quả cũng tương tự, hắn bị đẩy lùi lại, sắc mặt trở nên khó coi.
"Thứ này có một lớp phong ấn rất mạnh." Diêm Vô Thần nói, "Nếu không phá giải được phong ấn, chúng ta không thể lấy được nó."
Trương Nhược Trần trầm ngâm một lát, rồi đột nhiên ánh mắt sáng lên: "Ta biết rồi. Phong ấn này không phải dùng sức mạnh để phá giải, mà cần phải dùng một loại đặc biệt nào đó."
Hắn nhớ lại những gì sư tôn từng dạy, rồi chậm rãi vận chuyển Thái Cực Tứ Tượng Đồ Ấn trong cơ thể. Một luồng khí tức âm dương giao hòa từ cơ thể hắn tỏa ra, bao phủ lấy chiếc hộp.
Kỳ diệu thay, chiếc hộp bắt đầu phát ra ánh sáng dịu nhẹ, lớp phong ấn dần dần tan biến.
"Thành công rồi!" Trương Nhược Trần mừng rỡ, đưa tay cầm lấy chiếc hộp.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng gầm kinh khủng vang lên từ dưới lòng đất. Cả tòa tháp rung chuyển dữ dội hơn, những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên tường.
"Phong ấn đang sụp đổ!" Diêm Vô Thần biến sắc, "Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!"
Trương Nhược Trần gật đầu, cất chiếc hộp vào không gian giới chỉ, rồi cùng Diêm Vô Thần lao ra khỏi tháp.
Khi bọn hắn vừa ra đến bên ngoài, tòa tháp cổ đột nhiên sụp đổ hoàn toàn, tạo thành một hố sâu khổng lồ. Từ trong hố sâu, một luồng khí tức hắc ám kinh khủng trào lên, khiến cả không gian xung quanh đều vặn vẹo.
"Đó là thứ gì?" Mộc Linh Hy kinh hãi nhìn về phía hố sâu.
"Không quan tâm là gì, chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!" Trương Nhược Trần hét lớn, rồi triệu hồi chiến hạm, lao nhanh về phía xa.
Diêm Vô Thần cũng không chậm trễ, thúc giục chiến hạm của mình đuổi theo.
Phía sau bọn hắn, luồng khí tức hắc ám ngày càng mạnh mẽ, tựa như một con quái vật khổng lồ đang thức tỉnh. Nhưng may mắn thay, bọn hắn đã kịp thoát ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Khi đã an toàn, Trương Nhược Trần dừng chiến hạm lại, lấy chiếc hộp ra khỏi không gian giới chỉ. Hắn mở hộp ra, bên trong là một mảnh ngọc giản cổ xưa, trên đó khắc những ký tự nhỏ li ti.
"Đây là..." Hắn cẩn thận đọc, ánh mắt dần trở nên phức tạp.
"Ngươi thấy được gì?" Mộc Linh Hy tò mò hỏi.
Trương Nhược Trần trầm mặc một lát, rồi nói: "Đây là một đoạn ký ức mà sư tôn để lại cho ta. Trong đó ghi chép về tung tích của hắn, cũng như một bí mật quan trọng."
"Bí mật gì?"
"Sư tôn nói, hắn đã tìm thấy một thứ rất quan trọng, có thể thay đổi cục diện của toàn bộ Thiên Đình Vạn Giới. Nhưng thứ đó quá nguy hiểm, hắn không thể mang theo bên mình, nên đã phong ấn nó ở một nơi bí mật."
Trương Nhược Trần ngẩng đầu nhìn về phía xa, ánh mắt kiên định: "Ta phải tìm được thứ đó. Vô luận phải trải qua bao nhiêu nguy hiểm, ta cũng sẽ hoàn thành tâm nguyện của sư tôn."
Mộc Linh Hy nhìn hắn, khẽ gật đầu: "Vô luận ngươi đi đâu, ta đều sẽ đi cùng ngươi."
Trương Nhược Trần mỉm cười, rồi quay đầu nhìn về phía Diêm Vô Thần đang đứng trên chiến hạm của mình: "Diêm Vô Thần, hôm nay đa tạ ngươi đã hỗ trợ. Nếu sau này có cơ hội, ta sẽ đáp lễ."
Diêm Vô Thần hừ lạnh một tiếng: "Không cần. Ta chỉ làm những gì ta cho là đúng. Nhưng Trương Nhược Trần, ngươi nên nhớ, chúng ta vẫn là đối thủ."
"Ta biết." Trương Nhược Trần gật đầu, "Vậy thì, hẹn gặp lại ở chiến trường."
Nói xong, hắn thúc giục chiến hạm, lao vào không gian, biến mất trong màn đêm vô tận.
Diêm Vô Thần đứng trên mũi thuyền, nhìn theo bóng dáng chiến hạm của Trương Nhược Trần khuất dần, ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp.
"Trương Nhược Trần..." Hắn thì thầm, "Cuộc đối đầu giữa chúng ta, còn chưa kết thúc đâu."
Rồi hắn cũng quay người, thúc giục chiến hạm rời đi.
Tinh Vực Đại Tam Giác Hắc Ám lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có, chỉ còn lại những mảnh vỡ không gian trôi dạt trong bóng tối vô tận, tựa như những ký ức đã bị lãng quên từ lâu.