Chương 29: Đọa Thế Như Lai

⏱ ~12 min read

Chương 29: Đọa Thế Như Lai

Trong bóng tối vô tận, một luồng khí tức Phật môn cổ xưa, trang nghiêm mà thần thánh, từ từ lan tỏa ra.

Đạo khí tức này không hề bài xích hắc ám, ngược lại còn dung hợp với hắc ám, tạo thành một loại cảm giác quỷ dị khó nói thành lời.

Trương Nhược Trần đứng trong hư không, sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía trước.

Chỉ thấy nơi cuối tầm mắt, một vị hòa thượng già đang ngồi xếp bằng giữa không trung.

Vị hòa thượng này thân mặc cà sa rách nát, trên người dính đầy bụi bặm, tựa như đã trải qua vô số năm tháng tang thương. Nhưng trên mặt ông ta lại không hề có vẻ già nua, ngược lại còn non trẻ như thiếu niên, da dẻ hồng hào, mang theo nụ cười hiền lành.

Chỉ có điều, trong đôi mắt kia lại ẩn chứa một tia hắc ám quỷ dị, khiến người ta không rét mà run.

"Đọa Thế Như Lai?"

Trương Nhược Trần híp mắt lại, trong lòng dâng lên một trận cảnh giác.

Hắn có thể cảm nhận được, khí tức trên người vị hòa thượng này cực kỳ đáng sợ, tuyệt đối không phải hạng người tầm thường.

"Thiện tai, thiện tai."

Vị hòa thượng kia chắp tay niệm Phật hiệu, trên mặt nở nụ cười từ bi: "Bần tăng đã đợi ngươi ở đây rất lâu rồi."

"Ngươi biết ta sẽ tới?"

Trương Nhược Trần lạnh lùng hỏi.

"Không biết."

Hòa thượng lắc đầu: "Nhưng bần tăng biết, ngươi nhất định sẽ tới nơi này. Bởi vì, đây là vận mệnh của ngươi."

"Vận mệnh?"

Trương Nhược Trần cười lạnh một tiếng: "Ta chưa bao giờ tin vào vận mệnh."

"Ngươi không tin, nhưng nó vẫn tồn tại."

Hòa thượng chậm rãi nói: "Giống như ngươi tên là Trương Nhược Trần, sinh ra ở Côn Luân Giới, tu luyện Thánh Đạo, cuối cùng trở thành cường giả đứng đầu thiên hạ. Tất cả những điều này, đều đã được an bài từ lâu."

"An bài?"

Trương Nhược Trần nhíu mày: "Là ai an bài?"

"Là trời."

Hòa thượng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt: "Là vận mệnh, là đại đạo, là quy tắc của thế gian này."

"Ngươi nói nhảm nhiều quá."

Trương Nhược Trần hừ lạnh một tiếng: "Nếu ngươi chỉ muốn nói những lời này, vậy thì ta không có thời gian để nghe."

Nói xong, hắn xoay người muốn rời đi.

"Khoan đã."

Hòa thượng đột nhiên lên tiếng: "Ngươi chẳng lẽ không muốn biết, vì sao ta lại xuất hiện ở chỗ này sao?"

Trương Nhược Trần dừng bước, quay đầu lại nhìn hắn: "Ngươi nói đi."

"Bần tăng xuất hiện ở đây, là vì muốn cho ngươi một cơ hội."

Hòa thượng chậm rãi nói: "Một cơ hội thoát khỏi vận mệnh."

"Thoát khỏi vận mệnh?"

Trương Nhược Trần cười nhạt: "Ta vốn không bị vận mệnh trói buộc, cần gì phải thoát khỏi?"

"Ngươi sai rồi."

Hòa thượng lắc đầu: "Từ khi ngươi bước vào con đường tu luyện này, ngươi đã bị vận mệnh trói buộc. Chỉ có điều, bản thân ngươi không hề hay biết mà thôi."

"Ý của ngươi là..."

Trương Nhược Trần nhíu mày.

"Ý của ta là, ngươi căn bản không hề tự do."

Hòa thượng nói: "Ngươi cho rằng mọi lựa chọn của mình đều là do chính mình quyết định, nhưng thực ra, tất cả đều đã được an bài từ lâu. Ngươi cho rằng mình đang đi trên con đường của mình, nhưng thực ra, ngươi chỉ đang đi theo con đường mà người khác đã vạch sẵn mà thôi."

"Ngươi nói vậy là có ý gì?"

Trong mắt Trương Nhược Trần lóe lên một tia nguy hiểm.

"Ý của ta rất đơn giản."

Hòa thượng mỉm cười: "Ta muốn nói cho ngươi biết, ngươi căn bản không phải là chủ nhân của vận mệnh mình. Mà là... một quân cờ."

"Quân cờ?"

Trương Nhược Trần cười lạnh: "Vậy ngươi nói xem, ta là quân cờ của ai?"

"Là của hắn."

Hòa thượng giơ tay lên, chỉ vào hư không phía xa.

Trương Nhược Trần theo hướng tay hắn nhìn lại, chỉ thấy nơi đó có một bóng người mơ hồ đang đứng.

Bóng người kia toàn thân bao phủ trong hắc ám, căn bản không nhìn rõ dung mạo. Nhưng trên người hắn lại tản ra một cỗ khí tức cực kỳ đáng sợ, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

"Là ai?"

Trương Nhược Trần trầm giọng hỏi.

"Ngươi không cần biết hắn là ai."

Hòa thượng nói: "Ngươi chỉ cần biết, hắn là chủ nhân của tất cả những thứ này. Cũng là người nắm giữ vận mệnh của ngươi."

"Ngươi nói bậy."

Trương Nhược Trần hừ lạnh một tiếng: "Vận mệnh của ta, do chính ta nắm giữ. Không ai có thể khống chế ta."

"Ngươi quá tự tin rồi."

Hòa thượng thở dài một hơi: "Xem ra, hôm nay ngươi sẽ không tin những lời ta nói. Vậy thì, để ta dùng thực lực để chứng minh cho ngươi thấy."

Dứt lời, khí tức trên người hắn đột nhiên bùng nổ.

Một cỗ Phật quang màu đen lan tỏa ra từ trên người hắn, bao phủ cả vùng hư không. Trong Phật quang kia, ẩn chứa một cỗ lực lượng hủy diệt kinh khủng, khiến người ta không rét mà run.

"Đọa Thế Phật Quang!"

Hòa thượng quát lớn một tiếng, hai tay kết ấn, đánh về phía Trương Nhược Trần.

Phật quang màu đen kia giống như thủy triều, cuồn cuộn lao tới. Nơi nó đi qua, ngay cả hư không cũng bị ăn mòn, phát ra những tiếng xèo xèo đáng sợ.

Trương Nhược Trần biến sắc, vội vàng thi triển thân pháp né tránh.

Nhưng Phật quang kia quá nhanh, căn bản không kịp né tránh. Trong chớp mắt, hắn đã bị Phật quang bao phủ.

"Ầm!"

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Trương Nhược Trần bị Phật quang đánh bay ra ngoài, cả người đập mạnh vào một tảng thiên thạch, khiến tảng thiên thạch kia nổ tung thành mảnh vụn.

"Phụt!"

Hắn phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch.

"Thực lực của ta thế nào?"

Hòa thượng thu hồi Phật quang, chậm rãi đi tới: "Bây giờ, ngươi đã tin những lời ta nói chưa?"

"Tin cái gì mà tin!"

Trương Nhược Trần lau máu trên khóe miệng, đứng dậy: "Chẳng qua chỉ là một chiêu mà thôi, ngươi cho rằng ngươi thắng chắc rồi sao?"

"Xem ra, ngươi vẫn chưa chịu từ bỏ."

Hòa thượng lắc đầu: "Vậy thì, để ta cho ngươi thấy, thực lực chân chính của ta."

Dứt lời, khí tức trên người hắn lại tăng vọt lên một tầng.

Lần này, Phật quang màu đen trên người hắn càng thêm nồng đậm, gần như ngưng tụ thành thực chất. Trong Phật quang kia, còn ẩn hiện vô số pho tượng Phật, tất cả đều lộ ra vẻ mặt dữ tợn, nhìn chằm chằm vào Trương Nhược Trần.

"Đây là... Đọa Thế Như Lai?"

Trương Nhược Trần biến sắc.

Hắn có thể cảm nhận được, lúc này khí tức trên người hòa thượng kia đã đạt tới một cảnh giới cực kỳ đáng sợ. Tuyệt đối không phải là thứ mà hắn có thể chống lại.

"Không đúng."

Trương Nhược Trần đột nhiên nhíu mày: "Ngươi không phải là Đọa Thế Như Lai thật sự. Ngươi chỉ là một đạo phân thân của hắn mà thôi."

"Ồ?"

Hòa thượng hơi nhướng mày: "Ngươi nhìn ra được?"

"Đương nhiên."

Trương Nhược Trần cười lạnh: "Nếu ngươi là Đọa Thế Như Lai thật sự, thì ta đã sớm bị ngươi giết chết rồi. Làm sao có thể sống đến bây giờ?"

"Thông minh."

Hòa thượng gật đầu: "Không hổ là truyền nhân của Bất Động Minh Vương Đại Tôn. Vậy thì, ngươi nên biết, một khi ta động thủ thật sự, hậu quả sẽ như thế nào."

"Ta đương nhiên biết."

Trương Nhược Trần hít sâu một hơi: "Nhưng ta càng biết, nếu hôm nay ta lui bước, thì sau này sẽ không còn cơ hội nào nữa."

"Ý của ngươi là..."

Hòa thượng nhíu mày.

"Ý của ta là, hôm nay, ta muốn thử một lần."

Trương Nhược Trần nở nụ cười: "Xem thử, phân thân của Đọa Thế Như Lai, rốt cuộc lợi hại đến mức nào!"

Dứt lời, khí tức trên người hắn cũng bùng nổ.

Một cỗ chiến ý nồng đậm lan tỏa ra từ trên người hắn, hóa thành một con Cự Long màu vàng, gào thét lao về phía hòa thượng.

"Long Tượng Bát Nhã Chưởng!"

Trương Nhược Trần quát lớn một tiếng, hai tay đánh ra.

"Ầm!"

Một chưởng ấn khổng lồ màu vàng ngưng tụ thành hình, mang theo khí tức hủy diệt kinh khủng, đánh thẳng về phía hòa thượng.

"Không biết tự lượng sức mình."

Hòa thượng hừ lạnh một tiếng, giơ tay lên đỡ lấy.

"Ầm!"

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Chưởng ấn màu vàng đánh vào lòng bàn tay hòa thượng, phát ra một tiếng vang trầm đục. Nhưng hòa thượng lại không hề hấn gì, ngược lại còn cười nhạt một tiếng.

"Chỉ có vậy thôi sao?"

Hòa thượng lắc đầu: "Xem ra, ta đã đánh giá cao ngươi rồi."

"Vậy sao?"

Trương Nhược Trần cười lạnh một tiếng: "Vậy ngươi hãy nhìn kỹ đây."

Dứt lời, hắn đột nhiên biến mất tại chỗ.

Khi hắn xuất hiện lần nữa, đã ở sau lưng hòa thượng. Trong tay hắn, không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một thanh trường kiếm.

"Kiếm Pháp Thời Gian!"

Trương Nhược Trần quát khẽ một tiếng, một kiếm đâm ra.

Một luồng kiếm khí vô hình lặng lẽ đâm về phía sau lưng hòa thượng.

Kiếm khí này cực kỳ quỷ dị, tựa như xuyên qua thời gian và không gian, trong chớp mắt đã tới trước người hòa thượng.

"Ồ?"

Hòa thượng hơi biến sắc, vội vàng xoay người né tránh.

Nhưng đã chậm một bước.

"Phụt!"

Kiếm khí xuyên qua bả vai hòa thượng, mang theo một vệt máu tươi.

"Ngươi..."

Hòa thượng trợn mắt nhìn Trương Nhược Trần, trong mắt lóe lên vẻ không thể tin nổi.

"Ta nói rồi, hôm nay, ta muốn thử một lần."

Trương Nhược Trần thu kiếm đứng thẳng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh: "Xem thử, phân thân của Đọa Thế Như Lai, rốt cuộc có thể chịu được bao nhiêu kiếm của ta."

"Ngươi... ngươi làm sao có thể..."

Hòa thượng ôm bả vai bị thương, sắc mặt trắng bệch.

"Làm sao có thể phá được phòng ngự của ngươi?"

Trương Nhược Trần cười nhạt: "Đơn giản thôi. Bởi vì, ta đã nhìn thấu nhược điểm của ngươi."

"Nhược điểm?"

Hòa thượng nhíu mày.

"Đúng vậy."

Trương Nhược Trần gật đầu: "Ngươi tuy là phân thân của Đọa Thế Như Lai, thực lực cường đại. Nhưng ngươi dù sao cũng chỉ là một đạo phân thân, không có được thực lực của bản tôn. Chỉ cần ta tìm được nhược điểm của ngươi, thì có thể đánh bại ngươi."

"Ngươi..."

Hòa thượng nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi đừng tưởng rằng ngươi thắng chắc rồi!"

Dứt lời, khí tức trên người hắn lại bùng nổ.

Lần này, hắn đã hoàn toàn không giữ lại chút nào, toàn bộ Phật quang màu đen ngưng tụ thành một đóa sen đen khổng lồ, bao phủ lấy Trương Nhược Trần.

"Đọa Thế Hắc Liên!"

Hòa thượng quát lớn một tiếng: "Trấn sát!"

Đóa sen đen kia nhanh chóng xoay tròn, mang theo khí tức hủy diệt kinh khủng, đè về phía Trương Nhược Trần.

Trương Nhược Trần biến sắc, vội vàng thi triển thân pháp né tránh.

Nhưng đóa sen đen kia quá nhanh, căn bản không kịp né tránh. Trong chớp mắt, hắn đã bị đóa sen đen bao phủ.

"Ầm!"

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Trương Nhược Trần bị đóa sen đen đánh bay ra ngoài, cả người đập mạnh vào một tinh cầu, khiến tinh cầu kia nổ tung thành mảnh vụn.

"Phụt!"

Hắn phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt.

"Lần này, ngươi còn gì để nói?"

Hòa thượng thu hồi đóa sen đen, chậm rãi đi tới.

"Ha... ha ha..."

Trương Nhược Trần đột nhiên cười lớn.

"Ngươi cười cái gì?"

Hòa thượng nhíu mày.

"Ta cười ngươi quá ngây thơ."

Trương Nhược Trần chậm rãi đứng dậy: "Ngươi cho rằng, chỉ dựa vào một đóa sen đen là có thể giết được ta sao?"

"Chẳng lẽ ngươi còn có thủ đoạn gì?"

Hòa thượng cười lạnh.

"Đương nhiên."

Trương Nhược Trần nở nụ cười: "Ta còn có một chiêu cuối cùng. Một chiêu mà ta vẫn luôn không muốn dùng."

"Ồ?"

Hòa thượng hơi nhướng mày: "Vậy thì, để ta mở rộng tầm mắt."

"Được."

Trương Nhược Trần gật đầu: "Vậy ngươi hãy nhìn kỹ đây."

Dứt lời, hắn đột nhiên nhắm mắt lại.

Một cỗ khí tức cổ xưa, thần bí chậm rãi lan tỏa ra từ trên người hắn.

Cỗ khí tức này cực kỳ đáng sợ, tựa nhưến từ thời kỳ Hồng Hoang, khiến người ta không rét mà run.

"Đây là..."

Hòa thượng biến sắc.

Hắn có thể cảm nhận được, cỗ khí tức này tuyệt đối không phải là thứ mà hắn có thể chống lại.

"Đây là... Thần Khí Thủy Tổ!"

Trương Nhược Trần mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.

"Thần Khí Thủy Tổ?"

Hòa thượng kinh hãi: "Ngươi làm sao có thể có được Thần Khí Thủy Tổ?"

"Chuyện này, ngươi không cần biết."

Trương Nhược Trần lắc đầu: "Ngươi chỉ cần biết, hôm nay, ngươi thua rồi."

Dứt lời, hắn giơ tay lên, một luồng sáng màu vàng kim ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn.

Luồng sáng này cực kỳ chói mắt, tựa như mặt trời, chiếu sáng cả vùng hư không.

"Đi!"

Trương Nhược Trần quát khẽ một tiếng, luồng sáng màu vàng kim kia hóa thành một thanh trường kiếm, đâm thẳng về phía hòa thượng.

"Không!"

Hòa thượng gào thét thảm thiết, muốn né tránh.

Nhưng đã quá muộn.

"Phụt!"

Trường kiếm màu vàng kim xuyên qua ngực hòa thượng, mang theo một vệt máu tươi.

"Ngươi..."

Hòa thượng trợn mắt nhìn Trương Nhược Trần, trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng.

"Ta nói rồi, hôm nay, ngươi thua rồi."

Trương Nhược Trần thu kiếm đứng thẳng, lạnh lùng nhìn hòa thượng.

"Ha... ha ha..."

Hòa thượng đột nhiên cười lớn: "Ngươi tưởng rằng ngươi thắng rồi sao? Ngươi sai rồi. Ta chỉ là một đạo phân thân mà thôi. Giết ta, căn bản không có ý nghĩa gì."

"Ta biết."

Trương Nhược Trần gật đầu: "Nhưng ít nhất, ta đã chứng minh được một điều."

"Điều gì?"

Hòa thượng hỏi.

"Chứng minh rằng, ta có đủ thực lực để đối phó với Đọa Thế Như Lai."

Trương Nhược Trần nói: "Cho dù chỉ là phân thân của hắn, thì cũng đủ để ta biết được thực lực của hắn."

"Ngươi..."

Hòa thượng há miệng, muốn nói điều gì đó.

Nhưng thân thể hắn đã bắt đầu tan rã, hóa thành từng đạo hắc khí, biến mất trong hư không.

"Đọa Thế Như Lai..."

Trương Nhược Trần nhìn hòa thượng biến mất, trong mắt lóe lên một tia ngưng trọng: "Xem ra, thực lực của hắn còn đáng sợ hơn ta tưởng tượng nhiều."

Hắn hít sâu một hơi, thu hồi trường kiếm, xoay người rời đi.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau hắn.

"Ngươi rất mạnh."

Giọng nói kia trầm thấp, mang theo một cỗ uy nghiêm không thể nghi ngờ.

Trương Nhược Trần quay đầu lại nhìn, chỉ thấy nơi hư không phía xa, bóng người mơ hồ kia vẫn đang đứng đó.

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

Trương Nhược Trần trầm giọng hỏi.

"Ta là ai, ngươi không cần biết."

Bóng người kia chậm rãi nói: "Ngươi chỉ cần biết, chúng ta sẽ còn gặp lại."

"Gặp lại?"

Trương Nhược Trần nhíu mày.

"Đúng vậy."

Bóng người kia gật đầu: "Đến lúc đó, ta sẽ nói cho ngươi biết, tất cả chân tướng."

Dứt lời, bóng người kia chậm rãi biến mất trong hắc ám.

Trương Nhược Trần đứng tại chỗ, nhìn bóng người biến mất, trong lòng dâng lên một trận bất an.

Hắn có thể cảm nhận được, bóng người kia tuyệt đối không phải là hạng người tầm thường. Mà là một tồn tại cực kỳ đáng sợ.

"Xem ra, con đường phía trước càng ngày càng khó đi rồi."

Trương Nhược Trần thở dài một hơi, xoay người rời đi.

Trong hư không, chỉ còn lại một mảnh yên tĩnh.

Nhưng đúng lúc này, một đạo hắc khí đột nhiên ngưng tụ lại, hóa thành một bóng người mơ hồ.

"Thú vị."

Bóng người kia nhìn theo hướng Trương Nhược Trần rời đi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh: "Xem ra, trò chơi này càng ngày càng thú vị rồi."

Dứt lời, bóng người kia lại biến mất trong hắc ám.

Hết chương.